Chương 8 - Người Nữ Tỳ Trở Về

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nó dùng mu bàn tay lau mắt, tay dính bùn, khiến mặt cũng lấm lem.

Nhìn thấy ta, nó đứng dậy. Trán bị rách một mảng da, máu theo thái dương chảy xuống.

“Mẫu thân.”

Nó không khóc.

Ta nắm tay nó. Bàn tay nhỏ khẽ run trong lòng bàn tay ta.

Ma ma đuổi theo ngăn cản.

Ta đẩy bà ta ra, đi thẳng về phía trước.

Tạ Cảnh đứng phía sau la hét.

Tạ Yểu dùng giọng the thé bảo ta đứng lại.

Ta không dừng bước.

Cánh cửa tiền sảnh bị ta đạp mở.

Tạ Tùy Ngọc đặt chén trà xuống, cau mày.

“Đúng là thô tục không chịu nổi.”

Mái tóc ta rối tung, quần áo dính bùn, đứa trẻ trong lòng vẫn đang chảy máu trên trán.

“Ta thô tục như vậy, người vẫn muốn ta sao?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Người muốn một nữ nhân thô tục không chịu nổi làm quý thiếp, Tạ lão gia, chẳng lẽ người không thấy mình nực cười?”

Không gian yên tĩnh rất lâu.

Ánh mắt ta kiên định:

“Chỉ cần ta còn ở trong phủ họ Tạ, con trai ta không được phép bị bắt nạt.”

Tạ Tùy Ngọc gọi Tạ Cảnh tới, tát thẳng vào mặt nó.

Tạ Cảnh ôm mặt chạy ra ngoài.

Tạ Giác chạy theo sau. Trước khi ra khỏi cửa, nó quay đầu nhìn ta một lần.

Trong mắt Tạ Yểu đầy nước mắt.

“Phụ thân, người lại đánh tam đệ!”

Trong sảnh trở nên yên tĩnh.

Trà đã nguội, trên mặt nổi một lớp váng.

Tạ Tùy Ngọc nhìn ta, vẻ mặt phức tạp.

“Đỗ A Châu, nàng hài lòng rồi chứ? Tiểu Cảnh cũng là con trai nàng.”

Ta bế A Bảo đi ra ngoài.

“Ta chỉ có một đứa con.”

Hoa lựu rơi đầy trong sân, bị nắng phơi đến cong mép.

A Bảo tựa trên vai ta. Bàn tay nhỏ nắm cổ áo ta dần thả lỏng.

Tạ Tùy Ngọc chán ghét xuất thân thấp hèn của ta.

Một thôn nữ được mua về, không thông thi thư, không hiểu cầm kỳ.

Nhưng hắn lại không buông bỏ được thân thể này.

Ban đêm, hắn ngồi bên mép giường nhìn ta, ánh mắt nóng rực.

Từ xương mày lướt xuống cằm, giống như đang nhìn một món đồ sứ vừa không nỡ đập vỡ, vừa chê nó không đủ quý giá.

Tình yêu của hắn chỉ mỏng như một lớp giấy, ngay cả một ánh mắt cũng không thể phủ đầy.

Đối diện với ánh mắt căm hận của ta, Tạ Tùy Ngọc đưa tay che mắt ta.

“Đừng dùng ánh mắt ấy nhìn ta.”

16

Ta nói:

“Trừ khi người móc mắt ta ra.”

Tạ Tùy Ngọc siết chặt nắm tay, lửa giận ngút trời.

“Nàng nhất định phải chọc giận ta sao?”

Ta quay mặt đi, bình thản nằm xuống giường.

Hắn ngồi ở góc giường rất lâu, tức tối trèo lên.

Ta đạp hắn ngã xuống đất.

“Đỗ A Châu!”

Ý châm chọc nơi khóe môi ta càng sâu.

“Tạ Tùy Ngọc, người thật hèn hạ! Còn hạ tiện hơn cả kẻ thấp hèn như ta!”

