Chương 4 - Người Thay Thế Ngày Cưới
Ta nhìn về phía chàng, chỉ thấy đôi mày mắt chàng lạnh nhạt vô cùng, nào còn thấy được nửa phần dịu dàng ban nãy.
8
Kỳ Mân ở lại qua đêm, Nam Thiên Trúc rất vui.
Nàng ta sai hạ nhân chuẩn bị một bàn cơm tối thịnh soạn, hào hứng kể cho Kỳ Mân nghe những chuyện vụn vặt xảy ra mấy ngày nay.
“Mẫu thân nói với thiếp, chàng chỉ là nhìn có vẻ lạnh lùng, thật ra lòng lại ấm áp, cũng thương thiếp, bảo thiếp chủ động một chút, để sớm ngày khai chi tán diệp cho quốc công phủ.”
Nàng ta gắp thức ăn cho Kỳ Mân, nũng nịu nói:
“Tinh nhi cũng muốn sinh cho phu quân thật nhiều hài tử.”
Kỳ Mân nheo mắt, chăm chú nhìn Nam Thiên Trúc, thật lâu sau mới đáp một câu:
“Được, nàng muốn có hài tử, ta liền cho nàng.”
Một câu này khiến Nam Thiên Trúc vui đến suýt nhảy cẫng lên.
Lại khiến ta như rơi xuống hầm băng.
Đại khái, đây chính là thích rồi.
Ngày ngày thấy chàng và Nam Thiên Trúc ngọt ngào bên nhau, thấy chàng thiên vị Nam Thiên Trúc đủ đường, chàng động tình như vậy, nghĩ đến khi đối diện với ta là không thể làm được…
Không hiểu vì sao, trong lòng ta bỗng dâng lên một tia ghen tị, vừa mong chàng được hạnh phúc, lại sợ chàng quá hạnh phúc.
Ta còn đang tự thương cảm, không chú ý đến tay Kỳ Mân cọ qua mép bát, âm thầm thêm một vị thuốc vào bát nước ô mai kia.
Nhìn Nam Thiên Trúc uống hết bát nước ô mai, chàng lại lặng lẽ thu tầm mắt.
Bữa tối này dùng mãi đến khi trăng lên giữa trời.
Mơ hồ, ta ngửi thấy trong không khí thoảng ra một làn hương u uẩn, tựa đàn hương trong chùa, giữa sự trầm tĩnh lại pha thêm vài phần thiền ý.
Bên tai, tựa như có tiếng chuông Phật vang lên, yên tĩnh mà ngân dài.
Ta đã phiêu bạt với thân quỷ hồn hồi lâu, lẽ ra phải sợ nhất những vật xuất từ Phật môn thế này, nhưng không hiểu vì sao, ta lại cảm thấy quanh thân ấm áp, rất thoải mái.
Nam Thiên Trúc từ sau khi uống nước ô mai đã hai má ửng hồng, dáng vẻ động tình.
Lúc này ngửi thấy mùi hương u uẩn kia, thần sắc càng thêm mê ly, nhìn Kỳ Mân nói:
“Phu quân, trên người chàng thơm quá.”
Kỳ Mân từ trên cao nhìn xuống nàng ta, thần sắc nhàn nhạt nói:
“Vậy sao? Vậy nàng thích không?”
Hai mắt Nam Thiên Trúc như mất tiêu cự.
“Thích.”
Không biết ánh nến đã tắt từ khi nào, ta không nhìn rõ sắc mặt Kỳ Mân, trong bóng tối, giọng chàng dường như còn lạnh hơn cả đêm mát mẻ này mấy phần.
“Nàng thích là tốt, hương này vốn chuẩn bị cho nàng.”
“Thật sao? Phu quân đối với Tinh nhi thật tốt.”
Nam Thiên Trúc cọ cọ cánh tay Kỳ Mân, như đã mất thần trí:
“Thơm quá, phu quân, chúng ta viên phòng đi.”
Bị Nam Thiên Trúc ảnh hưởng, ta cũng dần bắt đầu mê man.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, ta nhìn thấy Kỳ Mân đẩy Nam Thiên Trúc ngã xuống giường, khẽ nói một chữ:
“Được.”
9
Khi tỉnh lại lần nữa, đã là ngày hôm sau.
Vừa mở mắt đã thấy Nam Thiên Trúc đang trang điểm, gương mặt thỏa mãn.
Ta chợt nhớ tới chuyện hôm qua trái tim tựa như bị gai nhọn đóng vào, đau đến hô hấp không thông.
Quả nhiên, sự lạnh lẽo thỉnh thoảng hiện lên trong mắt Kỳ Mân là ảo giác thôi.
Chàng vẫn thích nàng ta.
Thấy ta thất thần, Nam Thiên Trúc vui vẻ khoe khoang với ta:
“Nam Tinh, đêm qua phu quân cùng ta triền miên như vậy, ngươi có thấy không?”
Ta cười khổ một trận, đêm qua luồng hương u uẩn không biết tên kia khiến ta chớp mắt mất thần trí, sao có thể thấy chuyện đó.
Lúc này, ta lại bắt đầu mừng vì mình đã ngất đi, bằng không tận mắt nhìn Kỳ Mân thân mật với người khác, e là ta không chịu nổi.
Hiển nhiên Nam Thiên Trúc cũng không thật sự muốn hỏi ta, chỉ nói:
“Phu quân rất yêu thương ta thật lâu, ta trăm bề cầu xin, chàng mới chịu tha cho ta.”
Nàng ta mắt sóng lưu chuyển, cười rực rỡ như hoa xuân.
“Hoan ái nam nữ hóa ra là tư vị như vậy, đáng tiếc, ngươi đã vô phúc hưởng thụ.”
Nói xong, nàng ta ngửi mùi hương u uẩn còn sót lại trên màn giường, vậy mà chẳng màng trang sức vừa sửa xong, mê say ngã trở lại giường, chớp mắt lại ngủ thiếp đi.
…
Liên tiếp mấy ngày, Kỳ Mân đều ngủ lại trong phòng Nam Thiên Trúc.
Lan Tâm viện đêm đêm thơm hương u uẩn, ta cũng đêm đêm rơi vào hôn mê, đến ngày hôm sau mới tỉnh lại.
Nam Thiên Trúc cũng ngày càng uể oải, ban ngày thức dậy rất muộn.
Mỗi lần tỉnh lại chưa được bao lâu lại ngủ tiếp.
Kỳ mẫu thấy nàng ta như vậy, sợ thân thể nàng ta có điều bất thường, đặc biệt tìm đại phu giỏi nhất toàn kinh thành đến xem bệnh.
Vừa xem, liền là đại hỉ.
10
Nam Thiên Trúc có thai.
Sau khi xác nhận đi xác nhận lại với đại phu, Kỳ mẫu vui mừng tiễn lão đại phu đi, còn thưởng thêm một thỏi bạc.
Cha mẹ ta không tiện qua phủ thăm nom, nhưng cũng cho mấy xe lễ vật hậu hĩnh đưa vào quốc công phủ.
Một nữ tử mang thai, hai nhà đều vui mừng.
Ngay cả Kỳ Mân nhiều ngày nay bận bận rộn rộn cũng hiếm khi trở về phủ.
Phản ứng của chàng lại ngoài ý muốn bình tĩnh, tựa như đã nắm chắc trong lòng.
Tuy không hề vui mừng lộ rõ trên mặt, chàng cũng đưa đến không ít thức ăn thích hợp cho nữ tử mang thai.