Chương 1 - Người Từng Rời Bỏ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chia tay được ba tháng.

Tôi ôm chiếc bụng vẫn chưa lộ rõ, gọi điện cho người yêu cũ.

“Tôi có thai rồi. Đứa bé này, anh có nhận không?”

Anh chỉ mất ba giây để trả lời:

“Không. Tôi sắp kết hôn rồi.”

Sau đó, anh cúp máy, chặn tôi, biến mất hoàn toàn.

Một mình tôi đi khám thai, sinh con, nuôi con, chịu đủ mọi khổ cực.

Năm con trai tôi sáu tuổi, vào ngày đầu tiên con nhập học.

Anh mặc vest chỉnh tề xuất hiện trước cổng trường.

Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt giống hệt mình của con trai tôi, giọng run rẩy:

“Đứa bé này… bao nhiêu tuổi rồi?”

01

Tôi áp điện thoại vào tai, nghe tiếng tút tút vang lên ba lần.

Cố Ngôn bắt máy.

Không một lời chào hỏi.

“Tôi có thai rồi.”

“Đứa bé này, anh có nhận không?”

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

Không phải do dự, mà là kiểu im lặng chết chóc trước cơn bão.

Sau đó, tôi nghe thấy anh cười khẽ. Tiếng cười lạnh như lưỡi dao.

“Trần Hi, trò đùa này chẳng buồn cười chút nào.”

“Chia tay ba tháng rồi, bây giờ cô nói với tôi là cô có thai?”

“Của ai?”

Hai chữ cuối cùng như mũi băng đâm thẳng vào màng nhĩ tôi.

Tay tôi siết chặt tờ kết quả xét nghiệm của bệnh viện. Giấy bị mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay làm ướt, nhăn nhúm lại.

“Cố Ngôn, chúng ta bên nhau ba năm. Anh nói xem đứa bé này là của ai?”

“Của tôi?”

Anh lại cười, lần này tiếng cười lớn hơn.

“Cô quên rồi à? Tôi từng cùng cô đi khám tiền hôn nhân. Bác sĩ đã nói gì?”

Đầu óc tôi trống rỗng.

Khám tiền hôn nhân.

Đúng, từng có một lần như vậy.

Anh nói gia đình giục cưới gấp nên chúng tôi đi kiểm tra tổng quát.

Ngày có kết quả, sắc mặt anh rất khó coi. Anh chỉ nói có chút vấn đề nhỏ, không ảnh hưởng gì.

Tôi không nghĩ nhiều.

“Bác sĩ nói tôi không thể có con.”

“Trần Hi, cả đời này tôi không thể có con ruột.”

“Vậy nên cô nói xem, thứ nghiệt chủng trong bụng cô là con của ai?”

Nghiệt chủng.

Trái tim tôi như bị một bàn tay bóp nát trong nháy mắt, máu thịt lẫn lộn, đau đến mức không còn cảm giác.

Tôi nghe thấy tiếng răng mình va vào nhau lập cập.

Hóa ra câu “có chút vấn đề nhỏ” là có ý này.

Hóa ra anh đồng ý chia tay nhanh như vậy, không níu kéo một chút nào, là vì chuyện này.

Anh đã sớm tuyên án tử cho tôi rồi.

“Chúng ta kết thúc ở đây.”

Giọng anh trở lại vẻ bình tĩnh như khi đàm phán kinh doanh. Không, phải nói là lạnh lùng.

“Nể tình ba năm qua tôi khuyên cô xử lý sạch sẽ càng sớm càng tốt. Đừng gọi cho tôi nữa.”

“Tút… tút… tút…”

Cuộc gọi bị ngắt.

Tôi vẫn giữ nguyên tư thế cầm điện thoại, đứng rất lâu trong hành lang bệnh viện ồn ào.

Người qua kẻ lại, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng trẻ con khóc lóc, tất cả như bị ngăn cách bởi một lớp kính mờ dày đặc, mơ hồ không rõ.

Tôi cúi đầu nhìn giao diện WeChat.

Ảnh đại diện của anh vẫn là tấm ảnh chụp chung của chúng tôi khi đi biển.

Tôi mở khung chat, còn chưa kịp gõ chữ cuối cùng thì một dấu chấm than màu đỏ đã bật ra.

—— “Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận.”

Anh chặn tôi rồi.

Điện thoại, WeChat, tất cả mọi thứ.

Anh dọn tôi ra khỏi thế giới của anh sạch sẽ như đang vứt một món rác.

Tôi chậm rãi ngồi xổm xuống, vùi mặt vào đầu gối.

Không khóc.

Chỉ là cả người run lên, cái lạnh buốt thấm ra từ tận xương tủy.

Cũng tốt.

Như vậy cũng tốt.

Cố Ngôn, anh không cần, tôi cần.

Đây là con của tôi, không phải nghiệt chủng.

Là con của một mình tôi.

02

Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất, nhưng cũng nhân từ nhất.

Nó dùng sáu năm để nhổ cái tên Cố Ngôn khỏi trái tim tôi, chỉ để lại một vết sẹo mơ hồ.

Cũng dùng sáu năm để biến một đứa trẻ còn đỏ hỏn, khóc oe oe, thành một cậu học sinh lớp một đeo cặp nhỏ, bước những bước chân ngắn ngủn đến trường.

Tôi đặt tên cho con là Trần Nặc.

Chữ “Nặc” trong lời hứa đáng giá ngàn vàng.

Đó là lời hứa tôi dành cho chính mình.

Sáu năm này, khổ thật sự rất khổ.

Một mình tôi đi khám thai. Nhìn người khác đều có chồng đi cùng, tôi chỉ có thể tự đỡ eo xếp hàng.

Khi ký giấy đồng ý phẫu thuật sinh nở, ở mục người nhà, tôi ký tên mình.

Y tá nhìn tôi một cái, ánh mắt có chút thương hại. Tôi chỉ nhếch môi, không nói gì.

Khi cơn đau chuyển dạ ập đến, tôi đau đến gần như ngất đi, cắn chặt môi, không kêu một tiếng.

Bởi vì tôi biết, có kêu cũng vô ích. Sẽ chẳng có ai đau lòng nắm lấy tay tôi.

Con sinh ra, bị vàng da, sốt, đau bụng quặn từng cơn. Tôi ôm con thức trắng hết đêm này đến đêm khác.

Lần khó khăn nhất là nửa đêm con bị viêm thanh quản cấp, khó thở, khuôn mặt nhỏ tím tái.

Tôi ôm con lao xuống lầu như phát điên. Không bắt được taxi, cuối cùng tôi quỳ giữa đường, chặn một chiếc xe riêng lại.

Khi ký giấy thông báo nguy kịch trong bệnh viện, tay tôi run đến mức không cầm nổi bút.

Bác sĩ hỏi tôi:

“Bố của đứa bé đâu? Lúc này sao lại để một mình cô gánh vác?”

Tôi nhìn ngọn đèn đỏ sáng lên trước phòng cấp cứu, cảm giác như ánh sáng của cả thế giới đều tắt ngấm.

Tôi nói: “Anh ta chết rồi.”

Từ ngày đó trở đi, trong lòng tôi, Cố Ngôn đã là một người chết.

May mà Trần Nặc vượt qua được.

Tôi vừa đi làm vừa nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ.

Từ một nhân viên mới đi làm còn không biết nấu cơm, tôi biến thành một nữ chiến binh toàn năng, biết nấu hơn chục món ăn dặm, biết sửa ống nước, thay bóng đèn.

Tôi không có thời gian buồn xuân thương thu, không có thời gian tự oán trách mình.

Cuộc sống đẩy tôi về phía trước, tôi chỉ có thể đi tiếp, không thể quay đầu.

Hôm nay là ngày đầu tiên Trần Nặc vào tiểu học.

Tôi mặc cho con bộ đồng phục mới, áo sơ mi trắng, quần short xanh chỉnh trang cho con thật sạch sẽ gọn gàng.

Con đeo chiếc cặp màu xanh hơi to so với người, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên cười với tôi. Đôi mắt cong cong như vầng trăng non.

“Mẹ ơi, mình đi nhanh thôi, đừng để trễ học!”

“Được.”

Tôi nắm bàn tay mềm mại của con, đi trên con đường rợp bóng cây đầy nắng.

Trong lòng có một cảm giác chua xót và tự hào không nói thành lời.

Con trai tôi lớn rồi.

Cổng trường đông nghịt người, toàn là phụ huynh đưa con đi học.

Tôi đưa con đến cửa lớp, ngồi xổm xuống chỉnh lại cổ áo cho con.

“Nặc Nặc, vào lớp rồi phải nghe lời cô giáo, hòa thuận với các bạn, biết chưa?”

“Con biết rồi mẹ!”

Con trả lời thật to, sau đó hôn lên má tôi một cái.

“Mẹ tạm biệt!”

“Tạm biệt con yêu.”

Tôi nhìn bóng lưng bé nhỏ của con hòa vào dòng người, mãi đến khi không còn thấy nữa mới xoay người định rời đi.

Ngay khoảnh khắc quay người, bước chân tôi như bị đóng đinh tại chỗ.

Cách đó không xa, một chiếc Bentley màu đen đang đỗ bên đường, cực kỳ nổi bật.

Bên cạnh cửa xe là một người đàn ông.

Vest chỉnh tề, dáng người cao thẳng, chiếc Patek Philippe trên cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới nắng.

Thời gian như đóng băng ngay giây phút đó.

Sáu năm rồi.

Tôi tưởng mình đã quên dáng vẻ của anh.

Nhưng khoảnh khắc anh xuất hiện, gương mặt khắc sâu trong xương tủy ấy vẫn lập tức hiện rõ.

Cố Ngôn.

Sao anh lại ở đây?

Anh dường như đang chờ ai đó, ánh mắt lướt qua cổng trường.

Sau đó, tầm mắt anh vượt qua dòng người, rơi xuống người tôi.

Không, không phải tôi.

Là một đứa trẻ khác vừa chạy ngang qua tôi, chuẩn bị vào cổng trường.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)