Bị ta lạnh nhạt đối xử, Tạ Tùy Ngọc không những không trừng phạt, trái lại càng ra sức lấy lòng ta.

Ta lười cho hắn dù chỉ một nụ cười.

Đám nô bộc trong phủ đều trợn mắt há miệng.

Phu nhân lạnh lùng nói:

“Nam nhân đều là hạng đê tiện. Người vội vàng dâng tới tận cửa thì không thèm nhìn, người không thèm nhìn hắn thì hắn lại vội vàng đuổi theo.”

Nửa tháng sau, khi tin Tạ Tùy Ngọc bị bắt giam truyền tới, ta đang phơi quần áo trong sân.

Phu nhân nói với ta rằng Lý Tân Bạch chưa chết. Chàng đã đến nha môn phủ doãn đánh trống kêu oan, tố cáo Tạ Tùy Ngọc thuê người giết người, làm giả khế ước và cưỡng đoạt thê tử của người khác.

Phủ doãn nhận đơn kiện, lập tức phái người đến nhà họ Tạ bắt người.

Ta đến nhà lao gặp hắn.

Sau song sắt, hắn mặc áo tù màu xám, mấy lọn tóc rối rơi trước trán.

Gương mặt luôn lạnh lùng ấy lần đầu tiên xuất hiện vết nứt. Hắn im lặng rất lâu, giọng nói khàn khàn.

“A Châu, là ta có lỗi với nàng.”

“Người quả thật đáng hận! Lần này lại suýt phá hủy cuộc đời ta!”

“Ta không cố ý đối xử với nàng như vậy. Chỉ là ta tức giận vì nàng lúc nào cũng bướng bỉnh, chưa từng dịu dàng với ta dù chỉ một chút.”

Trong lòng ta cười lạnh.

Đúng là một lý do đường hoàng.

“Tạ Tùy Ngọc, trong mắt người, kẻ sai mãi mãi là người khác, còn người chưa từng có lỗi.”

“Ta làm người sinh con thay, sinh ba đứa trẻ, đã hoàn thành bổn phận. Vậy mà người vẫn nhất quyết phá hủy hạnh phúc của ta.”

“Nàng vốn là của ta!”

Ánh mắt Tạ Tùy Ngọc lạnh lẽo.

“Kẻ cướp nàng khỏi tay ta, ta tuyệt đối không bỏ qua.”

“Đừng nói mình sâu tình như vậy. Nếu người ta tái giá là một kẻ quyền thế ngút trời, người có dám liên tục nhằm vào chàng ấy không?”

Tạ Tùy Ngọc mím môi.

Thái độ của hắn đã nói lên tất cả.

“Người chỉ là một kẻ hèn nhát chuyên bắt nạt người yếu, thật khiến người ta khinh thường.”

Ta xoay người rời đi.

Phía sau, xích sắt điên cuồng va vào song sắt.

“Ta không phải kẻ hèn nhát! Đỗ A Châu, nàng quay lại cho ta!”

Phu nhân đã quyết tâm hòa ly, không còn gì có thể lay chuyển. Nàng dẫn theo Thu Trúc rời khỏi phủ họ Tạ.

Khi đi, nàng để lại cho ta một lá thư, bên trên chỉ viết một câu:

“A Châu, ngươi phải hạnh phúc. Ta đi tìm bầu trời biển rộng của mình đây.”

Ta ngơ ngác nhìn lá thư.

Kiếp trước cũng vào thời điểm này, phu nhân đã hòa ly.

Ta thường nghĩ, nếu phu nhân không rời đi, có lẽ ta đã không rơi vào kết cục phơi xác nơi hoang dã.

Ngày ba đứa trẻ lưu lạc đến trước cửa nhà ta, ta đang nhóm lửa trong bếp, Lý Tân Bạch đang xào thức ăn, A Bảo đang cho gà ăn.

A Bảo nhìn thấy người tới, lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)