Chương 5 - Người Thật Thà Trong Cung
Một lúc lâu sau, ngài bỗng cúi xuống.
Hơi thở ấm áp lướt qua tai ta.
Giọng nói nhỏ đến gần như không thể nghe thấy, nhưng lại giống một tiếng sét bổ thẳng xuống đỉnh đầu.
Ngài nói:
“Thuận nương nương, gần đây nhi thần… luôn cảm thấy trong lòng bất an. Nghe nói trong cung Thuận nương nương có món canh ngọt an thần, không biết… nhi thần có thể xin một bát được không?”
Ngón tay đang nâng chén trà của ta cứng đờ.
Đầu ngón tay khẽ run.
Nhưng vẫn vững vàng đặt chén xuống bàn.
Phát ra tiếng “cạch” rất khẽ.
Ta ngẩng đầu.
Đối diện với ánh mắt trẻ tuổi nóng bỏng của ngài.
Cố nặn ra nụ cười thật thà, vụng về, có chút thụ sủng nhược kinh quen thuộc.
“Bệ hạ… muốn uống canh ngọt sao? Vậy… vậy ai gia lập tức đi nấu cho bệ hạ.”
“Đừng đi.”
Ngài đưa tay nắm cổ tay ta.
Lòng bàn tay nóng bỏng.
Sức không quá lớn, nhưng rất vững.
Ta giãy một chút.
Không giãy ra.
Hoặc nên nói…
Ta vốn chẳng thật lòng muốn giãy.
“Thứ mẫu.”
Ngài lại gọi một tiếng.
Giọng khàn đến đáng sợ.
“Giúp nhi thần đi.”
Ngoài điện bỗng vang lên tiếng sấm xuân.
Mưa lập tức trút xuống dày đặc.
Cây hòe già ngoài cửa sổ đứng vững trong mưa gió.
Nó đã đứng ở đó một trăm năm.
Đã nhìn thấy quá nhiều bí mật.
Nhiều đến mức chẳng quan tâm có thêm một bí mật nữa.
Ta cụp mắt.
Nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình.
Trẻ tuổi.
Mạnh mẽ.
Khớp xương rõ ràng.
Sạch sẽ.
Ta chậm rãi.
Thật chậm rãi.
Đặt bàn tay còn lại phủ lên tay ngài.
“Bệ hạ… muốn uống canh ngọt gì?”
13
Tân đế cứ nửa tháng lại tới một chuyến.
Có lúc ngồi một lát rồi đi.
Có lúc ở lại uống một bát canh ngọt.
Khi uống canh, ngài không thích nói chuyện.
Chỉ yên lặng cúi đầu.
Từng thìa từng thìa múc lên.
Ta ngồi đối diện thêu hoa.
Thỉnh thoảng ngẩng mắt nhìn ngài một chút.
Phần thịt bị gầy đi trên người ngài đã dần được bồi dưỡng trở lại.
Quầng xanh dưới mắt cũng nhạt hơn.
Có lần ngài uống hết canh, đặt bát xuống rồi đột nhiên hỏi:
“Thuận nương nương, trong canh ngọt của người có cho bạc hà sao?”
“Ừ, để tỉnh thần.”
“Thảo nào.”
Ngài cười.
Đứng dậy rời đi.
Ta cúi đầu nhìn chút canh còn sót dưới đáy bát.
Xanh trong.
Bên trên nổi một chiếc lá bạc hà nhỏ.
Bỗng nhớ năm ấy khi ngài mười hai tuổi, từng ngồi xổm dưới chân tường viện của ta, bẻ một đóa hoa bóng nước mới nở một nửa rồi mang đi.
Ngay khi ấy ta đã biết.
Đứa trẻ này sau này sẽ chẳng thể trở thành người thật thà thực sự.
Giống ta.
Ngoài mềm trong đen.
Có như thế mới sống được thành người ở trong cung.
