Chương 12 - Người Tình Trong Nhà Vệ Sinh
Tôi chậc lưỡi mỉa mai: “Tôi làm tổn hại cái gì của các anh? Tin nhắn này do tôi làm giả à? Hay là giáo viên của mấy anh không hề nhắn mấy dòng này?”
Chủ nhiệm Ngô giận tím mặt.
Tôi vỗ vai anh ta: “Tôi quen mấy luật sư giỏi lắm đấy, cần thì tôi giới thiệu cho, biết đâu lại được giảm giá.”
19.
Tôi vừa ôm điện thoại hóng mạng vừa thong dong đi bộ về nhà.
Mới có một ngày. Cả nhà chúng tôi đã bị cư dân mạng bóc phốt không trượt phát nào.
“Thằng em này tao biết, học trên tao hai khóa. Nghe đồn hồi sinh viên đạp ba bốn thuyền bị người ta lùa vào nhà vệ sinh đập cho một trận.”
“Con em dâu này tao rành nè hồi xưa là tiểu thái muội khét tiếng trường tao. Ghen ăn tức ở với một bà chị xinh xắn nên kéo nguyên băng ra chặn đường. Ai ngờ gia đình bà chị làm luật sư, kiện ngược lại cho ra bã, vụ đó rúng động toàn trường, bị đuổi học luôn cơ mà. Sao giờ lại lột xác thành giáo viên trung tâm xịn xò thế kia.”
“Mấy cái trung tâm dạy thêm bây giờ vơ vét toàn ba cái đồ ất ơ què quặt vào làm hay sao vậy? Không có lấy tiêu chuẩn đầu vào à?”
“Chắc đi cửa sau.”
“Cái gia đình này đúng là cực phẩm.”
“Bà chị kia cũng dũng cảm ghê, bị chèn ép hơn ba chục năm giờ mới tỉnh ngộ.”
“Không bị lột cho lớp da chắc cả đời bả chả khôn ra nổi.”
“Công nhận, hai ông bà già kia năm xưa ở khu nhà tao cũng nổi tiếng lắm. Bắt con gái ngủ trong nhà vệ sinh, lên cả thời sự.”
“Hồi xưa tao ở đối diện nhà họ này, ông bà đó đánh chửi con bé suốt, có lúc còn bỏ đói. Hội Liên hiệp Phụ nữ xuống cảnh cáo mấy lần cũng không ăn thua.”
“Chậc chậc, mua nhà mua xe cho hai thằng thái tử, rốt cuộc lại bắt con gái dưỡng lão, mặt dày hết phần thiên hạ.”
“Cái này chưa ăn thua đâu, tao còn gặp họ hàng cực phẩm vô liêm sỉ hơn thế này cơ.”
“…”
Vừa mở cửa bước vào nhà. Bố mẹ tôi lập tức xông vào. Tôi nhẹ nhàng né sang trái rồi lại lách sang phải. Thế là hai ông bà vồ hụt ngã sóng soài, đau đớn kêu oai oái.
“Đồ súc sinh!”
“Chúng nó là em trai ruột của mày đấy! Sao mày dám chạy đến cơ quan chúng nó làm loạn, còn ra cái thể thống gì nữa?”
“Mày cố tình trả thù tao với mẹ mày!”
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt họ: “Đúng rồi, con trả thù đấy, con cố tình trả thù mà.”
Thấy họ tức đến mức bò cũng bò không nổi, tâm trạng tôi lại càng phơi phới:
“Bao nhiêu năm qua tất cả mấy người đều là kẻ được hưởng lợi, chả có ai vô tội cả. Đứa nào đứa nấy hận không thể bám chặt vào người tôi mà hút cạn từng giọt máu. Tôi là nạn nhân, tôi phản đòn là chuyện bình thường. Hai người sống lâu trải đời, đừng có giở cái thói đổ lỗi ngược cho nạn nhân ở đây nhé, hèn lắm.”
Bố tôi run rẩy giơ ngón tay chỉ vào tôi: “Tao, tao sẽ kiện mày ra tòa—”
Tôi nhún vai đứng dậy: “Con chờ.”
20.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi đuổi cổ họ ra khỏi nhà.
Sau đó ôm đống giấy tờ quan trọng rời đi.
Căn nhà này, tôi đã treo biển bán từ lâu. Vừa hay mấy hôm trước bên môi giới gọi báo có khách ưng, chỉ là ép giá xuống thấp hơn 30% so với dự kiến.
Tôi không cần suy nghĩ đồng ý luôn. Bán tống bán tháo đi, cầm được tiền về tay mới là quan trọng.
Vừa ký xong nhận tiền cọc, thì nhận được trát gọi của tòa án.
Ngay hôm đó, tôi đến gặp luật sư.
Một tháng sau.
Tại tòa án.
Trái ngược với những lời khóc lóc ỉ ôi, tố cáo thảm thiết của bố mẹ, tôi dõng dạc nộp lên hàng loạt chứng cứ:
– Bài báo thời sự năm xưa về vụ cải tạo nhà vệ sinh cho con gái ở.
– Hồ sơ ghi chép cảnh cáo nhiều lần của Hội Liên hiệp Phụ nữ.
– Biên bản xuất cảnh hòa giải của cảnh sát khi nhận tin báo.
– Giấy chứng nhận thương tích của bác sĩ cấp sau những trận đòn roi thuở bé.
– Bản sao kê ngân hàng khoản tiền tôi phải trả cho họ về khoản “chi phí nuôi dưỡng 18 năm”.
– Bản cam kết đã ký bằng văn bản về việc không yêu cầu tôi cấp dưỡng trong tương lai.