Chương 6 - Người Phụ Nữ Đó Thật Ngốc Nghếch

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Một cơn buồn nôn dội lên, tôi đưa tay bịt miệng.

Cố Hành càng nói càng hăng:“Thẩm Noãn Noãn không giống em!”

“Cô ấy thú vị biết bao! Những điều em không bao giờ muốn thử, cô ấy đều tình nguyện cùng anh làm.”“Nhưng anh với cô ta… chỉ là dục vọng.”

Tôi bật cười trong nước mắt.

Rốt cuộc vẫn là cái kiểu: vợ thì lo việc nhà, bồ thì lo chuyện giường chiếu.

May mắn là, tôi đã không mềm lòng.

Nhưng Cố Hành chưa thể yên tâm được đâu. Còn một việc nữa.

Tôi giữ lấy tay Thẩm Noãn Noãn khi cô ta định rời đi.“Cô đừng vội đi.”

Thẩm Noãn Noãn gạt mạnh tay tôi ra.“Chị bị điên à?!”

Bạn thân tôi đứng bên cạnh, nhắc nhở nhẹ:“Còn một vụ kiện nữa đấy.”

“Ba giờ chiều nay, chúng tôi sẽ nộp đơn kiện cô.”

Bạn tôi đã nộp đơn xin lệnh điều tra, kiểm tra toàn bộ lịch sử giao dịch ngân hàng của Cố Hành từ lúc ngoại tình đến nay.

Chỉ trong vòng nửa năm, anh ta đã tiêu hơn một triệu cho Thẩm Noãn Noãn.

Mà số tiền đó — là tài sản chung của hai vợ chồng.

Sự việc rõ ràng, bằng chứng rành mạch. Chưa đến nửa tiếng, phiên tòa đã kết thúc.

Tòa tuyên: Thẩm Noãn Noãn phải hoàn trả toàn bộ số tiền.

Ngoài ra, cô ta còn phải bồi thường cho tôi vì gây tổn hại tinh thần.

Cố Hành vẫn như một con chó nhỏ, lẽo đẽo theo sau tôi không rời.“Vợ ơi, mình đừng ly hôn được không?”

“Anh biết sai rồi mà, tha cho anh lần này được không? Anh hứa sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa!”

Tôi cúi nhìn Cố Hành đang quỳ dưới chân, van xin tha thứ.

Chợt thấy bóng dáng của anh ta năm xưa, lúc quỳ xuống cầu hôn tôi… cũng là dáng vẻ như thế.

Thật mỉa mai.

Tôi cúi người, gỡ bàn tay đang nắm chặt ống quần tôi ra.

“Cố Hành, tôi khuyên anh ký đơn ly hôn sớm đi.”“Khi tôi vẫn còn chưa đòi hỏi quá nhiều.”

Cố Hành cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa. Anh ta tức điên, chỉ tay vào mặt tôi, gào lên:

“Giang Như, cô là cái thá gì chứ?!”

“Bao năm nay cô ăn của tôi, dùng của tôi, tôi chỉ ngủ với một con đàn bà thì sao?”

“Tôi đã nhẹ nhàng tử tế với cô rồi, cho cô mặt mà không biết điều đúng không?!”

Tôi bật cười.

Cuối cùng… anh ta cũng lộ nguyên hình.

Tôi gạt phăng tay anh ta ra, Cố Hành vẫn còn chửi bới không ngừng.

Tôi lười để ý, lật ra lịch sử chat giữa tôi và Thẩm Noãn Noãn. Chụp màn hình một đoạn, gửi thẳng cho anh ta.

Cố Hành mở ra xem, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Sao cô ta… lại nói hết như vậy?!”

Tôi cười nhạt, không đáp.

Phải. Thẩm Noãn Noãn ngu đến mức đó. Ngu đến cả chuyện nhận hối lộ cũng mang ra khoe.

Tôi lắc lắc điện thoại trước mặt Cố Hành.

“Đồng ý ly hôn với tôi.” “Nếu không, đống tài liệu này ngày mai sẽ nằm trên bàn lãnh đạo bệnh viện của anh.”

“Đừng ôm tâm lý may mắn.” “Bệnh viện không điều tra anh, tôi sẽ tố lên trên nữa.” “Kiểu gì cũng có người quản.”

Mắt Cố Hành đỏ ngầu, giọng lạnh băng. Rất lâu sau, anh ta mới nghiến răng nhả ra vài chữ.

“Được.” “Tôi nghe theo cô.” “Tôi ra đi tay trắng.”

Tôi biết anh ta đang tính gì.

Ly hôn với tôi, rồi cưới Thẩm Noãn Noãn, chẳng những không lỗ, còn có lời.

Dù sao bố của Thẩm Noãn Noãn là viện trưởng. Cưới cô ta rồi, vinh hoa phú quý khỏi lo.

Có lẽ anh ta đã sớm nghĩ đến chuyện bỏ tôi để trèo cao.

Nhưng mà.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)