Chương 9 - Người Tình Trong Nhà Vệ Sinh
“Tao có nói hàm hồ hay không trong lòng mày tự biết. Nếu mày không chột dạ thì mày run cái gì?”
Người xúm lại xem ngày càng đông. Đúng lúc này, vợ Tiểu Bảo cũng từ trên tầng đi xuống.
“Chị ơi, thanh thiên bạch nhật, người qua kẻ lại đông thế này, chị đừng có làm ầm lên, ảnh hưởng không tốt đâu.”
Tôi cười khẩy:
“Cô còn biết ảnh hưởng không tốt cơ à? Cô sợ ảnh hưởng không tốt sao lúc lo cho bố mẹ cô lại phủi đít làm ngơ?
Lúc cần bố mẹ tôi trông con thì vâng vâng dạ dạ ngọt xớt. Giờ con lớn rồi, không cần ông bà già nữa, mấy người đá phăng người ta đi. Làm vợ chồng mà sống như thế là sống lỗi đấy cô ạ! Không tử tế tí nào đâu!
Chưa kể, cái nhà mấy người mỗi tháng 7.000 tiền trả góp là moi từ tiền lương hưu của bố mẹ đấy. À quên, tiền học võ của con trai cô, tiền học múa của con gái cô, cũng là mồ hôi nước mắt của hai ông bà đóng cho đấy.”
Sắc mặt hai vợ chồng nó lúc thì nhục nhã, lúc thì chột dạ.
Chúng nó càng muốn lôi tôi đi, tôi càng cắm rễ không đi. Cứ dùng sức là tôi lăn lộn khóc lóc ăn vạ trên sàn.
Sống hơn 30 năm, tôi ngộ ra một chân lý. Cái bọn lúc nào cũng mở mồm “xấu chàng hổ ai” hay “chuyện trong nhà đóng cửa bảo nhau”, mình cứ vạch áo tung hê hết ra ngoài, bọn chúng mới biết sợ. Càng nín nhịn, càng dung túng thì chúng nó càng được đằng chân lân đằng đầu.
“Trời đất ơi, kịch tính thật, sáng sớm đã hít cái drama khét lẹt.”
“Đôi này sống chó thật.”
“Tôi biết hai đứa này, làm cùng công ty tôi. Thằng chồng hay quy tắc ngầm gạ gẫm mấy nhân viên nữ, con vợ cũng là một trong số đó, “thượng vị” thành công đấy.”
“Tôi biết tôi biết, còn cả…”
Đám đông xì xào, người lấy điện thoại ra quay phim chụp ảnh loạn cả lên. Tôi chẳng thèm quan tâm. Kẻ mặt dày mới là kẻ sống sung sướng nhất.
Ví dụ như bố mẹ tôi, ví dụ như vợ chồng thằng Đại Bảo trước mặt đây. Bọn mặt dày nên bọn nó mới sống yên ấm bao năm qua.
Tôi quậy một trận long trời lở đất thế này, ông sếp lớn của phòng Đại Bảo cũng phải xuất hiện. Ngay cả gã phó phòng lúc nào cũng nhăm nhe hất cẳng Đại Bảo cũng chạy xuống xem kịch vui.
“Chuyện là thế nào đây? Chị gì ơi đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói.”
Tôi lồm cồm bò dậy, nắm lấy tay gã phó phòng, khóc nước mắt giàn giụa:
“Anh làm cùng công ty với thằng Đại Bảo phải không? Tôi nói cho anh biết, hai vợ chồng này sống quá đáng lắm. Bố mẹ tôi dốc ruột gan cho chúng nó, có bao nhiêu tiền của sức lực cũng dốc hết.
Giờ bố mẹ già rồi, chúng nó vừa ăn bám tiền lương hưu của ông bà, vừa không thèm phụng dưỡng, đẩy hết trách nhiệm cho đứa con gái tay trắng từ lúc chia tài sản đến lúc đi lấy chồng là tôi.
Trời cao có thấu, còn thiên lý ở đâu không? Lòng tôi cay đắng quá…”
Gã phó phòng vừa an ủi tôi, vừa hả hê nhìn cặp vợ chồng Đại Bảo:
“Trưởng phòng Lý, không ngờ cậu lại là loại người này đấy. Bố mẹ đẻ mà cũng ruồng bỏ, đúng là không xứng làm con người. Bao nhiêu cái truyền thống đạo lý làm người vứt cho chó gặm hết rồi, chậc chậc.”
Mặt mày hai vợ chồng Đại Bảo chuyển từ đen sang xám ngoét.
“Đủ rồi, giải tán hết đi, quay lại làm việc ngay, muốn bị trừ lương hết phải không?”
“Bảo vệ đâu? Đuổi hết người không phận sự ra ngoài!” Chúng nó định dập chuyện cho êm xuôi.
Gã phó phòng tát nước theo mưa, thổi bùng chuyện lên: “Trưởng phòng Lý à, muốn người ta không biết trừ khi mình đừng làm.”
Lúc tôi khóc lóc sụt sùi bước ra khỏi cửa công ty, trong lòng cười không khép được mồm.
Quậy đi, quậy banh nóc đi, tôi phải cho chúng mày nếm thử cái mùi vị đau khổ của tao năm xưa.
Tôi vẫy tay, gọi taxi phi thẳng đến trạm tiếp theo.
Trên xe, tôi lướt điện thoại. Quả nhiên, ngay lập tức thấy bài phốt đề xuất cùng thành phố. Info của vợ chồng Đại Bảo bị dân mạng lột trần không trượt phát nào.
“Vãi! Thứ súc vật.”