Chương 8 - Người Nữ Không Thể Sinh
Nào ngờ, đại phu sau khi thu tay lại liền cung kính chắp tay nhìn ta:
“Chúc mừng phu nhân! Mạch tượng của người chính là thai mạch, người đã hoài thai rồi!”
Ta giật bắn mình, bật dậy khỏi ghế!
Người kinh hãi hơn cả chính là Diệp Trâm:
“Không thể nào! Làm sao mụ ta có thể mang thai được?!”
Khăn lụa trong tay bị ta siết chặt đến biến dạng:
“Tại sao lại không thể? Ta đã nói từ trước rồi, là do Tạ Cảnh Uyên nhà các ngươi bất lực!”
Khi thốt ra những lời ấy, hai hàm răng ta nghiến chặt đến suýt vỡ vụn.
Bởi vì để có được một mụn con, năm xưa ta đã phải chịu biết bao cay đắng, tủi nhục khôn cùng!
Còn Diệp Trâm thì đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt cắt không còn một giọt máu.
Ả hoảng loạn vái chào Phàn phu nhân một cái rồi lật đật cắm đầu chạy biến ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng ả chạy trốn, nước mắt ta rốt cuộc không kìm nén nổi mà tuôn rơi như mưa.
Phàn phu nhân thấy vậy, xót xa nắm chặt lấy tay ta vỗ về:
“Muội muội à, cuối cùng muội cũng qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai rồi!”
“Muội cứ yên tâm, chuyện ngày hôm nay, ta nhất định sẽ giúp muội loan tin ra khắp kinh thành!”
10
Quả nhiên, chưa đầy nửa tháng sau, chuyện Tạ Cảnh Uyên bị vô sinh bất lực đã truyền khắp đầu đường xó chợ thành kinh đô.
Diệp Trâm cũng lập tức hủy bỏ hôn ước với chàng ta.
Thế nhưng ta chỉ coi những chuyện của Tạ Cảnh Uyên như gió thoảng qua tai, nghe xong rồi bỏ đấy.
Bởi vì lúc này ta thực sự vô cùng bận rộn.
Qua đi niềm vui sướng vỡ òa lúc mới phát hiện có thai, trong đầu ta giờ đây chỉ toàn nghĩ tới chuyện làm sao để kiếm thật nhiều tiền bạc, nuôi nấng đứa con trong bụng cùng với hai đứa nhỏ Chu Vũ và Chu Thần.
Dù sao bổng lộc hàng tháng của Chu Vũ cũng chẳng dư dả gì, nuôi ngần ấy đứa trẻ sợ rằng sẽ túng thiếu.
Hai đứa nhỏ Chu Thần và Chu Vũ thì chưa hiểu thế nào là mẹ kế hay mẹ ruột, ngày nào chúng cũng xúm xít lại xoa bụng ta rồi bi bô hỏi:
“Nương ơi, trong bụng nương sắp chui ra một muội muội hay là một đệ đệ thế ạ?”
Ta cũng chủ động chọc thủng bức màn ngăn cách ấy, dịu dàng bảo với chúng:
“Chu Thần, Chu Vũ, sau này chắc chắn sẽ có người nói với các con rằng đứa bé trong bụng nương không giống các con. Nhưng nương muốn nói cho các con biết, nương đối xử với ba đứa các con nhất định sẽ công bằng, yêu thương hệt như nhau.”
Hai đứa nhỏ nghe xong thì gật gù ngơ ngác, nhưng ta nghĩ cứ rèn giũa cho chúng suy nghĩ ấy từ thuở ấu thơ thì tình cảm mẹ con sau này sẽ chẳng bao giờ xa cách.
Về phần Chu Vũ, việc ta có thai khiến gã vừa mừng lại vừa rầu.
Mỗi đêm nằm trên giường cạnh ta, gã đều bày ra bộ mặt tủi thân tội nghiệp:
“Đứa nhỏ này đến chẳng đúng lúc gì cả! Cha nó còn chưa kịp nếm mùi sung sướng thì đã phải đi tu làm hòa thượng rồi!”
Nói xong, gã lại hậm hực trở mình ngồi dậy, chạy tót ra sân dội nước lạnh tắm cho hạ hỏa.
Đêm nào nghe Chu Vũ càu nhàu ta cũng chỉ mỉm cười không nói gì.
Thậm chí khi bụng đã bắt đầu to dần, ta liền đem của hồi môn của mình ra mở đủ thứ cửa tiệm kinh doanh.
Ta cứ ngỡ đời này mình và Tạ Cảnh Uyên sẽ chẳng bao giờ còn dính líu gì tới nhau nữa.
Nào ngờ đúng vào ngày tiệm son phấn của ta khai trương, Tạ Cảnh Uyên lại tìm tới tận nơi.
Đôi mắt chàng ta đỏ ngầu, nhìn ta tha thiết:
“Ta xin lỗi nàng… Bảy năm qua ta thực sự không biết nguyên do là tại ta…”
“Nàng… ta đã bàn bạc kỹ với mẫu thân rồi, đợi nàng sinh đứa bé này ra xong thì nàng hãy quay về Hầu phủ đi! Về sau ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng!”
“Tên võ phu thô kệch kia căn bản không xứng với nàng đâu!”
