Chương 5 - Người Viết Thư Đêm Thất Tịch
Nàng rút cây trâm vàng trên tóc, đâm thẳng về phía tay phải ta.
Ta chộp quyển sách dày trên bàn chắn lại.
Mũi trâm cắm vào bìa sách.
Nàng khựng lại.
Ta trở tay giữ cổ tay nàng ấn xuống.
Trâm vàng rơi xuống đất.
Ta buông nàng ra, nhặt bài văn của mình.
“Trước đây không ai dạy muội.”
“Đồ của người khác không được cướp.”
“Hôm nay ta dạy.”
Ngoài cửa không ai lên tiếng.
Ta ngẩng đầu.
Hoắc Cảnh Sách vẫn đứng đó.
Chàng nhìn trâm vàng dưới đất.
Lại nhìn bài văn trong tay ta.
Cuối cùng ánh mắt dừng ở ba chữ cuối bài.
“Bài này là nàng viết?”
“Phải.”
“Những bài thơ trước đây của nàng ấy?”
“Cũng là ta.”
Chàng im lặng rất lâu.
Cuối cùng hỏi:
“Còn những bức thư?”
Lần này, ta không tránh nữa.
“Cũng là ta.”
Trong phòng hoàn toàn lặng ngắt.
Hoắc Cảnh Sách nhắm mắt.
Cuối cùng chàng cũng hiểu.
Thứ mình nhận nhầm không chỉ là một gương mặt.
Mà là cả một con người.
Yến Sơ Mạn khóc:
“Điện hạ.”
“Thiếp chỉ vì quá yêu người.”
Hoắc Cảnh Sách không dỗ nàng.
14
Ba ngày sau, Đông cung đưa tới hai chiếc rương.
Bên trong chứa tất cả thư từ ba năm qua ta gửi cho Ngụy Diễm.
Cùng những tranh chữ, vật cũ gửi kèm thư.
Trước đây lúc gửi đi, ta từng cho rằng chúng sẽ được một người thật sự hiểu ta cất giữ.
Nay tất cả đều trở về.
Hoắc Cảnh Sách đích thân tới.
Phụ thân, mẫu thân, Yến Sơ Mạn đều có mặt.
Chàng rút bức thư đầu tiên.
“Ba năm trước.”
“Ta nhận được bức thư này.”
“Người viết nói.”
“Điều nàng ấy ghét nhất chính là người khác dùng hai chữ hiểu chuyện để ép một người cả đời nhường bước.”
Ta nhận ra.
Đó là bức thư viết sau khi nghiên bị đập vỡ.
Chàng lại rút bức thứ hai.
“Năm thứ hai, ta hỏi vì sao nàng ấy chưa bao giờ ký tên thật.”
“Nàng ấy nói.”
“Bởi trong nhà có người cần cái tên ấy hơn nàng.”
Sắc mặt Yến Sơ Mạn trắng bệch.
Hoắc Cảnh Sách hỏi:
“Nhớ không?”
Nàng mở miệng.
“Gần đây thân thể thiếp…”
“Lại bệnh?”
Hoắc Cảnh Sách ngắt lời.
Ánh mắt chàng dừng trên búi tóc nàng.
Cây trâm vàng dùng để đâm tay ta ba ngày trước hôm nay không đeo.
“Còn ba ngày trước.”
“Nàng lấy trâm đâm tay nàng ấy.”
Yến Sơ Mạn cứng đờ.
Hoắc Cảnh Sách nói:
“Cô tận mắt nhìn thấy.”
“Trước kia nàng luôn nói.”
“Là người thư thư ấy ức hiếp, chèn ép nàng.”
“Nhưng hôm đó, điều cô nhìn thấy không phải vậy.”
Yến Sơ Mạn nhất thời không nói được.
Hoắc Cảnh Sách tiếp tục:
“Suốt một tháng này.”
“Mỗi khi hỏi một chuyện cũ nàng không đáp được.”
“Nàng lại bệnh một lần.”
Yến Sơ Mạn cuối cùng bật khóc.
“Điện hạ.”
“Thiếp chỉ vì quá yêu người.”
Hoắc Cảnh Sách nhìn nàng.
“Nàng yêu ta.”
“Hay yêu vị trí Thái tử phi?”
Mẫu thân không ngồi yên được nữa.
“Điện hạ.”
“Tất cả chỉ là hiểu lầm.”
“Tỷ muội mượn vài bài thơ văn, chẳng phải chuyện lớn.”
Ta bật cười.
“Mẫu thân nói đúng.”
Mọi người đều nhìn ta.
Ta đi tới trước rương.
Cầm bức thư đầu tiên lên.
“Nếu chỉ là vài bài thơ.”
“Quả thật chẳng phải chuyện lớn.”
Bức thứ hai.
“Trong này là suy nghĩ của con.”
Bức thứ ba.
“Trong này là lần đầu tiên con nói với một người.”
“Rằng con cũng sẽ tủi thân.”
Ta đặt thư trở lại.
“Thứ nàng lấy đi.”
“Chưa từng chỉ là mấy tờ giấy.”
“Nàng lấy đi cơ hội để người khác biết đến con.”
Yến Sơ Mạn không nói.
Ta đóng rương.
“Đến đây thôi.”
Hoắc Cảnh Sách ngẩng đầu.
Ta nói:
“Những bức thư này.”
“Ta không cần Đông cung thay ta đòi công đạo.”
“Cũng không cần bồi thường.”
Ta nhìn Yến Sơ Mạn.
“Từ nay.”
“Thơ muội không viết nổi.”
“Đừng tới tìm ta.”
“Danh tiếng muội không gánh nổi.”
“Tự mình gánh lấy.”
Cuối cùng, ta nhìn Hoắc Cảnh Sách.
“Còn người điện hạ nhận nhầm.”
“Đó là món nợ của chính điện hạ.”
“Cũng xin người tự mình chịu.”
15
Yến thưởng cúc trong cung vẫn diễn ra như thường.
Yến Sơ Mạn không có bài thu phú của ta.
Trước ngự tiền, nàng chỉ viết được mấy dòng.
Sai vần ba chỗ.
Có người hỏi điển cố trong bài thành danh trước đây của nàng.
Nàng cũng không đáp được.
Không ai vạch trần ngay tại chỗ.
Tin tức lại nhanh chóng truyền ra.
Có người lục lại mấy bức chữ và bản thảo thơ nàng từng đem tặng.
Vốn đều do chính tay ta viết.
Lại có người đem chúng đặt cạnh bài tự gần đây ta viết cho nữ học phía tây thành.
Cách dùng từ, điển cố, nét bút đều quá giống nhau.
Cữu mẫu hỏi:
“Có cần đè chuyện xuống không?”
Ta nói:
“Không cần.”
Trước đây Yến gia coi trọng thể diện nhất.
Ta cũng thay họ giữ quá lâu.
Nay không tới lượt ta quản nữa.
Ngày hôm sau, ta tới thư cục phía tây thành.
Chưởng quầy đã khắc xong mộc bản.
“Cô nương.”
“Lạc khoản vẫn như cũ?”
Ta nhìn cuối trang giấy.
“Phải.”
“Không đổi.”
Tờ đầu tiên vừa in ra, mực còn chưa khô.
Cuối trang chỉ có ba chữ.
Yến Tri Yểu.
Chưởng quầy đưa giấy cho ta.
“Yến cô nương, chữ đẹp lắm.”
Ta nhận lấy.
“Đa tạ.”
Ta cúi đầu nhìn ba chữ kia.
Lần này, phía trước nó không còn tên của bất kỳ ai.
Cũng không ai có thể đổi nó thành Yến Sơ Mạn nữa.
Không bao lâu, tin tức Đông cung lần lượt truyền tới.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng