Chương 7 - Người Rắn Và Giống Cái
Hai chữ đó như thể bỏng miệng, lúng búng qua lại mấy vòng trong miệng Thương Lan mới thốt ra được.
Vừa gọi xong mặt đã đỏ bừng.
Cảm giác này thật kỳ lạ, tôi chưa từng thấy trên người Thương Tầm bao giờ.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.
Thương Tầm vẻ mặt lạnh lùng, lôi xệch A Nhã đang không ngừng co rúm lại vào trong.
“Thương Tầm, đừng đuổi em… em xin anh…”
“Câm miệng.”
Hắn kéo người bước tới, nói với tay cán bộ thú nhân đang mang vẻ mặt ‘tôi biết ngay mà’:
“Gạch bỏ cái tên A Nhã phía sau tên tôi đi.”
Ngập ngừng một lát, lại nói tiếp:
“… Thêm Hổ Phách vào lại.”
Vừa dứt lời, một giọng nói cợt nhả vang lên cắt ngang.
“Anh hai, em vừa điểm chỉ xong rồi, Hổ Phách giờ là giống cái của em.”
Thương Tầm cứng đờ quay đầu lại, ánh mắt chạm thẳng vào tôi từ xa.
Không đợi hắn lên tiếng, tôi đã chủ động nắm lấy cánh tay Thương Lan, nép về phía sau anh.
“Đi thôi, tôi muốn đi đón con.”
Cảm giác mềm mại ấm áp khiến cơ thể Thương Lan khẽ căng lên.
Anh không giấu nổi nụ cười đắc ý trên môi.
Nói với người anh trai mà mình từng ghen tị hận không thể thay thế:
“Chuyện là thế đấy, giống cái nhà em đang làm nũng ghê quá, em phải đi ngay đây.”
“Mày…”
Thương Lan dừng lại, lướt mắt qua A Nhã đang không ngừng van xin bên cạnh Thương Tầm.
Ánh mắt tràn ngập vẻ mỉa mai.
“Anh cứ bận việc của anh đi.”
Cánh tay bỗng siết chặt.
Thương Lan ôm lấy tôi, chuẩn bị bước đi.
Kết quả giây tiếp theo.
Cổ tay tôi bị người ta kéo giật lại từ phía sau.
Giọng Thương Tầm khàn đặc vang lên:
“Hổ Phách, đừng đi.”
Vài chữ ngắn ngủi cũng đủ khiến trái tim người ta vừa đau vừa xót.
Tôi quay đầu, nhạt nhẽo nhìn hắn một cái.
Trong ánh mắt vụn vỡ của Thương Tầm, tôi chậm rãi rút tay mình ra.
Rồi lại vòng tay khoác lấy cánh tay Thương Lan.
Chỉ để lại Thương Tầm đứng đằng sau thẫn thờ nhìn theo.
Sau một trận mây mưa nồng nhiệt.
Thương Lan thỏa mãn dùng đuôi rắn quấn quanh người tôi.
Anh lười biếng hé mắt, bực dọc cằn nhằn:
“Hắn vẫn ở ngoài đó à?”
Dư âm kích thích vẫn chưa tản đi.
Tôi tranh thủ thở dốc, nghe vậy liền ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cái bóng cao lớn của người rắn in hằn trên cửa, chập chờn ẩn hiện.
Tôi ừ một tiếng.
Cũng chớp mắt đầy phiền muộn.
Từ dạo đó, tôi và Thương Lan mang theo bầy rắn con dọn ra khỏi khoảng sân lớn kia.
Thương Tầm không nói gì, chỉ u ám nhìn chằm chằm chúng tôi.
Hắn đã năn nỉ vài lần nhưng tôi đều từ chối.
Cuối cùng hắn dứt khoát không nói không rằng, chỉ bám theo nhìn tôi.
Sau này càng quá đáng hơn, toàn canh me chạy đến đứng ngoài cửa sổ nghe lén chúng tôi làm chuyện vợ chồng.
Thương Lan vì chuyện này mà đánh nhau với Thương Tầm không biết bao nhiêu lần.
Cho đến khi hết cách.
Đánh thì đã sao, người ta vẫn cứ vác mặt đến.
Cái đuôi rắn của Thương Lan quật đen đét xuống sàn nhà, cơn tức lại bốc lên ngùn ngụt.
Anh nghiến răng nghiến lợi:
“Sao trước giờ anh không nhận ra ông anh mình lại dai như đỉa thế này nhỉ? Còn phiền phức hơn cả anh ngày xưa! Đánh không đi, chửi không chạy! Chết tiệt!”
Tôi bất lực nhìn anh.
Anh cũng tự biết ngày xưa mình phiền phức cỡ nào cơ đấy.
Dạo đó để cân bằng cảm xúc cho hai anh em, tôi vừa phải khuyên nhủ hết lời, vừa phải tự mình lấy thân ra dỗ dành.
Cùng Thương Tầm lăn lộn không biết bao nhiêu lâu, chân vừa chạm đất là run rẩy.
Cuối cùng kết thúc bằng việc tôi mang thai.
Kẻ thắng làm vua, kẻ thua bỏ xứ.
Tôi giữ chặt cánh tay định bật dậy của Thương Lan, ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
“Để em ra đó xem sao.”
Thương Lan lập tức trừng to mắt, bất an nhìn tôi, ấm ức gọi:
“Hổ Phách… bé ngoan… tâm can…”
Anh đổi liền mấy cách xưng hô.
Thậm chí có mấy từ chỉ dùng đến lúc trên giường.
Tôi đỏ mặt, vỗ đét vào cái tay đang định sờ soạng lung tung của anh.