Chương 6 - Người Tình Mồ Côi
“Chỉ là một tờ sính thư thôi, có gì mà không nỡ.”
Tống Yến hai tay run rẩy, thất vọng nhìn ta. Sau đó quay lưng rời đi. Bóng lưng dưới ánh trăng kéo dài cô độc.
Dường như huynh ấy đang cố tình giận dỗi với ta, cố tình tránh né. Huynh ấy đinh ninh rằng ta sẽ giống như trước đây, mỗi lần cãi vã đều sẽ cúi đầu trước, nhận lỗi xin tha thứ.
Lần này, huynh ấy cược thua rồi.
Mấy ngày nay cô mẫu vẫn luôn xem xét chọn lang quân cho ta.
17
Ban đầu sợ ta từ chối, người hay cố ý vô tình thăm dò.
Ta mỉm cười: “Mọi chuyện đều nghe theo sự sắp xếp của cô mẫu.”
Nhận được lời xác nhận của ta, người mới thở phào nhẹ nhõm. Dường như muốn bù đắp cho ta, những lang quân người chọn đều là thanh niên tuấn kiệt trong kinh thành. Không phải trạng nguyên thì cũng là thám hoa, hoặc là con cháu thế gia. Có thể thấy người quyết tâm gả ta vào một gia đình tốt.
Nhìn những bức họa trên bàn, người thở dài: “Mấy vị lang quân này tuy đều là thiên chi kiêu tử, nhưng xét cho cùng vẫn không xứng lứa vừa đôi với con. Nói đến người xứng đôi nhất phải là Tạ tiểu hầu gia.”
Ta dừng bút trên tay, buột miệng hỏi: “Tạ Hành?”
“Con biết ngài ấy sao?”
Ta giải thích: “Từng gặp qua một lần.”
Cô mẫu thở dài, vẻ tiếc nuối: “Vị Tạ tiểu hầu gia này, có thể nói là tài mạo song toàn, xuất chúng nhất Thượng Kinh, chỉ tiếc ngài ấy đã có người trong mộng rồi.”
Ta nhíu mày. Hình như Tạ Hành cũng từng nói với ta chàng có nữ tử trong lòng.
Cô mẫu lại nói: “Con không biết đâu, Tạ tiểu hầu gia vừa về kinh, bà mối đã đạp gãy cả ngưỡng cửa rồi mà vẫn không thành, cuối cùng đều bị đuổi ra ngoài hết.”
Ta bật cười thành tiếng. Chàng ấy cũng thật không nể mặt ai cả.
Mấy ngày hồi kinh này, ta và Tạ Hành vẫn thường xuyên qua lại thư từ.
18
Đến Tết Hoa Đăng, chàng hẹn ta cùng đi dạo.
Dưới bầu trời ngập tràn đèn Khổng Minh, chàng viết xuống ba điều ước:
Một nguyện giang sơn thịnh vượng.
Hai nguyện bách tính bình an.
Ba nguyện người ta yêu tuế tuế bình an.
Dưới ánh trăng. Chàng nắm lấy tay ta, thâm tình nhìn ta.
Ta cảm giác mặt mình đỏ bừng. Xấu hổ định rút tay về. Khổ nỗi chàng nắm chặt quá, rút thế nào cũng không ra.
“Khương Ninh, nàng có nguyện giao phó cả đời này cho ta không?”
Ta sững người. Dù là Tống Yến cũng chưa từng dùng ánh mắt thâm tình như thế tỏ tình với ta.
Trong bầu không khí ấy, ta gật đầu đồng ý.
Tạ Hành hứa hẹn một đời một kiếp một đôi người.
Sau khi đưa ta về phủ, tim ta đập mạnh như muốn văng ra ngoài. Máu trong người như đang sục sôi. Hóa ra được một người thật lòng chở che lại là cảm giác tuyệt diệu đến thế.
Sáng sớm hôm sau. Tạ Hành đã khua chiêng gõ trống mang mười mấy xe sính lễ tới hỏi cưới.
Cô mẫu cười đến nở hoa. Miệng cứ luôn khen hai từ “xứng đôi”.
Ta vốn không phải người của Tống phủ. Nay lại vừa từ hôn với Tống Yến. Để tránh lời ra tiếng vào, ngay ngày hôm đó ta đã dọn về Khương trạch.
Cô mẫu đưa bát tự của ta cho chàng. Tạ Hành lập tức đem đi xem tuổi, định ngày lành tháng tốt.
Đến khi Tống Yến về phủ thì ta đã dọn ra khỏi Tống phủ rồi.
19
Ban đêm ta cùng Tạ Hành đi dạo thi hội. Tình cờ gặp hai người Tống Yến.
Thấy ta đi cùng một nam tử, huynh ấy tức giận lôi đình, chộp lấy cánh tay ta, thái dương nổi gân xanh:
“Khương Ninh, giữa chốn đông người, muội lại dám dan díu với nam tử ngoài đường, truyền ra ngoài muội không cần danh tiết nữa sao?”
Ta rút tay về: “Tạ tiểu hầu gia là vị hôn phu của ta, đi dạo cùng nhau là chuyện bình thường, đâu cần phải ngạc nhiên thế?”
Huynh ấy không dám tin: “Khi nào chứ? Sao ta không biết?”
“Giờ Mão, Tạ Hành tới cầu hôn, ta và cô mẫu đều đồng ý rồi.”
Tống Yến lộ vẻ đau khổ, không muốn tin: “Sao có thể, mẫu thân rõ ràng biết ta… sao lại có thể…?”
Ta lạnh giọng: “Ta cũng đã dọn ra khỏi Tống phủ rồi, sau này xin Tống thế tử đừng làm phiền nữa.”
Nghe nói sau khi Tống Yến về phủ, huynh ấy đã làm ầm ĩ một trận với cô mẫu, uống rượu say khướt. Thậm chí nửa đêm canh ba còn đến gào thét trước cổng nhà ta:
“A Ninh muội ra đây gặp ta đi, chúng ta đối mặt nói chuyện cho rõ ràng!”
“Ta sai rồi, hôn sự này ta không kết nữa, muội tha thứ cho ta được không? A Ninh…”
Để tránh huynh ấy làm phiền láng giềng nghỉ ngơi, ta sai người xách một chậu nước tạt thẳng lên đầu huynh ấy, rồi sai người trói lại đem về Tống phủ. Lúc bấy giờ mới chịu im lặng.
Tống Yến bị cô mẫu nhốt trong phòng kín. Đến tận ngày đại hôn mới được thả ra. Hôn sự là do thánh thượng ban, huynh ấy không dám kháng chỉ.
Quốc công phủ khách khứa tấp nập, náo nhiệt vô cùng.
Sau khi thành thân, bộ mặt thật của Phù Thanh Hà mới lộ rõ. Nhẹ thì đánh mắng hạ nhân, nặng thì đem bán vào thanh lâu, làm cho Tống phủ gà bay chó sủa, khiến Tống Yến khổ sở không kham nổi.
20
Trong buổi Bách Hoa yến, có một nam tử lén lút theo dõi Phù Thanh Hà và bị bắt quả tang ngay tại trận.
Cứ tưởng là kẻ trộm cắp nào ngờ nam tử đó lại la lối om sòm nói mình là trượng phu của Phù Thanh Hà.
Phù Thanh Hà mặt cắt không còn giọt máu. Rút dao găm định đâm về phía hắn. May mà bị Tống Yến cản lại.