Chương 3 - Người Quan Sát Chết
Hoắc Vân Niên rất lâu sau mới hoàn hồn. Ánh mắt đục đỏ của anh xuyên qua mái tóc bạc trắng của bà lão.
“Bà ơi… Trần Sở chết rồi. Cô ấy sẽ không bao giờ trở lại nữa.”
“Cô ấy sao có thể chết được chứ…”
“Hồi nhỏ, con còn ghét cô ấy lắm. Cứ chạy tới đây bám lấy con, phiền chết đi được. Nhưng cô ấy lúc nào cũng nhìn con bằng ánh mắt sùng bái.”
“Con chơi bóng rổ, cô ấy đòi đi mua nước cho con. Con làm bài tập, cô ấy ôm cả tập vở sang nhà con làm cùng. Thậm chí con thi vào trường cảnh sát, cô ấy cũng đòi thi vào.”
“Bà không biết đâu, lúc đó con thật sự rất phiền cô ấy.”
“Nhưng… dù con phiền cô ấy như vậy, lúc con khó khăn nhất, cô ấy lại bỏ hết mọi việc của mình để ở bên con.”
“Khi đó con còn không biết Hoắc thị có thể đứng dậy nổi hay không. Cô ấy thì lúc nào cũng tin tưởng, nói con nhất định sẽ thành công.”
“Suốt chặng đường ấy, con phiền cô ấy, cô ấy cứ đuổi theo con.”
“Cuối cùng… chúng con thật sự ở bên nhau. Kết hôn.”
“Nhưng con đối xử với cô ấy không tốt. Không dịu dàng. Chưa từng tặng cô ấy món quà nào ra hồn. Cũng hiếm khi nhường nhịn cô ấy.”
“Có lẽ ông trời cũng không nhìn nổi nữa… nên đột ngột mang cô ấy đi như vậy. Khiến con còn chưa kịp nhận ra… trong cuộc sống cãi vã ồn ào của chúng con, tận sâu trong xương tủy… đã khắc đầy hình bóng cô ấy.”
“Nhưng không kịp nữa rồi… cô ấy cứ thế đi mất.”
“Con là thằng khốn.”
“Vì sao con lại vì một người không liên quan mà chiến tranh lạnh với cô ấy? Vì sao con lại ở lại công ty không về nhà?”
“Chính con… đã hại chết cô ấy.”
Hoắc Vân Niên đột nhiên siết chặt nắm đấm, điên cuồng đập xuống nền đá cẩm thạch.
Mỗi cú đấm để lại một vệt máu.
“Đáng chết phải là con! Là con, thằng khốn này!”
Bà lão hoảng hốt, vội vàng ôm lấy anh.
“Thiếu gia! Thiếu gia! Đừng như vậy! Chúng ta đều biết thiếu phu nhân là người tốt. Ai cũng quý cô ấy. Hai người lớn lên cùng nhau, thanh mai trúc mã. Thiếu phu nhân qua đời, chúng ta đều đau lòng. Lão phu nhân đã khóc đến ngất rồi.”
“Nhưng Hoắc gia vẫn cần cậu. Cậu nhất định phải gượng dậy. Đừng nghĩ quẩn.”
Bà nói lời thấm thía.
Hoắc Vân Niên ngả lưng bên quan tài. Nước mắt tràn qua khóe môi anh. Bỗng nhiên anh cười tự giễu.
“Bà ơi… bà biết câu cuối cùng Tiểu Sở để lại trong điện thoại là gì không?”
Bà lão ngậm nước mắt, mơ hồ lắc đầu.
“Là…”
Cổ họng Hoắc Vân Niên như bị nghẹn lại. Anh không nói nổi. Anh không chịu đựng nổi.
Cả đời này, anh nợ họ quá nhiều.
Cổ họng anh khó nhọc nuốt xuống, hốc mắt đỏ đến tận cùng.
“Là… ‘Xin lỗi, Tiểu Bảo. Ba năm trước mẹ đã không bảo vệ được con. Hôm nay mẹ đến bên con đây.’”
Nói xong, đôi tay máu me be bét của Hoắc Vân Niên che kín mặt, cơ thể không khống chế được mà run lên.
“Ba năm trước… cô ấy mang thai đứa con đầu tiên của chúng con. Cô ấy vui lắm.”
“Nhưng con… con nhận một cuộc điện thoại, sang Anh.”
“Khi con trở về… đứa bé đã không còn nữa. Bị người nhà họ Vương thuê người đâm xe.”
“Cái gì?”
Đôi mắt già nua của bà lão mở to, run rẩy.
“Cậu và thiếu phu nhân… từng có một đứa con sao? Vì sao nhà cũ không ai biết?”
Đêm ấy, Hoắc Vân Niên coi bà lão, người từ nhỏ đã thương yêu anh, là người duy nhất có thể giãi bày.
“Khi đó chúng con đều bận. Hai tháng mới phát hiện có thai. Cô ấy vui lắm. Mỗi lần nghĩ đến nụ cười cô ấy ôm tờ kết quả khám thai, con lại thấy tim đau… thấy sợ hãi.”
“Con… sao có thể khốn nạn như vậy.”
Giọng bà lão cũng run theo.
“Cậu sang Anh… là vì Đường tiểu thư sao?”
Hoắc Vân Niên không dám trả lời.
Trước linh đường của Trần Sở, anh không có mặt mũi nào trả lời.
Nhưng anh biết rõ, Trần Sở biết anh sang Anh làm gì. Ở Anh chỉ có Đường Ảnh. Vì một cuộc điện thoại cầu cứu của cô ta, anh bỏ lại mọi việc trong nước mà bay sang.
Trên đường Trần Sở đi dự thầu, nhà họ Vương vì muốn giành dự án đã thuê người đâm xe cô ấy.
Những năm qua anh đã dìm nhà họ Vương xuống tận đáy, ba đời cũng không ngóc đầu lên nổi.
Nhưng đứa bé… trong vụ tai nạn ấy cũng hóa thành một vũng máu.
Bác sĩ nói, khi được đưa vào phòng cấp cứu, Trần Sở đã cầu xin bác sĩ giữ lấy đứa bé.
“Giữ con, đừng giữ tôi.”
Nhưng đứa bé đã hóa thành máu, không thể cứu nổi.
Bà lão nghe xong cũng không nói được lời nào. Bà vịn vào quan tài đứng dậy, lau khóe mắt, lặng lẽ bước đi.
Ngày hôm sau, kết quả điều tra từ phía cảnh sát cũng được công bố.
Tôi… chính là nạn nhân của tên hung thủ đã bị bắt mấy ngày trước.
Là do Hình Bưu giết.
Hình Bưu rất cẩn thận, nhưng trong lúc tôi giãy giụa, tôi vẫn cào rách da hắn, để lại trên tay tôi một ít mô da của hắn.
Pháp y giám định, phần mô da còn sót lại trên tay tôi trùng khớp ADN với phần da bị trầy trên người Hình Bưu.
Ngụy Trạch thẩm vấn hắn hai ngày hai đêm, không ngủ không nghỉ. Cuối cùng Hình Bưu cũng không chịu nổi, khai nhận toàn bộ tội ác đã gây ra, bao gồm việc đột nhập Lan Đình Phủ, sát hại tôi rồi trộm cắp.
Sau lễ tang, mọi người dần rời đi. Hoắc Vân Niên ngồi rất lâu bên mộ tôi.
Trời hôm ấy rất đẹp.
Anh dựa vào bia mộ, chậm rãi nhắm mắt, như thể đã ngủ thiếp đi. Nhưng dù ngủ, nơi khóe mắt vẫn có chất lỏng lặng lẽ chảy xuống.
Phương Kính Văn nhìn mà xúc động, quay người xuống núi đứng chờ cạnh xe.
Gần lúc mặt trời lặn, Hoắc Vân Niên đứng dậy, hái vài bông hoa dại bên đường, bó thành một bó nhỏ, đặt trước bia mộ tôi. Anh quỳ xuống, hôn lên mặt đá lạnh lẽo.
“Tiểu Sở… đợi anh.”
Tôi lơ lửng giữa không trung, không hiểu anh đang làm gì.
Anh đứng dậy, xuống núi.
Tại cục cảnh sát, Ngụy Trạch đẩy hồ sơ về phía Hoắc Vân Niên.
“Phạm nhân tên Hình Bưu, từng làm lính đánh thuê hai năm ở Myanmar. Không lạ gì Trần Sở không phải đối thủ của hắn.”
Hoắc Vân Niên xoa mạnh mặt, mở hồ sơ ra.
Tôi cũng nhìn kỹ những dòng chữ trên đó, sợ hãi lùi lại vài bước trong không trung.
Thì ra, hung thủ đã nhìn thấy tôi và Hoắc Vân Niên cãi nhau bên đường. Thấy anh đóng sầm cửa xe, bỏ tôi lại một mình. Hắn liền theo sau tôi suốt quãng đường tôi vừa đi vừa khóc, cho đến tận cửa nhà.
Ngày hôm đó là buổi họp lớp trung học.
Đường Ảnh đột nhiên xuất hiện.
Cô ta xõa mái tóc dài óng ả, đôi mắt long lanh động lòng người.
“Chào mọi người, mình về rồi.”
Cả hội trường lặng đi. Tôi gần như cứng đờ.
Đường Ảnh, người đã biến mất sáu năm, đã trở về.
Cô ta nhìn Hoắc Vân Niên, ánh mắt như có ngàn lời muốn nói.
Tôi căng thẳng nhìn anh. Anh rõ ràng cũng rất kinh ngạc, nhưng trong đôi mắt dần sâu lại ấy… lại có một tia vui mừng.
Sau phút sững sờ, mọi người đều chào đón cô ta.
Thời trung học, cô ta là hoa khôi của lớp, giỏi văn nghệ. Dù thỉnh thoảng tính khí lớn, vẫn được nhiều người bao dung.
Tôi theo bản năng siết chặt tay Hoắc Vân Niên.
Nhưng cảm giác bất an mãnh liệt đã bao trùm lấy tôi.
Đường Ảnh chủ động rót rượu, kính vài người, cuối cùng dừng lại trước mặt Hoắc Vân Niên.
Giọng cô ta dịu dàng: “Vân Niên, lâu rồi không gặp.”
Hoắc Vân Niên rất lâu không động đậy, như cố tình làm cô ta mất mặt. Đôi mắt đen sắc lạnh.
Nhưng cô ta không lùi bước, lặng lẽ chờ anh.
Một phút.
Hai phút.
Chịu đựng ánh nhìn khác thường xung quanh.
Tim tôi đập loạn xạ, từng nhịp đau nhói.
Khi tôi cầm ly rượu lên, định chạm vào ly của cô ta, lấy tư cách Hoắc phu nhân thay mặt chồng, thì bàn tay tôi đang nắm chặt ấy bỗng nhiên bị rút ra.
Hoắc Vân Niên tự mình cầm ly, ngửa đầu uống cạn.
Giữa buổi tiệc, có người hỏi Đường Ảnh có còn ra nước ngoài không, dự định sắp tới là gì.
Cô ta lắc đầu: “Ở trong nước thôi. Tìm một công việc, sống ổn định.”
Nói xong, cô ta đầy mong đợi hỏi: “Mọi người có công việc nào phù hợp giới thiệu không?”
Câu nói vừa dứt, gần như tất cả ánh mắt đều hướng về Hoắc Vân Niên.
Ai cũng biết anh là ông chủ Hoắc thị. Sắp xếp một công việc chẳng phải chuyện khó.
Có người nói: “Hoắc thị chắc có vị trí phù hợp đấy. Đường Ảnh, cậu thử nộp hồ sơ xem.”
“Đúng rồi, tụi mình đều là nhân viên làm thuê. Chỉ có Vân Niên là ông chủ.”
Trong mắt Đường Ảnh dần dần ánh lên hy vọng.
“Có được không, Vân Niên? Mình có thể đến công ty cậu làm việc không? Mình giỏi marketing.”
Không khí chợt im lặng.
Tôi siết chặt tay, cố gắng uyển chuyển nói: “Xin lỗi, Đường Ảnh, bộ phận marketing không thiếu…”
“Còn thiếu một người cuối cùng. Ngày mai em đến đi.”
Hoắc Vân Niên đột nhiên cắt ngang lời tôi.
“Tuy công việc marketing không nhẹ nhàng. Em chắc mình làm nổi chứ?”