Chương 5 - Người thừa kế bí ẩn và cuộc sống mới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi muốn nắm lấy anh.

Vì thế, tôi đã đưa anh điện thoại của mình.

Phó Thừa Diễn dẫn tôi đi gặp bạn bè của anh.

“Đám bạn phá hoại của tôi ai cũng muốn gặp em. Đi đi, tôi muốn cho bọn họ thấy, Phó Thừa Diễn này không còn là cẩu độc thân nữa, bạn gái tôi vừa xinh vừa tài giỏi!”

Tôi đã đồng ý.

Nhưng vừa bước vào phòng bao, tôi đã thấy toàn thân lạnh buốt.

Trong đó có một người tôi biết – Châu Tử Ấn, thiếu gia của một studio thiết kế hàng đầu khác.

Anh ta đang nửa cười nửa không nhìn tôi.

“Phó Thừa Diễn, bạn gái cậu là cô ấy?”

Phó Thừa Diễn còn chưa kịp giới thiệu, Châu Tử Ấn đã lên tiếng.

Giọng anh ta không hề che giấu sự châm chọc.

“Quá quen thuộc luôn. Trước kia tôi còn từng theo đuổi cô ấy nữa cơ.”

Căn phòng náo nhiệt lập tức lặng như tờ, mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi.

Không khí như đóng băng.

Châu Tử Ấn lắc lắc ly rượu vang, khẽ cười: “Sao ai cũng im lặng vậy?”

Anh ta chậm rãi bước đến, đứng trước mặt tôi, nhìn tôi từ trên cao.

“Đúng là tôi từng theo đuổi cô ấy, theo đuổi tận hai năm. Nhưng người ta chưa từng liếc nhìn tôi lấy một cái.”

“Dù sao thì, Tô đại thiết kế ngày trước nổi tiếng kén chọn, khó theo đuổi lắm mà.”

Giọng nói anh ta chợt đổi sắc, trở nên cay độc:

“Nhưng giờ thì sao… e là chỉ cần có chút lợi lộc, bất cứ người đàn ông nào cũng có thể khiến cô ngoan ngoãn theo đuôi rồi nhỉ?”

Có người không chịu nổi nữa:

“Châu Tử Ấn, cậu nói vậy là có ý gì?”

“Chúng tôi coi cậu là bạn nên mới mời đến đấy.”

Phó Thừa Diễn lập tức kéo tôi ra phía sau lưng mình, thân hình cao lớn che chắn cho tôi khỏi ánh nhìn độc địa của Châu Tử Ấn.

Anh ta đút tay vào túi, dáng vẻ ung dung, đến mí mắt cũng lười nhấc lên.

“Cậu nói xong chưa?”

Châu Tử Ấn sững người.

“Phó Thừa Diễn, vì một người phụ nữ như vậy mà cậu trở mặt với tôi?”

“Đừng quên, hai nhà chúng ta sắp hợp tác đấy!”

“Cô ta là cái thá gì? Một kẻ bị thầy đuổi ra khỏi sư môn, một thứ đồ bỏ đẹp mã mà vô dụng!”

Phó Thừa Diễn ngoáy tai, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng:

“Hợp tác với loại người như cậu, tôi sợ bẩn tay.”

“Giờ thì, cút đi.”

Không khí ngột ngạt cuối cùng cũng bị phá vỡ.

“Đúng đấy! Hôm nay là sinh nhật của Diễn ca, cái tên họ Châu kia mò tới chỉ để phá hoại không khí sao?”

“Diễn ca nể mặt mới mời tới, lại còn dám châm chọc chị dâu, tôi thấy cậu ta không muốn sống trong giới Thượng Hải nữa rồi.”

“Đừng tưởng Diễn ca hay cười là dễ bắt nạt, ai chẳng biết thủ đoạn của lão gia nhà họ Phó?”

“Dám khiến Diễn ca khó chịu? Xì, đầu chắc bị cửa kẹp rồi.”

Bàn tay tôi siết chặt nãy giờ, dần dần buông lỏng giữa những tiếng bênh vực ấy.

Châu Tử Ấn vẫn trừng trừng nhìn tôi, đôi mắt đầy oán độc:

“Cô thà chọn hắn ta, cũng không chịu nhận ‘lòng tốt’ của tôi sao?”

“Khó trách tôi gửi điều kiện, cô chẳng thèm trả lời. Thì ra là đã tìm được chỗ dựa mới từ lâu rồi!”

“Tô Vãn, từ trong ra ngoài, cô đều là đồ rác rưởi!”

Tôi cụp mắt xuống.

Châu Tử Ấn từng theo đuổi tôi suốt hai năm.

Tôi cũng từ chối anh ta suốt hai năm.

Ngay từ đầu, thứ anh ta cảm thấy hứng thú ở tôi, chỉ là sự thử thách.

Tôi từng tận tai nghe thấy anh ta cá cược với bạn:

“Không quá ba tháng, tôi có thể khiến cô ta ngoan ngoãn leo lên giường tôi.”

Sau đó, dù anh ta tặng hoa, tặng quà, tỏ ra si tình ra sao, tôi cũng chưa từng cho anh ta sắc mặt tốt.

Có lẽ chính sự từ chối đó khiến anh ta chấp niệm, ngộ nhận là tình yêu.

Chỉ vì chấp niệm đó, anh ta theo đuổi tôi hai năm, thậm chí từng đứng dưới lầu xưởng thiết kế, dầm mưa tỏ tình đáng thương.

Giang Miểu từng hỏi tôi: “Dù sao cũng là đại thiếu gia nhà họ Châu, cậu thật sự không động lòng chút nào sao?”

Tôi kéo rèm xuống, giọng lạnh lùng:

“Rồi sao nữa?”

“Chấp nhận anh ta, bị anh ta lừa lên giường, đợi đến khi anh ta chán rồi, bị đá không thương tiếc sao?”

Tôi, Tô Vãn, chưa từng rẻ rúng đến mức đó.

Sau này, khi Lâm Phi Phi xuất hiện, tôi bị Cố Viễn Sơn đuổi khỏi sư môn.

Đúng lúc tôi thảm hại nhất, Châu Tử Ấn lại xuất hiện.

Không còn là sự nịnh nọt thấp hèn, mà là kiểu bố thí đầy kiêu ngạo.

【Tô Vãn, cuối cùng tôi cũng đợi được ngày cô sa cơ lỡ vận.】

【Cầu xin tôi đi, tôi sẽ giúp cô.】

【Không có chỗ ở đúng không? Ba vạn một tháng, tôi cho cô ở biệt thự của tôi, làm tình nhân bí mật.】

【Cô chỉ xứng làm tình nhân thôi. Công khai là bạn gái tôi, mất mặt lắm.】

Khi đọc những dòng tin nhắn đó, tôi lập tức chặn anh ta.

Tôi dựa vào năng lực của mình, dù chỉ nhận vài đơn nhỏ lẻ, thu nhập hàng tháng cũng chẳng ít hơn ba vạn.

Tương lai của tôi, làm sao có thể đặt cược vào loại cặn bã như anh ta?

Có những người không đến để giúp bạn lúc hoạn nạn.

Họ chỉ đến để dẫm nát thêm vết thương đẫm máu của bạn,

để nghe tiếng bạn rên rỉ, thỏa mãn dục vọng méo mó trong lòng họ.

Châu Tử Ấn vẫn chưa chịu buông tha, còn định đưa tay túm lấy tôi.

Tôi cầm ly rượu vang bên cạnh, hất thẳng vào khuôn mặt tự cho là đúng của anh ta.

Rượu theo tóc anh ta nhỏ giọt xuống, ánh mắt anh ta càng trở nên độc địa.

Anh ta lập tức lật tung bàn tiệc:

“Cô không chỉ từ chối tôi, còn dám sỉ nhục tôi như vậy? Tô Vãn, cô là cái thá gì!”

Căn phòng lập tức hỗn loạn.

Bạn bè của Phó Thừa Diễn và đám người theo Châu Tử Ấn lao vào hỗn chiến.

Còn Phó Thừa Diễn chỉ luôn bảo vệ tôi, cụng ly với tôi, như thể mọi hỗn loạn xung quanh chẳng liên quan gì.

Anh nhấp một ngụm rượu, nhẹ nhàng nói một câu:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)