Chương 6 - Người Thừa Kế Lại Đi Rửa Nhà Vệ Sinh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Lưu Kiến Quốc vẫn muốn giãy giụa lần cuối.

“Chủ tịch Tô! Cô không thể làm vậy! Tôi làm việc cho công ty, không có công lao thì cũng có khổ lao!”

“Khổ lao?” Tôi bật cười. “Khi đạp máy may trong tù, ông cũng sẽ rất vất vả.”

Bảo vệ đẩy cửa bước vào, lần lượt đưa những lãnh đạo từng cao cao tại thượng kia đi.

Phòng họp rộng lớn lập tức trống hơn một nửa.

Tôi nhìn mấy cán bộ cấp trung còn lại, những người vẫn luôn nghiêm túc làm việc.

Họ sợ đến mức co rúm trên ghế như chim cút.

“Được rồi, đừng sợ.”

Giọng tôi dịu xuống.

“Công ty sẽ không sụp đổ, hợp đồng của Tổng giám đốc Vương tôi đã giải quyết xong.”

“Bắt đầu từ hôm nay, Tiểu Triệu của phòng kinh doanh được thăng chức làm phó tổng giám đốc, phụ trách nghiệp vụ.”

“Những vị trí còn trống khác sẽ đề bạt những người thật sự làm việc từ cấp cơ sở.”

“Tan họp.”

Tôi cầm USB, quay người đi ra khỏi phòng họp.

Cố Đình vội vàng đi theo.

“Tô Từ, thủ đoạn sấm sét của cô còn tàn nhẫn hơn bố cô.”

Anh đi bên cạnh tôi, giọng nói mang theo chút lấy lòng.

“Bớt nịnh nọt đi.” Tôi liếc anh một cái.

“Người đàn bà Trần Mạn kia, anh định xử lý thế nào?”

Sắc mặt Cố Đình nghiêm túc lại.

“Phòng pháp chế đã điều tra rõ, cô ta không chỉ chiếm đoạt tài sản trong công việc mà còn bán tài liệu khách hàng cốt lõi của công ty cho đối thủ cạnh tranh.”

“Chứng cứ xác thực, ít nhất mười năm tù.”

Tôi gật đầu.

“Vậy thì tốt.”

“Đúng rồi.” Tôi dừng bước, nhìn Cố Đình.

“Vừa rồi trước cửa nhà vệ sinh, tư thế quỳ của anh khá chuẩn đấy.”

Khuôn mặt Cố Đình lập tức đỏ bừng, anh lúng túng ho khan hai tiếng.

“Chuyện đó… Bộ vest chật quá, tôi đứng không vững.”

Tôi lười vạch trần anh, quay người đi về phía thang máy.

“Đi thôi, đi cùng tôi mua một bộ quần áo mới.”

“Đồng phục vệ sinh mặc khá thoải mái, nhưng cũng đến lúc nên thay rồi.”

Chương 8

Chương 8

Cuộc thanh trừng lớn ở chi nhánh giống như một cơn bão, quét qua toàn bộ ngành nghề.

Ngày Trần Mạn, Lưu Kiến Quốc và những người khác bị cảnh sát đưa đi, dưới tòa nhà công ty chật kín người đứng xem.

Trần Mạn bị còng tay, đầu tóc rối bù, không còn dáng vẻ giẫm giày cao gót diễu võ giương oai như trước.

Nhìn thấy tôi đứng trong đại sảnh, cô ta đột nhiên phát điên, vùng vẫy.

“Tô Từ! Cô không được chết tử tế! Cô tính kế tôi!”

Tôi không thèm cho cô ta một ánh mắt, trực tiếp quay người đi về phía thang máy riêng của chủ tịch.

Nói thêm một câu với loại người này cũng chỉ lãng phí thời gian của tôi.

Trong một tháng tiếp theo, tôi quyết đoán cải tổ cơ cấu của chi nhánh.

Tiểu Triệu, nhân viên kinh doanh cấp thấp từng bị Trần Mạn chỉ thẳng vào mũi mắng, được tôi mạnh tay đề bạt lên vị trí phó tổng giám đốc.

Sự thật chứng minh ánh mắt của tôi không sai.

Mặc dù Tiểu Triệu còn trẻ nhưng làm việc vững vàng, quan hệ với khách hàng được duy trì cực kỳ tốt.

Đơn hàng một tỷ của Tổng giám đốc Vương không chỉ được ký kết thuận lợi mà ngân sách còn được tăng thêm hai mươi phần trăm so với ban đầu.

Thành tích của cả chi nhánh sau cuộc thay máu lớn không những không giảm mà còn tăng lên, lập kỷ lục cao nhất trong lịch sử.

Chiều hôm đó, tôi đang ngồi trong văn phòng chủ tịch rộng rãi, sáng sủa, xem báo cáo tài chính mới nhất.

Cửa văn phòng vang lên tiếng gõ.

Cố Đình đẩy cửa bước vào.

Hôm nay anh mặc một bộ đồ thoải mái, trông thuận mắt hơn dáng vẻ tổng giám đốc điều hành lạnh như băng thường ngày rất nhiều.

“Chủ tịch Tô, đang bận à?”

Anh ngang nhiên ngồi xuống ghế sofa, tiện tay cầm một quả táo trên bàn tôi lên cắn một miếng.

“Có chuyện thì nói, không có chuyện thì cút.” Tôi không ngẩng đầu.

Cố Đình cũng không tức giận, cười hì hì tiến lại gần.

“Ông cụ bảo tôi hỏi cô, đống hỗn độn bên này đã dọn xong rồi, khi nào cô trở về trụ sở?”

Bàn tay đang lật báo cáo của tôi khựng lại.

Trở về trụ sở?

Điều đó có nghĩa là tôi phải chính thức tiếp quản toàn bộ Tập đoàn Tô Thị, mỗi ngày đối mặt với đống tài liệu đọc mãi không hết và những cuộc họp không bao giờ kết thúc.

Chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy nghẹt thở.

“Không về.” Tôi dứt khoát từ chối.

“Tôi cảm thấy chi nhánh khá tốt, núi cao hoàng đế ở xa, không có ai quản tôi.”

Cố Đình thở dài.

“Cô đừng tùy hứng nữa, gần đây sức khỏe ông cụ không tốt lắm, muốn nghỉ hưu sớm.”

Trong lòng tôi hơi trầm xuống nhưng ngoài mặt không biểu hiện.

“Sức khỏe ông ấy không tốt? Tuần trước ông ấy còn đăng ảnh đi lướt sóng ở Tam Á.”

“Đó là ảnh tạo dáng.” Cố Đình không chút khách sáo vạch trần.

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa.”

Tôi khép báo cáo lại, ném cho anh.

“Những con cáo già ở trụ sở khó đối phó hơn đám người ở chi nhánh nhiều.”

“Nếu bố tôi thật sự muốn tôi trở về thì trước tiên hãy dọn sạch những thành viên hội đồng quản trị cậy già lên mặt kia.”

“Tôi không muốn trở về để làm bao cát cho người ta trút giận.”

Cố Đình nhìn tôi, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng.

“Tôi biết ngay cô sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy.”

Anh lấy một tập tài liệu từ trong túi, đưa cho tôi.

“Xem cái này đi.”

Tôi nhận tài liệu, nhìn lướt qua lập tức nhíu mày.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)