Nghe những lời nực cười của Tạ Cảnh Uyên, khóe môi ta khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Còn cái gã “võ phu thô kệch” trong miệng chàng ta lúc này vốn đang phụ ta bốc dỡ hàng hóa ở gần đó.
Vừa nghe thấy Tạ Cảnh Uyên buông lời càn rỡ, gã cười khẩy một tiếng, vứt phịch cái giẻ lau xuống đất rồi mỉa mai:
“Tạ Cảnh Uyên! Lão tử còn chưa chết đâu mà ngươi dám tới đây cướp phu nhân của ta?”
“Một cái thứ phế vật đến chuyện giường chiếu còn làm không xong mà cũng dám vác mặt tới tranh giành nữ nhân với ta à?!”
Dứt lời, Chu Vũ nổi trận lôi đình lao thẳng tới, tung từng cú đấm như trời giáng vào mặt Tạ Cảnh Uyên.
Đám gia nhân xung quanh định nhào vào can ngăn, ta lập tức đưa mắt ra hiệu chặn lại.
Chuyện này dẫu có kiện cáo lên tận trước mặt Hoàng thượng thì Tạ Cảnh Uyên cũng đuối lý, có bị đánh chết cũng là đáng đời!
Hôm ấy Chu Vũ dường như cũng căm hận Tạ Cảnh Uyên thấu xương, đấm gãy cả sống mũi chàng ta, lại bẻ gãy luôn mấy cái xương sườn.
Cuối cùng Tạ Cảnh Uyên phải để đám gia nhân khiêng về trong bộ dạng tàn tạ thê thảm.
Nhìn Tạ Cảnh Uyên rơi vào kết cục ấy, lòng ta chẳng mảy may xót thương, chỉ thấy hả dạ vô cùng.
Dù sao trong suốt bảy năm làm thê tử của chàng ta, ta cũng đã phải chịu biết bao cay đắng tủi nhục rồi.
Đêm hôm đó, ta nhận được thư của ca ca gửi tới.
Huynh ấy bảo ta chuyện Chu Vũ đánh Tạ Cảnh Uyên không cần phải lo lắng, huynh ấy sẽ tự mình dàn xếp ổn thỏa.
Tạ Cảnh Uyên không màng thể diện của Giang gia, dám buông lời sỉ nhục làm vấy bẩn danh tiết của ta như thế, có giết chết hắn cũng là tự làm tự chịu.
Đọc thư của ca ca xong, ta mới thấy tiếc vì lúc nãy đã cản Chu Vũ lại, không để chàng đánh chết luôn tên khốn ấy.
Đêm đó, để đền đáp tấm lòng của Chu Vũ, ta chủ động mặc một chiếc yếm đào quyến rũ.
Lúc Chu Vũ trèo lên giường, ta dịu dàng ghé sát tai gã thì thầm:
“Đại phu bảo rồi… qua ba tháng đầu, chỉ cần cẩn thận một chút là có thể ân ái được…”
Chu Vũ lập tức như đứa trẻ vớ được kẹo ngọt, vội vã cúi xuống hôn say đắm lên bờ môi ta.
Sau đó, những ngày tháng của ta lại trôi qua trong êm đềm, tĩnh lặng.
Tạ Cảnh Uyên tuyệt nhiên không dám bén mảng tới tìm ta nữa.
Ta có nghe phong phanh vài lời đồn đại ngoài phố rằng Tạ Cảnh Uyên bắt đầu điên cuồng nạp thiếp.
Thế nhưng dẫu có nạp bao nhiêu thê thiếp đi chăng nữa, Tạ gia vẫn chẳng thể có nổi một mụn con nối dõi.
Và rồi ngày lâm bồn cũng tới.
Ta hạ sinh liền một trạc bốn đứa con!
Nhìn bốn đứa con trai kháu khỉnh nằm thẳng hàng ngay ngắn, đầu ta ong ong đau nhức.
Đầu Chu Vũ cũng đau nhức chẳng kém.
Gã đứng cạnh nhìn ta với vẻ mặt dở khóc dở cười, luống cuống tay chân:
“Tổ tiên nhà ta xưa nay vốn có truyền thống sinh đôi… Nhưng ta không ngờ ta đè nén lâu ngày quá, một phát lại ra tận bốn đứa thế này! Thế này… thế này thì nuôi làm sao cho xuể đây trời?!”
Chính ta cũng chẳng ngờ mình lại mang thai một lúc bốn đứa.
Bởi vì trong suốt thai kỳ, ta chỉ thấy bụng mình có phần to hơn người khác một chút mà thôi.
Nào dám nghĩ tới chuyện một lần sinh bốn.
Thế nhưng sau đó, cuộc sống của ta lại trở về với vẻ bình yên vốn có.
Mỗi ngày nếu không bận rộn kinh doanh kiếm bạc thì ta lại chăm lo dạy dỗ lũ trẻ nên người.
Chu Vũ đối với ta trước sau vẫn hết mực yêu thương gắn bó, cứ hết việc ở quân doanh là vội vã phi ngựa về nhà với vợ con.
Thậm chí vì sợ ta lại mang thai tiếp, gã còn kỳ công đi đặt làm cả trăm cái túi bong bóng heo để phòng ngừa:
“Nương tử ơi, chúng ta đừng sinh nữa nhé! Ngàn vạn lần đừng sinh thêm đứa nào nữa, ta sợ lắm rồi!”
(Toàn văn hoàn)
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng