Chương 10 - Người Thứ Năm Trong Gương
Cậu ta quỳ sụp xuống đất.
Ngoài phòng, tiếng Tạ Hành Chu vang lên.
“Tống Kỳ, nghe thấy thì trả lời. Đừng gọi tên ai, chỉ nói cậu còn sống.”
Tống Kỳ bật khóc.
“Em còn sống.”
________________________________________
8. Sau bữa cơm âm
Nhà Tống Kỳ được phong tỏa ngay trong đêm.
Mẹ, bố và em gái cậu ta được đưa đến bệnh viện. Cả ba người đều suy kiệt, thiếu ngủ nghiêm trọng, ký ức rối loạn. Mẹ Tống Kỳ tỉnh lại một lần trên xe cấp cứu, chỉ hỏi đúng một câu: “Tiểu Kỳ còn sống không?”
Nghe y tá nói còn sống, bà ấy nhắm mắt lại, khóc không thành tiếng.
Tôi không thương hại bà ấy.
Tôi cũng không ghét đến mức muốn bà ấy chết.
Người gây lỗi phải trả giá. Người bị lợi dụng cũng không thể dùng hai chữ “bị lừa” phủi sạch mọi thứ. Bà ấy tự tay mua gương, tự tay gọi tên thai linh, tự tay dọn bát cơm thứ năm, tự tay mở cửa cho khách âm vào nhà.
Bà ấy đau là thật.
Sai cũng là thật.
Hai chuyện này không triệt tiêu nhau.
Sáng hôm sau, Tống Kỳ đến đạo quán Thanh Hư.
Cậu ta mặc áo khoác rộng, mặt vẫn trắng bệch, nhưng ánh mắt đã có thần hơn đêm qua Trên cổ chân cậu còn quấn băng. Vết bàn tay quỷ thai nắm để lại năm dấu tím đen, Tạ Hành Chu nói bác sĩ không giải thích được vì sao vết bầm lạnh hơn nhiệt độ cơ thể.
Tống Kỳ cúi đầu trước tôi rất sâu.
“Chị Vãn Vãn, cảm ơn chị. Nếu không có chị, cả nhà em chắc thật sự xong rồi.”
Tôi đang ăn bánh bao chay, nghe vậy xua tay.
“Không cần cảm ơn miệng. Quét mã công đức bên cạnh lư hương. Cứu cả nhà, tôi tính giá hữu nghị.”
Tống Kỳ ngẩn ra một lát, rồi bật cười.
Cậu thật sự quét tiền.
999 tệ.
Tôi nhìn thông báo nhận tiền, tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Tạ Hành Chu đứng cạnh liếc tôi.
“Cô thu tiền nạn nhân?”
Tôi nghiêm túc sửa lời anh ta: “Tôi thu tiền khách hàng. Nạn nhân là khái niệm pháp lý, khách hàng là khái niệm sinh tồn. Đạo quán Thanh Hư còn phải đóng tiền nước.”
Tống Kỳ vội nói: “Em tự nguyện. Hơn nữa chị lấy ít quá. Nếu không phải chị, em có tiền cũng không còn mạng tiêu.”
Tôi chỉ Tống Kỳ, nhìn Tạ Hành Chu.
“Nghe chưa? Khách hàng giác ngộ cao hơn anh.”
Tạ Hành Chu không tiếp tục đề tài này.
Anh ta lấy một túi vật chứng đặt lên bàn.
Bên trong là mảnh gương vỡ và chiếc hũ sứ trắng.
“Gương cũ mua từ chợ đồ cũ Nam An. Chủ quầy nói một người phụ nữ trung niên đem đến ký gửi, đeo vòng gỗ, nói chuyện rất nhẹ nhàng. Camera chợ đúng hôm đó hỏng.”
Tôi hỏi: “Hũ sứ?”
“Trong hũ có tro giấy, tóc trẻ con, bùn mộ và một mảnh vải đỏ. Trên vải đỏ có ký hiệu con mắt không đồng tử.”
Tôi không bất ngờ.
Vô Tướng Hội.
Từ chôn mệnh đến nhà âm, bọn họ không chỉ giết người. Bọn họ đang thử từng cách phá trật tự nhân gian.
Một người chết không xuống âm phủ.
Một căn nhà người sống bị người chết chen vào.
Nếu những thứ này lan rộng, ranh giới sống chết sẽ rối loạn.
Đến lúc đó, thế gian không còn là thế gian nữa.
Tống Kỳ ngồi bên cạnh, thấp giọng hỏi: “Đứa bé kia… nó đi đâu rồi?”
Tôi nhìn hũ sứ.
“Bùa danh bị đốt, nhà âm bị phá, nó không còn bị ép làm quỷ thai nữa. Nhưng nó đã bị nuôi bằng oán khí quá lâu, chưa thể đầu thai ngay. Tôi sẽ lập một bài vị tạm ở đạo quán, siêu độ bảy ngày. Đi được hay không phải xem nó còn bao nhiêu oán.”
Tống Kỳ im lặng một lúc.
“Em có thể thắp hương cho nó không?”
Tôi nhìn cậu.
“Có thể. Nhưng nhớ rõ, thắp hương không phải vì cậu nợ nó mạng. Là vì nó cũng từng là một sinh linh bị người ta lợi dụng. Thương hại được, áy náy không cần.”
Tống Kỳ đỏ mắt, gật đầu.
Tôi thích người nghe lời như vậy.
Đỡ tốn nước bọt.
Tôi lập bài vị tạm cho Tống An ở góc điện chính.
Không viết “con trai nhà họ Tống”.
Chỉ viết hai chữ Tống An.
An trong bình an.
Không biết đứa bé ấy có còn cơ hội nhận được chữ này hay không, nhưng ít nhất bây giờ nó không cần bò dưới gầm giường ai nữa.
Đêm thứ nhất siêu độ, trong đạo quán vang lên tiếng trẻ con khóc rất nhỏ.
Đêm thứ hai, tiếng khóc nhỏ hơn.
Đêm thứ ba, tôi đặt một bát cháo trắng trước bài vị. Sáng hôm sau, cháo vơi đi một nửa.
Đêm thứ tư, Tống Kỳ đến thắp hương. Cậu đứng trước bài vị rất lâu, cuối cùng nói: “Tống An, anh không biết nên gọi em là gì. Nếu kiếp sau em còn đến nhà anh, mong em đến đường đường chính chính. Nếu không đến cũng được, tìm một nhà tốt hơn. Nhà anh loạn lắm.”
Tôi đứng bên cạnh nghe, suýt cười.
Đứa nhỏ này nói chuyện thật thà.
Bài vị khẽ rung lên.
Không biết là đồng ý hay tức giận.
Đêm thứ bảy, gió thổi qua đạo quán.
Ba nén hương trước bài vị cháy hết rất thẳng.
Tôi thấy một bóng trẻ con mơ hồ đứng trước cửa điện chính.
Nó quay đầu nhìn tôi.
Lần này, mặt nó không còn trắng nhợt.
Tuy vẫn không rõ ngũ quan, nhưng cái miệng đen ngòm đã biến mất.
Nó ôm một quả bóng đỏ nhỏ, cúi người với tôi, rồi chậm rãi tan vào ánh sáng đầu ngày.
Tôi thở ra.
Tống An đi rồi.
Nhưng tôi biết chuyện này chưa kết thúc.
Bởi vì ngay sau khi bóng đứa trẻ biến mất, thẻ trúc số bốn mươi bảy trên bàn tự lật lại.
Mặt sau xuất hiện một hàng chữ mới.
Bảy nhà thành xóm, bảy xóm thành thành.
Tôi nhìn hàng chữ đó rất lâu.
Sau đó gọi điện cho Tạ Hành Chu.
“Đội trưởng Tạ, anh có thời gian không?”