Chương 6 - Người Tố Cáo và Bản Chất Thực Sự

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không phải lời xin lỗi nào cũng có thể đổi lại một câu không sao.”

“Lương Tư Hạo, cậu đi đi. Bố tôi chỉ là giáo viên cấp ba, cậu cầm luận văn đại học đến nhờ ông ấy hướng dẫn vốn đã không thích hợp.”

“Hơn nữa, cậu có giáo viên hướng dẫn luận văn, tại sao nhất định phải bám lấy bố tôi? Mời cậu về cho!”

Tôi kéo cửa ra, ra hiệu cho cậu ta rời đi.

Lương Tư Hạo cau chặt mày:

“Hai người giúp em đi. Giáo viên hướng dẫn luận văn của em từ chối hướng dẫn em.”

“Vậy thì chúng tôi lực bất tòng tâm.”

“Lương Tư Hạo, cậu là sinh viên đại học, hẳn phải biết hướng dẫn luận văn là trách nhiệm của giảng viên.”

“Nếu ông ấy từ chối, có phải cậu nên tự kiểm điểm bản thân không?”

“Suốt mấy năm nay, tại sao cậu không tiến bộ chút nào? Có phải cậu chưa đủ cố gắng, chưa đủ mạnh mẽ hay không?”

Những lời của tôi khiến sắc mặt Lương Tư Hạo lập tức mất hết huyết sắc.

Cậu ta ngơ ngác nhìn tôi, không nói nổi một câu.

Tôi ra hiệu cho cậu ta rời đi.

Trước khi đi, Lương Tư Hạo còn xách cả thùng sữa theo.

Nhìn dáng vẻ ấy, tôi không nhịn được bật cười.

Sau này tôi mới biết, trong trường đại học, Lương Tư Hạo lại giở trò cũ.

Cậu ta tố cáo cả giáo viên của mình, nói người đó có hành vi không trung thực trong học thuật.

Chỉ vì giáo viên ấy không giúp cậu ta kiểm tra luận văn, thậm chí còn giao thành quả mà cậu ta vất vả đạt được cho người khác.

Bản thân chuyện tố cáo không có vấn đề gì, cậu ta bảo vệ quyền lợi của mình cũng không sai.

Đáng tiếc, cậu ta đã đánh giá thấp năng lực của giảng viên, cũng đánh giá thấp giá trị và địa vị của một giáo sư đại học.

Vì vậy, cậu ta vấp ngã ngay trên người giáo viên hướng dẫn.

Không còn ai muốn để ý đến cậu ta, càng không ai muốn làm người hướng dẫn luận văn cho cậu ta.

Không còn cách nào khác, cậu ta lại nhớ đến bố tôi.

Cậu ta cho rằng chuyên ngành có liên quan với nhau, vì vậy quay về nhờ bố tôi hướng dẫn.

Đáng tiếc, sẽ không có ai mãi đứng yên ở chỗ cũ chờ đợi cậu ta.

Sau đó, Lương Tư Hạo rời đi.

Nghe nói cậu ta phải bỏ ra một khoản tiền rất lớn để thuê người trên mạng hướng dẫn luận văn.

Đồ miễn phí thì cậu ta không biết trân trọng, cuối cùng chỉ có thể bỏ tiền ra mua.

Điều này thật sự rất phù hợp với cậu ta.

Nghe được tin đó, tâm trạng tôi vô cùng thoải mái, còn ăn thêm một bát cơm.

Lần tiếp theo gặp lại Lương Tư Hạo là ở thành phố nhỏ của chúng tôi.

Cậu ta đã tốt nghiệp trở về.

Không được tuyển thẳng lên cao học, cậu ta tìm một công việc.

May mắn là cậu ta thi đỗ vào một đơn vị sự nghiệp.

Mẹ Lương Tư Hạo gặp ai cũng khoe con trai mình có tiền đồ.

Nhưng những người họ hàng thật sự có thể trò chuyện thân thiết với gia đình họ lại không có mấy ai.

Mọi người đều biết những chuyện họ từng làm.

Đến khi Lương Tư Hạo hoàn toàn bước chân vào xã hội, cậu ta mới biết cảm giác bị tố cáo đau khổ đến mức nào.

Bởi vì chính cậu ta cũng bị người khác tố cáo.

Có người tố cáo cậu ta nhận hối lộ của khách hàng, còn đính kèm ảnh cậu ta ăn cơm cùng khách hàng, đối phương đưa cho cậu ta một tấm thẻ.

Thật ra chỉ nhìn ảnh thì không thể xác định tấm thẻ đó là gì.

Sau đó, Lương Tư Hạo cũng giải thích đó chỉ là thẻ hội viên.

Nhưng người tố cáo không quan tâm, trực tiếp khẳng định đó là thẻ ngân hàng dùng để hối lộ.

Lương Tư Hạo có trăm miệng cũng không thể giải thích rõ ràng, cuối cùng bị đuổi việc.

Mũi tên quay ngược, đâm thẳng vào giữa trán.

Trải qua nhiều năm như vậy, đến lúc này cậu ta mới hiểu người bị tố cáo sẽ thê thảm đến mức nào.

Người vu oan cho cậu ta hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng cậu ta vô tội.

Đáng tiếc, mọi chuyện đã quá muộn.

Sau đó, cậu ta lại đến nhà chúng tôi tìm bố, hy vọng bố có thể giúp đỡ mình, cho dù chỉ làm một giáo viên dạy thay cũng được.

Bởi vì bây giờ muốn tìm được một công việc thật sự quá khó.

Cậu ta tiếp tục thi công chức, nhưng vì chuyện trên mạng từng gây ồn ào quá lớn nên không thành công.

Những đơn vị bình thường thì cậu ta lại coi thường.

Bây giờ nhìn thấy bố tôi có thể nhận mức lương một triệu tệ mỗi năm, cậu ta lại động lòng.

Đáng tiếc, trên đời này không có thuốc hối hận.

Bố tôi cũng vậy.

Một khi trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh, cho dù dùng than nóng đến đâu cũng không thể sưởi ấm lại.

Lương Tư Hạo ngơ ngác nhìn về phía trường học của chúng tôi, trong mắt tràn đầy tức giận.

Sau đó, cậu ta quay người, cúi đầu rời đi.

Bố tôi nhìn bóng lưng cậu ta trên đường, không nhịn được hỏi:

“Con thấy thế nào?”

“Chẳng thế nào cả.”

“Kẻ tố cáo khoác lên mình vỏ bọc chính nghĩa để thỏa mãn dục vọng ích kỷ của bản thân, cuối cùng lại bị chính nó phản lại. Đây chính là quả báo của cậu ta!”

Nhưng những lời này, tôi không nói thêm.

Bởi vì bố tôi không thích nghe.

Trong mắt ông, chỉ cần có thể bình yên dạy học thì mọi chuyện đều tốt đẹp.

Đúng vậy.

Bình yên dạy học, sống trong thế giới nhỏ bé của riêng mình.

Đó chính là vốn liếng lớn nhất của chúng tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)