Chương 5 - Người Thay Thế Chân Tình
“Nhi thần ngược lại cảm thấy, Thẩm nhị tiểu thư ở trường đua ngựa đối diện liệt mã mà không loạn, có phong thái núi Thái Sơn sụp trước mắt mà sắc mặt không đổi.”
“So với những nữ tử gặp chuyện chỉ biết hét lên khóc lóc, không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.”
Lời này của hắn gần như chỉ thẳng vào mũi Thẩm Thanh Đường mà mắng nàng là phế vật.
Mặt Thẩm Thanh Đường nháy mắt đỏ bầm như gan heo.
Nàng cắn chặt môi, ánh mắt ghen tị gần như muốn thiêu thủng một lỗ trên người ta.
Dựa vào đâu?
Nàng hao hết tâm cơ, suýt nữa còn đem cả danh tiếng ném vào.
Mới đổi lấy được một đạo ban hôn với một vương gia tàn phế.
Mà ta, chẳng làm gì cả.
Lại có thể khiến Thái tử điện hạ cao cao tại thượng cầu cưới trước mặt mọi người?
Tạ Cảnh Từ rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
Hắn không màng vết thương trên tay, giận dữ gào lên.
“Thái tử điện hạ, người chớ bị vẻ bề ngoài của nữ nhân này lừa gạt!”
“Nàng ta tâm cơ thâm sâu, quen thói giả vờ.”
“Mọi hành động hôm nay của nàng ta chẳng qua là cố ý lạt mềm buộc chặt, muốn bám víu quyền quý mà thôi!”
Hắn chỉ vào ta, ánh mắt đầy vẻ chắc chắn.
Kiếp trước, hắn nhận định ta vì vinh hoa phú quý nên mới thay thế Thẩm Thanh Đường gả vào vương phủ.
Kiếp này, hắn đương nhiên nhận định ta lặp lại trò cũ, chỉ là đổi mục tiêu thành Thái tử.
Bùi Hành Uyên cuối cùng cũng quay đầu nhìn Tạ Cảnh Từ.
Đáy mắt hắn đầy khinh thường và chế giễu.
“Vương gia đây là đang dạy cô làm việc sao?”
“Cô tuy không bằng Vương gia thân kinh bách chiến.”
“Nhưng ánh mắt nhìn người lại mạnh hơn Vương gia gấp trăm lần.”
“Ít nhất, cô sẽ không xem mắt cá là trân châu, lại xem trân châu thành mắt cá.”
Tạ Cảnh Từ bị nghẹn đến sắc mặt xanh mét, lồng ngực phập phồng dữ dội.
“Thái tử nếu cố chấp muốn cưới một nữ nhân ác độc như vậy, sớm muộn gì cũng hối hận!”
Bùi Hành Uyên khẽ cười một tiếng.
“Không nhọc Vương gia bận lòng.”
“Thái tử phi của cô, cô tự mình che chở.”
Hoàng đế nhìn hai người giương cung bạt kiếm.
Trầm ngâm hồi lâu.
Cuối cùng, ông phất tay.
“Thôi thôi, nếu các con mỗi người đều có người trong lòng, vậy trẫm cùng lúc hạ chỉ ban hôn là được.”
Thánh chỉ vừa hạ.
Tất cả bụi trần lắng xuống.
Sau khi yến tiệc kết thúc.
Ta theo Thẩm phu nhân đi ra khỏi đại điện.
Ánh mắt Thẩm phu nhân nhìn ta phức tạp đến cực điểm.
Có khiếp sợ, có ghen tị, còn có một tia hoảng hốt khó che giấu.
Bà ta nghĩ thế nào cũng không hiểu, một thứ nữ bị bà ta giẫm dưới chân hơn mười năm, sao đột nhiên lại bay lên cành cao hóa phượng hoàng.
Vừa đi đến cửa cung.
Tiếng bánh xe lăn nghiền trên mặt đất truyền đến từ phía sau.
Tạ Cảnh Từ chặn đường ta.
Gió đêm thổi vạt áo trên người hắn bay phần phật.
Ánh mắt hắn nhìn ta như đang nhìn một tử tù.
“Thẩm Vân Tri, ngươi đúng là thủ đoạn hay.”
Hắn gần như nghiến chặt răng hàm sau nói ra câu ấy.
“Ngươi tưởng ngươi câu được Thái tử, là có thể khiến bản vương nhìn ngươi bằng con mắt khác sao?”
“Ngươi tưởng dùng cách này là có thể rửa sạch vết nhơ đầy người mình sao?”
Ta nhìn dáng vẻ tự mình đa tình ấy của hắn, cuối cùng không nhịn được khẽ bật cười.
“Có phải Vương gia hiểu lầm gì rồi không?”
Ta tiến sát thêm một bước, từ trên cao nhìn xuống hắn.
“Ta gả cho Thái tử, là vì Thái tử điện hạ địa vị tôn quý, quyền thế trong tay, có thể cho ta sự yên ổn ta muốn.”
“Liên quan gì đến ngươi?”
“Ngươi chẳng qua chỉ là một vương gia tàn phế hai chân, ngay cả đứng cũng không đứng dậy nổi.”
“Ta dựa vào đâu phải vì muốn khiến ngươi nhìn ta bằng con mắt khác mà đánh cược cả đời mình?”
“Ngươi!”
Tạ Cảnh Từ tức đến toàn thân run rẩy, ngón tay chỉ vào ta cũng run lên bần bật.
“Đồ tiện nhân! Cuối cùng ngươi cũng lộ ra bộ mặt thật rồi!”
“Ngươi chẳng những ác độc, còn tham mộ hư vinh!”
Ta không hề che giấu vẻ khinh miệt trong mắt.
“Tùy ngươi nghĩ thế nào.”
“Tóm lại, từ nay về sau, ta là Thái tử phi cao cao tại thượng.”
“Còn ngươi chỉ có thể cùng vị tỷ tỷ tốt kia của ngươi, thối rữa trong bùn lầy.”
Ta xoay người, không chút lưu luyến bước lên xe ngựa của Thái tử.
Chỉ để lại Tạ Cảnh Từ đứng trong gió, phát ra tiếng gào thét cuồng nộ bất lực.
Hôn kỳ được định vào ba tháng sau.
Trên dưới Thẩm gia rơi vào cảnh bận rộn chưa từng có.
Chỉ là một bên là đại hôn Thái tử được muôn người chú mục, một bên là hôn sự Định Bắc Vương phủ khiến người ta chỉ trỏ.
Trái tim Thẩm phu nhân hoàn toàn lệch về phía Thẩm Thanh Đường.
Bà ta gần như dốc cạn kho Hầu phủ, chỉ để gom cho Thẩm Thanh Đường một phần của hồi môn thể diện.
Còn về ta, vị Thái tử phi tương lai này.
Bà ta chẳng qua tùy tiện sai vài bà tử qua loa lấy lệ.
Ta không để ý.
Kiếp trước ta đem toàn bộ của hồi môn lấp vào cái hang không đáy Định Bắc Vương phủ.
Đổi lại lại là một kiếm xuyên tim.
Đời này, những vật chết này đối với ta chẳng qua chỉ là mây khói thoảng qua.
Điều thật sự khiến ta thấy thú vị.
Là động tĩnh truyền đến từ phía Tạ Cảnh Từ.
Hôm ấy, Thẩm Thanh Đường từ Định Bắc Vương phủ trở về.
Vừa bước vào cửa đã nổi một trận giận dữ rất lớn.
Đập nát tất cả những thứ có thể đập trong phòng.