Chương 4 - Người Phụ Nữ Dị Ứng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng từ tuần trước anh ta bắt đầu uống kháng sinh Cephalosporin — răng khôn bên phải bị viêm, bác sĩ kê thuốc uống ba ngày.

Uống Cephalosporin thì tuyệt đối không được động vào rượu, chết người như chơi.

Cô ta không biết điều này. Cô ta chỉ thấy dạo này anh ta ít uống rượu, bèn tự vẽ ra cái cớ “dạ dày không tốt” để diễn vai ân cần chu đáo.

Tôi đứng dậy.

Bước qua.

Giật lấy ly rượu từ tay Khương Niệm.

Mắt cô ta trợn tròn trong chốc lát: “Chị dâu—”

Tôi hất thẳng ly rượu xuống mặt bàn. Vang trắng lạnh bắn tung tóe, ướt sũng cả một nửa khăn trải bàn.

“Anh ta không phải dạ dày không tốt, anh ta đang uống kháng sinh Cephalosporin,” tôi nhìn cô ta, “Kháng sinh uống chung với rượu là mất mạng đấy. Đến cái này cô cũng không biết mà dám nhảy ra đỡ rượu?”

Cả bàn chìm vào im lặng.

Môi Khương Niệm run rẩy, khóe mắt lập tức đỏ hoe.

“Chị dâu, em chỉ quan tâm Cố tổng thôi, em không biết anh ấy đang uống thuốc…”

“Cô biết nhiều phết đấy,” tôi không để cô ta nói hết, “Hành tây của anh ta cô biết gắp, bài phát biểu của anh ta cô dám chỉnh, khẩu vị của anh ta cô đều nhớ thay anh ta. Cô 23 tuổi, hay là 23 tháng tuổi? Đến cả rượu gì không được uống cũng không rõ mà đã vội vàng muốn làm bà lớn thay thế đến thế cơ à?”

Cố Từ bật dậy.

Ghế đổ ầm xuống đất.

“Ân Dao, em quậy đủ chưa?”

Anh ta vòng qua bàn, sải một bước đến chắn trước mặt Khương Niệm — là chắn trước mặt cô ta.

“Người ta có lòng tốt giúp đỡ, em có cần phải mang bộ mặt đó ra không?”

“Lòng tốt?”

“Em có thể—”

Tôi tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tay trái xuống.

Chiếc nhẫn rất nhẹ, là vòng bạch kim trơn, mặt trong có khắc ngày tháng.

Tôi đặt nó vào chiếc đĩa cá nhân trước mặt anh ta, đè lên đống hành tây vừa bị gắp ra.

“Tiệc mừng công mọi người cứ từ từ ăn,” tôi nói, “Cố Từ, chúc anh độc thân vui vẻ sớm.”

Nói xong, tôi quay người bước đi.

Lúc đẩy cửa, tôi nghe thấy phía sau Khương Niệm nức nở gọi một tiếng “Cố tổng”.

Anh ta không đuổi theo.

**4.**

“Làm quen nhé, tôi tên là Khương Niệm.”

Giọng nói đó xuất hiện vào ba ngày sau.

Tôi quay lại căn hộ để lấy thứ cuối cùng trong két sắt ở thư phòng — cuốn “Nhật ký quan sát Cố Từ”.

Vừa đẩy cửa bước vào, tôi sững người.

Két sắt đang mở. Trống không.

Mật khẩu là sinh nhật tôi, ai cũng có thể nhập — nếu Cố Từ đã từng nói cho biết.

Tôi gọi điện cho anh ta.

“Cuốn nhật ký đó anh lấy rồi à?”

“Ờ,” giọng điệu anh ta thản nhiên như đang nói về tung tích của một món văn phòng phẩm, “Khương Niệm nhận một dự án vẽ minh họa liên quan đến bệnh trầm cảm, bảo là không tìm được cảm hứng, anh để cô ấy mang đi tham khảo hai ngày. Bản gốc tranh vẽ của em cũng ở trong đó đúng không? Cô ấy dùng xong sẽ trả lại.”

Tôi suýt nữa không cầm nổi điện thoại.

“Đó là đồ của em.”

“Lấy nhau rồi thì chẳng phải là của chung hai người sao? Anh cho mượn chứ có bán đâu, em làm gì mà căng thẳng thế?”

Trên màn hình điện thoại vẫn sáng tên anh ta. Tôi nghe thấy phía bên kia có người đang cười. Nhẹ bẫng, giọng nữ trẻ trung.

“Cô ta ở đâu?”

“Em không cần phải đi tìm—”

“Địa chỉ.”

Anh ta bắt đầu khó chịu.

“Chung cư Thanh Hòa phía Đông thành phố, phòng 2103, đừng có đến phá đám đấy.”

Tôi cúp máy, gọi xe đi thẳng đến đó.

Cửa không đóng chặt.

Khi đẩy cửa bước vào, trong không khí bay mùi tinh dầu tía tô.

Khương Niệm ngồi trước chiếc bàn làm việc nhỏ trong căn hộ thuê, quay lưng ra cửa. Trên bàn bày cuốn nhật ký đó — không, bây giờ không thể gọi là nhật ký nữa rồi.

Cô ta đang cắt nó.

Tách ra từng trang, dùng dao rọc giấy cắt dọc theo rìa bức tranh, bóc tách các bức minh họa tôi vẽ ra khỏi phần văn bản của cuốn nhật ký. Những bức tranh đã cắt xong được cô ta đặt cạnh máy scan, đã quét được bảy, tám tờ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)