Chương 5 - Người Phụ Nữ Trong Bóng Tối
“Làm gì à?” Anh trai cười lạnh. “Nó hủy hoại năm năm của em, đánh cắp tâm huyết của em, lừa em như một kẻ ngốc, còn để em bị nhốt trong phòng tạm giữ. Món nợ này nhất định phải tính cho rõ.”
Bố gật đầu.
“Chúng ta sẽ cho nó biết con gái nhà họ Thẩm không dễ bị bắt nạt như vậy. Con không cần sợ. Có chúng ta ở đây, không ai có thể làm tổn thương con nữa.”
Nhìn bố và anh trai, những uất ức và tuyệt vọng trong lòng tôi cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Sự phản bội của Hoắc Nghiễn đã khiến tôi nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta.
Tôi không còn ôm bất cứ ảo tưởng nào với anh ta nữa.
Tôi chậm rãi gật đầu.
“Được.”
Hành động của anh trai nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Không lâu sau, trên bàn làm việc của Hoắc Nghiễn xuất hiện một phong thư không ký tên.
Không người gửi, không dấu bưu điện, cứ như đột nhiên xuất hiện từ hư không.
Hoắc Nghiễn mở phong bì. Nội dung bên trong rất đơn giản, nhưng khiến tim anh ta run lên.
Sau khi Tống An quay về, cô ta và người chồng trước vẫn luôn giữ liên lạc.
Bọn họ đã lên kế hoạch, sau khi lấy được tài liệu cốt lõi và quyền phê duyệt kinh phí trong tay Hoắc Nghiễn, sẽ tạo ra một tai nạn khiến Hoắc Nghiễn biến mất hoàn toàn, từ đó tiếp nhận tất cả.
Hoắc Nghiễn nhìn nội dung trên giấy, phản ứng đầu tiên là thấy hoang đường.
Chắc chắn có người cố ý ly gián.
Tống An những năm qua ở bên anh ta luôn dịu dàng, chu đáo, chăm sóc con rất tốt, với anh ta càng nghe lời răm rắp. Sao cô ta có thể làm ra chuyện như vậy?
“Vớ vẩn.”
Hoắc Nghiễn hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném tờ giấy lên bàn.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, nội dung trong thư lại như một cái gai, đâm vào lòng anh ta, mãi không biến mất.
Thời điểm Tống An quay về, đúng là lúc anh ta vừa được điều trở lại cơ quan quân khu.
Thỉnh thoảng cô ta cũng vòng vo hỏi thăm vài chuyện công việc.
Những chi tiết vốn bị anh ta bỏ qua lúc này xâu chuỗi lại khiến bất an trong lòng anh ta càng lúc càng rõ.
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị gõ vang. Phó quan vội vã bước vào.
“Thủ trưởng, có tình hình.”
Phó quan đi đến trước mặt Hoắc Nghiễn, đưa lên một tập tài liệu.
“Chúng tôi vẫn đang điều tra tung tích của đồng chí Thẩm Ninh An. Tuy vẫn chưa tìm được chỗ ở của cô ấy, nhưng lại phát hiện vài điểm bất thường liên quan đến đồng chí Tống An, cần anh trực tiếp xem qua…”
Chương 6
Tim Hoắc Nghiễn trầm xuống. Anh ta nhận tập tài liệu, nhanh chóng lật xem.
Trong đó ghi lại lịch sử liên lạc và báo cáo ra ngoài của Tống An trong vòng một năm gần đây.
Quả nhiên, cô ta vẫn luôn thường xuyên liên lạc với một số điện thoại lạ. Thời gian gọi phần lớn là vào đêm khuya.
Hơn nữa, sau mỗi lần gọi điện, trong thẻ ngân hàng đều xuất hiện khoản rút tiền lớn, không rõ đi đâu.
Đáng nghi hơn là hướng đi của những khoản tiền này lại có phần trùng khớp mơ hồ với lộ trình phê duyệt kinh phí của vài dự án mua sắm vật tư chiến bị mà Hoắc Nghiễn phụ trách.
“Chủ nhân số điện thoại này tra ra chưa?”
“Tra ra rồi.” Phó quan gật đầu. “Là một người đàn ông tên Chu Vũ. Ông ta từng có một cuộc hôn nhân với Tống An, sau này nghe nói đã ly hôn.”
“Nhưng chúng tôi tra được, gần đây bọn họ vẫn luôn gặp riêng nhau, đúng vào những lần Tống An nói là về nhà mẹ thăm thân.”
Chu Vũ.
Hoắc Nghiễn lẩm nhẩm cái tên này, trong đầu đột nhiên lóe lên một bóng dáng.
Năm đó trước khi nhà họ Hoắc gặp chuyện, từng có qua lại với một thương nhân tên Chu Vũ. Sau đó đối phương đột ngột đâm sau lưng, khiến tình cảnh nhà họ Hoắc càng tệ hơn.
Khi đó anh ta chỉ nghĩ đó là chuyện thường thấy khi cây đổ người ta tranh nhau giẫm lên. Giờ nghĩ lại, tất cả lại giống như đã được sắp đặt từ trước.
Hoắc Nghiễn ngồi trên ghế, đầu óc hỗn loạn.
Anh ta không muốn tin Tống An sẽ phản bội mình, nhưng chứng cứ trước mắt lại quá rõ ràng.
“Lập tức cho người đưa Chu Vũ đến đây.” Trong mắt Hoắc Nghiễn đầy vẻ tàn nhẫn. “Bằng mọi cách, tôi muốn ông ta tự miệng nói ra sự thật.”
“Rõ, thưa thủ trưởng.”
Phó quan không dám chậm trễ, lập tức quay người ra ngoài sắp xếp.
Chưa đến bốn tiếng sau, phó quan đã dẫn người trở về.
Chu Vũ bị hai chiến sĩ khống chế, tóc tai rối bù, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác.
“Hoắc Nghiễn, anh dựa vào cái gì mà bắt tôi? Tôi sẽ tố cáo anh lên Ủy ban Kiểm tra quân đội!”
Chu Vũ giãy giụa, ngoài mạnh trong yếu.
Hoắc Nghiễn ngồi sau bàn làm việc, lạnh lùng nhìn ông ta.
“Tố cáo tôi?” Hoắc Nghiễn cười lạnh. “Chu Vũ, ông và Tống An liên thủ dò xét tình báo, tuồn vật tư ra ngoài, thậm chí còn lên kế hoạch tạo tai nạn. Ông nghĩ mình còn cơ hội tố cáo tôi sao?”
Sắc mặt Chu Vũ lập tức trắng bệch, trong mắt thoáng qua hoảng loạn, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Tôi không biết anh đang nói gì. Tôi và Tống An đã ly hôn từ lâu rồi, giữa chúng tôi không còn bất cứ quan hệ nào.”
“Không có quan hệ?”
Hoắc Nghiễn ném tài liệu xuống trước mặt Chu Vũ.
“Những thứ này là gì? Ông tưởng mình làm kín kẽ thì không ai tra ra được sao?”
Chu Vũ nhìn chứng cứ trên bàn, cả người bắt đầu run lên, môi mấp máy nhưng không nói nổi câu nào.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: