Chương 4 - Người Thay Thế Đầy Thù Hận
Vãn Đường của ta, ở tuổi đẹp nhất, đã bị nghiền nát trong sự độc ác của bọn họ.
Ta siết chặt chuôi đao, cười lạnh với Vệ Tuyết Nhu tâm địa độc ác.
“Ngươi thấy bằng con mắt nào?”
Lời còn chưa dứt, ta vung tay chém một đao.
Móc ra đôi mắt vô dụng của nàng ta.
Giống như năm xưa, ta từng một đao móc tim mẫu thân tiện phụ của nàng ta, bắt bà ta chôn cùng mẫu thân ta đã bị kinh thai mà chết.
“Có mắt không tròng mới xứng với ngươi nhất!”
06
Một tiếng ngựa hí kéo suy nghĩ của ta trở về.
Chùa Đại An canh phòng nghiêm ngặt.
Những người bị ném vào đó đều là tiểu thư, phu nhân nhà huân quý trong kinh từng “phạm lỗi”.
Họ bị đè dưới gậy gộc của lễ giáo thế tục, chịu giày vò mãi mãi, khó lòng ngóc đầu lên được nữa.
Khi ta xách đao giết vào, trong sân có một nhóm tiểu thư phu nhân đang bị ép quỳ nghiền gạo.
Chỉ sơ sẩy một chút, sẽ bị bà quản sự cầm roi lạnh quất lên người.
“Bà điên kia, bản thân còn không lo nổi mà còn học người khác làm việc thiện, dâng lòng tốt. Không phải ngươi thích đưa đồ ăn nước uống sao? Hôm nay không được uống một giọt nước, không được ăn một miếng màn thầu. Lúc người khác nghỉ, ngươi phải đếm sạch từng hạt thóc trên đất cho ta. Thừa một hạt, thiếu một hạt, ta sẽ đánh chết ngươi!”
Vị phu nhân kia ngẩng gương mặt đầy vết roi lên, không cam lòng liếc xéo mụ già nọ:
“Có bản lĩnh thì đánh chết ta đi, để cả kinh thành biết dưới chân Bồ Tát này đang giấu thứ việc ăn thịt người ghê tởm thế nào.”
“Để cả kinh thành biết sau lưng đám huân quý bên ngoài vàng ngọc kia, bọn họ đang làm những chuyện súc sinh không bằng chó lợn gì!”
“Còn dám cứng miệng! Hôm nay ta sẽ đánh ngươi nửa sống nửa chết.”
Chiếc roi lạnh vừa giơ lên, sắp quất xuống đầu vị phu nhân quật cường ấy.
Ta nhanh tay phóng đao, xuyên thủng lòng bàn tay mụ quản sự.
Ngay sau đó, lưỡi đao lạnh lóe lên, kề vào cổ mụ.
Lưỡi đao sắc bén, máu chảy từng giọt.
Ta hỏi:
“Lâu Vãn Đường ở đâu?”
07
Mụ quản sự vừa định mở miệng gọi người, quay đầu nhìn lại.
Tầng tầng canh giữ đã bị ta chém sạch như chém dưa thái rau, biến thành xác máu đầy đất.
Mụ lập tức nghẹn thở, hai chân run lẩy bẩy, miệng chỉ còn lời xin tha.
Mụ tưởng ta là người Vệ Tuyết Nhu phái đến hành hạ Vãn Đường, nên vội nói:
“Con tiện nhân ấy còn bị nhốt trong phòng củi.”
“Nô tỳ không dám làm trái lệnh phu nhân, mỗi ngày chỉ cho nàng ta một cái màn thầu ôi. Cứ cách một canh giờ lại đến ‘chăm sóc’ nàng ta một lần, dạy nàng ta ‘quy củ’.”
“Phu nhân cứ yên tâm, giờ nàng ta ngoan hơn nhiều rồi. Không còn mở miệng là mắng phu nhân, cũng không còn như bị điên mà khóc trời gào đất, nói mẫu thân ở biên quan sẽ trở về lấy mạng tất cả chúng ta.”
“Cả ngày ôm một chuôi kiếm gỗ, không ngồi ngây ra thì nằm bất động. Phu nhân thấy rồi nhất định sẽ hài lòng.”
Lời nịnh nọt của mụ vừa dứt, ta đã không nghe nổi nữa.
Phập!
Đầu mụ bị ta chém rơi, lăn lông lốc đến dưới cối đá.
Vị phu nhân đầy vết roi kia cố nhấc mí mắt lên, do dự hỏi ta:
“Ngươi là… Lâu Minh Huy?”
Bước chân ta khựng lại.
Ta còn chưa nhìn rõ gương mặt bị tóc rối che khuất của nàng, nàng đã túm tay áo ta kéo về phía phòng củi.
“Mau lên, Vãn Đường sốt cao ba ngày không hạ. Mau cứu con bé!”
Ta hít ngược một hơi, lao thẳng đến phòng củi.
Khi cửa phòng củi bị đẩy ra, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người ta lập tức xộc lên đỉnh đầu. Nỗi kinh hoàng thấu xương và hận ý cùng siết chặt tim ta.
08
Ta chưa từng nghĩ, ngày mẫu nữ trùng phùng lại là trong căn phòng củi tối tăm không thấy mặt trời, mùi ẩm mốc ngập đầy như thế.
Đứa con gái từng được ta ôm trong lòng, nâng niu như châu như ngọc, nay co ro trên đống rơm, gầy đến như một bó củi khô.
Vết roi chồng chất, cũ mới đan xen. Mảng bầm tím đen đè lên vảy máu đỏ sẫm.