Bóng cây hòe già ngoài cửa sổ đổ vào.
Loang lổ.
Giống như bạc vụn rải khắp mặt đất.
Thật tốt.
Được sống thật tốt.
14
Lại qua một thời gian.
Tân đế đến càng thường xuyên hơn.
“Thuận nương nương.”
Tân đế đặt bút xuống, đi tới ngồi trên chiếc ghế thêu bên cạnh ta.
“Đôi lúc nhi thần nghĩ, nếu năm đó người không vào cung, bây giờ sẽ sống thế nào?”
Ta ngẩng mắt nhìn gương mặt trẻ tuổi của ngài.
Nghĩ một lúc rồi nói:
“Có lẽ sẽ gả cho một lão già, ngày ngày dâng trà rót nước cho ông ta. Đợi ông ta chết thì làm một quả phụ có tiền.”
“Không tốt.”
Ngài nói.
“Sao lại không tốt?”
“Vậy thì người sẽ chẳng gặp được nhi thần.”
Lúc nói câu ấy, ngài không nhìn ta.
Chỉ cúi đầu dùng ngón tay nghịch lá của chậu tùng xanh trên bàn.
Nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên.
Ta không nói.
Nhìn bức họa tân đế vẽ cho ta.
Sau khi vẽ xong, ngài đề bốn chữ:
“Thuận tâm như ý.”
Ta nhìn bức tranh.
Chợt phát hiện tân đế cũng vẽ chính mình vào đó.
Hai người sóng vai đứng dưới cây hòe.
Ta nói:
“Bệ hạ vẽ sai rồi. Vị trí của ai gia phải lùi sau người nửa bước mới đúng.”
Tân đế lại nắm lấy tay ta.
“Không.”
“Nhi thần muốn Thuận nương nương đi phía trước.”
15
Có người nói, Thuận Quý Thái Phi cả đời là một người thật thà thực sự.
Khi nghe những lời ấy, ta đang tưới nước cho cây hòe già trong sân.
Ánh mặt trời xuyên qua khe lá.
Giống những mảnh vàng vụn rơi đầy trên người ta.
Ta ngẩng đầu.
Nheo mắt nhìn bầu trời.
Trời rất xanh.
Mây rất trắng.
Gió rất nhẹ.
Mọi thứ vừa vặn.
Ta cười.
Không nói gì.
Người thật thà mà.
Có gì đáng nói đâu.
Ngoại Truyện · Con Cái Tề Tựu
Sinh thần năm thứ hai mươi hai sau khi tiến cung, cả năm đứa con của ta đều đến.
Đứng thành một hàng thỉnh an ta.
Đứa nào cũng đẹp đến mức chẳng giống người thường.
Trưởng tử còn dẫn theo Vương phi vừa mới mang thai.
Đứa thứ hai mang một hộp điểm tâm của Ngự Thiện Phòng.
Đứa thứ ba, thứ tư, thứ năm chen nhau líu ríu nói mãi không thôi.
Ta cười nhìn chúng.
Năm đứa con.
Không một đứa nào giống ta.
Như vậy là tốt nhất.
Giống cha của từng đứa.
Đứa nào cũng có chỗ dựa của riêng mình.
Có tiền đồ của riêng mình.
Tam nữ nhi chạy tới kéo tay áo ta, làm nũng:
“Mẫu phi, người chẳng đến thăm con gì cả, con nhớ người lắm rồi.”
Ta xoa đầu nó.
“Mẫu phi ở trong cung tụng kinh, cầu phúc cho các con.”
Thật ra chỉ là ta lười.
Con nuôi dưới gối người khác, ta chẳng cần phải lo ăn mặc sinh hoạt, cũng chẳng cần nửa đêm thức dậy thay tã cho bú.
Người mẹ ruột như ta làm thật nhàn hạ.
Chỉ cần lễ tết gặp một lần.
Nói vài câu thân tình.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: