Chương 3 - Người Tốt Chịu Đựng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không ngờ lần này bà gọi Lưu Tình tới.

Ba giờ chiều.

Trong quán ít người.

Lưu Tình bước vào, đặt một tờ biểu mẫu lên bàn.

“Cô à, gần đây bọn cháu đang tổ chức đánh giá hộ kinh doanh ăn uống văn minh.”

“Quán cô có khá nhiều khiếu nại.”

“Có thể sẽ ảnh hưởng đến xếp hạng sau này.”

Mẹ tôi còn chẳng nhìn tờ giấy.

Chỉ hỏi:

“Nội dung khiếu nại là gì?”

Lưu Tình nói:

“Thái độ phục vụ kém, quan hệ hàng xóm căng thẳng, giá cả không hợp lý.”

Tôi bật cười.

“Giá không hợp lý?”

“Nhà tôi niêm yết rõ ràng, khách tự nguyện mua.”

“Văn phòng khu phố các cô còn quản cả một bát canh sườn bán bao nhiêu tiền à?”

Lưu Tình cau mày.

“Cô đừng cố bắt bẻ câu chữ.”

“Vấn đề người dân phản ánh, bọn tôi đều phải ghi nhận.”

Cuối cùng mẹ tôi cũng đặt đũa xuống.

Bà lau tay.

“Lưu Tình.”

“Cô có thể nói cho tôi biết người dân là ai không?”

Lưu Tình không nói.

Mẹ tôi nói:

“Lại là cô của cô phải không?”

Sắc mặt Lưu Tình thay đổi.

“Xin cô chú ý lời nói.”

Mẹ tôi gật đầu.

“Được.”

“Vậy tôi cũng phản ánh một vấn đề.”

“Tiệm tạp hóa đối diện lâu nay chiếm vỉa hè bày hàng, dây điện của tủ đông kéo ra ngoài nằm trên mặt đất, có nguy cơ mất an toàn.”

Lưu Tình sững người.

Mẹ tôi đưa điện thoại cho cô ta.

Bên trong là ảnh.

Chụp rõ ràng từng chi tiết.

Trước cửa nhà bác Lưu chất đầy thùng giấy, thùng xốp, két nước.

Dây điện kéo từ trong cửa hàng ra, quấn vào tay nắm cửa.

Ngày mưa, nước chảy sát ngay ổ cắm kéo dài.

Mẹ tôi nói:

“Theo tiêu chuẩn của các cô, chuyện này có phải cũng nên xử lý không?”

Lưu Tình mím chặt môi.

Lần đầu tiên cô ta không nói được câu “quy định là quy định”.

Sau khi Lưu Tình mang ảnh đi, ngay tối hôm đó nhà bác Lưu bị yêu cầu chấn chỉnh.

Giá hàng ngoài cửa được chuyển vào.

Dây điện kéo ngoài được thu lại.

Tủ đông cũng bị đẩy vào trong cửa hàng.

Bác Lưu tức điên.

Bà đứng trước cửa chửi suốt nửa tiếng.

Không chỉ mặt gọi tên, nhưng câu nào cũng nhằm vào nhà tôi.

“Có vài người bụng dạ còn nhỏ hơn đầu kim!”

“Bản thân bị phạt thì muốn kéo người khác xuống nước!”

“Loại người này sớm muộn gì cũng chẳng ai dám bước chân vào nhà!”

Mẹ tôi ở trong quán nhào bột.

Bà như chẳng nghe thấy.

Còn tôi càng nghe càng tức.

Tôi lấy điện thoại ghi âm lại rồi gửi vào nhóm hàng xóm.

Chỉ ghi một câu rất đơn giản:

“Sau khi bị yêu cầu chấn chỉnh việc chiếm vỉa hè thì chửi hàng xóm, chuyện này có ảnh hưởng đến kinh doanh văn minh không?”

Nhóm lập tức nổ tung.

Có người khuyên tôi xóa đi.

Có người nói người trẻ như tôi quá nóng tính.

Nhưng cuối cùng cũng có người nói một câu công bằng.

“Chị Lưu, trước cửa nhà chị đúng là chất quá nhiều đồ.”

“Quán mì nhà người ta bị kiểm tra, nhà chị bảo phải theo quy định.”

“Bây giờ đến lượt nhà chị thì cũng nên phối hợp chứ?”

Bác Lưu gửi một đoạn tin nhắn thoại dài mấy chục giây.

Mở ra toàn là tiếng khóc.

“Tôi là một bà già làm chút buôn bán dễ lắm sao?”

“Nhà cô ấy mở quán mì kiếm tiền, tiệm tạp hóa nhà tôi kiếm được mấy đồng?”

“Nhất định phải ép người ta vào đường chết mới chịu sao!”

Tôi nhìn những đoạn ghi âm ấy, chỉ cảm thấy buồn cười.

Bà ấy lúc nào cũng có lý do.

Bà ấy nghèo, cho nên có thể chiếm vỉa hè.

Mẹ bà ấy bệnh, cho nên có thể lấy canh miễn phí.

Cháu gái bà ấy mới đi làm, cho nên có thể lấy người khác ra lập uy.

Nhà bà ấy khó khăn, cho nên chúng tôi nhất định phải nhường.

Trên đời làm gì có đạo lý tiện lợi như thế.

Vài ngày sau, những rắc rối của nhà họ Lưu bắt đầu lần lượt xuất hiện.

Trước kia tiệm tạp hóa nhà bà ấy nhập hàng, mẹ tôi thường tiện đường mang giúp vài thùng gia vị và nước khoáng.

Bởi quán mì ngày nào cũng phải nhập hàng từ chợ đầu mối, xe giao hàng sẽ đưa tới tận cửa quán chúng tôi.

Mẹ tôi tiện tay nhận giúp bà.

Bây giờ không giúp nữa.

Nhà buôn thấy nhà họ Lưu lấy ít hàng nên không muốn giao riêng.

Bác Lưu chỉ có thể tự lái xe ba bánh đi chở.

Mỗi chuyến chở chẳng được bao nhiêu, phải chạy đi chạy lại.

Mệt đến mức lưng không đứng thẳng nổi.

Trước đây mỗi tháng mẹ bà ấy đi bệnh viện tái khám, mẹ tôi đều nấu cháo trước cho bà cụ, tiện thể trông cửa hàng giúp bác Lưu nửa ngày.

Bây giờ không sang nữa.

Bác Lưu chỉ đành đóng cửa.

Đóng một ngày là mất một ngày tiền.

Trước đây mỗi lần Lưu Tình về ăn cơm, mẹ tôi luôn cho thêm món phụ.

Bây giờ cô ta tự đến quán mua mì.

Mẹ tôi tính đúng giá bình thường.

Mì bò mười tám tệ, trứng chiên ba tệ, hộp mang về một tệ.

Lần đầu trả tiền, vẻ mặt cô ta cực kỳ phức tạp.

Tôi nhìn cô ta quét mã thanh toán, trong lòng thấy sảng khoái khó tả.

Nhưng điều thực sự khiến nhà họ Lưu khó chịu không phải mấy đồng tiền nhỏ ấy.

Mà là sau khi tình nghĩa bị cắt đứt, họ mới phát hiện rất nhiều ngày tháng không phải chỉ có tiền là chống đỡ được.

Mà là dựa vào việc người khác hết lần này đến lần khác tiện tay giúp một chút.

Một khi người thường tiện tay giúp đỡ rút tay về, cuộc sống của họ bắt đầu thủng lỗ chỗ khắp nơi.

Chiều thứ Sáu, bác Lưu tới quán.

Lần này không cãi nhau.

Bà đứng trước cửa, trong tay nắm một túi ni-lông.

Bên trong có táo và một hộp sữa.

“Em à.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng