Chương 2 - Người Theo Dõi Bí Mật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày hôm sau, Thẩm Nghiễn Chi chủ động hẹn tôi ra ngoài ăn cơm.

Tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn từ chối.

“Tôi có chút việc, để hôm khác đi.”

Hàng mày anh khẽ nhíu, ánh mắt sâu thêm vài phần.

“Việc gì?”

“Chỉ là… một chút việc riêng.”

“Liên quan đến Lâm Triều?”

“Không phải…”

“Vậy là gì?”

Anh tiến lên một bước, ép tới trước mặt tôi, bóng dáng anh bao trùm lấy tôi.

“Gần đây rốt cuộc em bị sao? Từ tối hôm đó bắt đầu, em cứ luôn tránh anh. Bây giờ ngay cả ăn cơm với anh cũng không muốn nữa?”

Tôi cắn môi, không biết phải giải thích thế nào.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Thẩm Nghiễn Chi cau mày đi mở cửa.

Ngoài cửa là một cô gái trẻ, trông rất trong sáng, trong tay cầm một túi tài liệu.

“Giám đốc Thẩm, đây là tài liệu anh cần. Thư ký Trần bảo em mang qua.”

Sự xuất hiện của cô ấy khiến những dòng bình luận sôi trào.

【Đến rồi đến rồi! Cuộc gặp định mệnh!】

【Nữ chính dịu dàng quá, hoàn toàn khác với nữ phụ biến thái kia.】

【Nam chính chắc chắn sẽ yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên.】

Tôi sững người.

Là cô ấy.

“Nữ chính” trong những dòng bình luận.

Tôi nhìn bọn họ, trong lòng như bị thứ gì đó xé rách dữ dội.

4

Thẩm Nghiễn Chi nhận lấy tài liệu, nhàn nhạt nói một câu “cảm ơn”, sau đó định đóng cửa.

Nhưng cô gái kia không đi, mà mỉm cười nói:

“Giám đốc Thẩm, bên công ty còn vài việc cần anh xử lý gấp. Thư ký Trần nói nếu anh tiện thì tốt nhất bây giờ quay lại công ty một chuyến.”

Thẩm Nghiễn Chi im lặng vài giây, quay đầu nhìn tôi một cái.

Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

“Tôi biết rồi.”

Thẩm Nghiễn Chi nói một câu, rồi quay vào nhà lấy áo khoác.

Cô gái đứng ở cửa, ánh mắt rơi xuống người tôi, nụ cười dịu dàng.

“Chị là bạn gái của giám đốc Thẩm đúng không? Chào chị, em là thực tập sinh mới tới, tên Tô Vãn Tình.”

Tôi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

“Chào em.”

Lúc này, Thẩm Nghiễn Chi cầm áo khoác đi ra, nhìn tôi một cái.

“Anh tới công ty trước. Tối về chúng ta nói chuyện tiếp.”

Tôi gật đầu.

Anh đi tới cửa, lại dừng bước, quay đầu nhìn tôi.

“Đợi anh về.”

Sau đó anh rời đi cùng Tô Vãn Tình.

Trong lòng tôi chua xót một trận. Đã đi rồi còn cứ quay đầu làm gì.

Cứ khiến tôi sinh ra những ảo tưởng không thực tế.

Khiến tôi càng không nỡ buông tay.

Đáng ghét hơn là những dòng bình luận vẫn đang điên cuồng lướt qua.

【Nữ chính xuất hiện rồi! Nữ chính xuất hiện rồi!】

【Thái độ của nam chính với nữ chính rõ ràng khác hẳn, mọi người thấy không?】

【Nữ phụ sắp xong đời rồi hahaha.】

Tôi muốn phát điên.

Muốn lao ra ngoài bảo Tô Vãn Tình cút đi. Cũng muốn túm mấy dòng bình luận kia ra rồi mắng từng đứa một.

Càng muốn nhốt Thẩm Nghiễn Chi lại, lắp đầy camera trong phòng, mọi lúc mọi nơi đều nhìn chằm chằm vào anh, đảm bảo anh mãi mãi chỉ thuộc về một mình tôi.

Nhưng tôi không thể.

Tôi không có năng lực đó.

Hơn nữa những ảo tưởng không thực tế như vậy chỉ khiến tôi trở nên giống như những dòng bình luận nói: thân bại danh liệt, nhảy lầu tự sát.

Tôi không muốn chết.

Tôi chỉ muốn yêu anh.

Nhưng ngay cả chuyện này, hình như cũng đã trở thành một tội lỗi.

Tôi cố nhịn nước mắt, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Không tìm thấy vali, tôi dùng túi mua sắm để đựng. Từng túi từng túi quần áo và đồ dùng sinh hoạt được tôi thu xếp xong, chất ở cửa.

Đang dọn dẹp thì cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Thẩm Nghiễn Chi đứng ở cửa, nhìn đống hành lý ở đó, sắc mặt u ám đến đáng sợ.

“Em đang làm gì?”

Tôi giật mình, chiếc túi trong tay rơi xuống đất.

“Sao… sao anh đột nhiên về rồi?”

Không phải anh đi công ty rồi sao?

Thẩm Nghiễn Chi bước qua đống hành lý, sải bước đi tới chỗ tôi, một tay nắm chặt cổ tay tôi.

“Nếu anh không về, có phải em định đi luôn không? Vì sao? Nói anh biết vì sao?”

Tôi ấp úng nói:

“Tôi… tôi thấy chúng ta không hợp nhau lắm…”

Anh cười lạnh.

“Không hợp? Không hợp chỗ nào?”

“Chỉ là…”

Tôi không dám đối mắt với anh, ánh mắt cứ liếc ngang liếc dọc.

“Tính cách chúng ta không hợp, tam quan cũng khác nhau. Ở bên nhau chỉ khiến cả hai giày vò lẫn nhau…”

“Tính cách không hợp? Tam quan khác nhau?”

Anh lặp lại lời tôi, sự lạnh lẽo trong đáy mắt càng lúc càng đậm.

“Em bắt đầu có suy nghĩ này từ khi nào?”

Tôi mím môi, không nói một lời.

Thẩm Nghiễn Chi nhìn chằm chằm gương mặt chột dạ của tôi. Trong thoáng chốc, anh như hiểu ra điều gì, giọng nghiến răng nghiến lợi.

“Là vì Lâm Triều?”

“Không phải…”

Sao anh cứ nhắc tới Lâm Triều mãi vậy.

“Vậy là vì cái gì? Em đột nhiên muốn dọn đi, đột nhiên nói chúng ta không hợp, ít nhất cũng phải có một lý do chứ?”

Tôi đâu thể nói với anh rằng tôi nhìn thấy bình luận bay ngang, biết anh ghét tôi, biết người định mệnh của anh không phải là tôi.

Hơn nữa tôi còn sẽ vì đoạn tình yêu đơn phương không có kết quả này mà thân bại danh liệt, nhảy lầu tự sát.

“Có phải anh thích người khác rồi không?”

Tôi lấy hết dũng khí, ngẩng đầu nhìn anh, cuối cùng chọn một cách nói uyển chuyển hơn.

Anh sững lại.

“Em nói gì?”

Tôi hít sâu một hơi, căng thẳng hỏi:

“Tôi hỏi anh, có phải anh thích người khác rồi không? Nếu đúng thì anh cứ nói thẳng, tôi sẽ không bám lấy anh nữa.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)