Chương 6 - Người Nữ Không Thể Sinh
“Sau này chiến tranh kết thúc, thê tử của ta lại qua đời vì khó sinh. Thế là ta đành đón hai đứa con thơ lên kinh thành.”
“Hồi ta còn dưới trướng ca ca của nàng, ta đã từng có dịp nhìn thấy nàng một lần. Sau này ca ca nàng tìm ta, hỏi ta có bằng lòng cưới nàng không, bảo rằng nàng đã hòa ly.”
“Ta nằm mơ cũng không dám nghĩ trên đời lại có miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống như thế! Thế là ta vét sạch từng đồng bạc tích cóp suốt bao năm qua để mua lại căn nhà này… Ta biết ngày tân hôn đơn sơ đạm bạc quá, ta sợ nàng chê bai ta, thế nên ta mới… sợ đến mức không dám hé nửa lời đã vội vã chuồn ra ngoài.”
“Ta biết ta không xứng với nàng. Nàng là thiên kim Hầu phủ, còn ta chỉ là một tên giáo úy thô kệch, ta…”
Nghe nam nhân sốt sắng giải thích từng câu từng chữ, chẳng hiểu sao ta bỗng bật cười.
Có lẽ suốt bảy năm làm thê tử của Tạ Cảnh Uyên, ta chưa từng được chàng ta ngồi đối diện giãi bày tâm can như thế này bao giờ.
Đừng nói tới chuyện quỳ gối xin lỗi, ngay cả khi ta muốn tâm sự chuyện nhà cửa lặt vặt, chàng ta cũng đã tỏ vẻ chán chường, mất kiên nhẫn.
Đang lúc ta còn ngẩn ngơ, nam nhân đã quỳ gối nhích lại gần, nắm lấy tay ta:
“Nàng yên tâm đi, phu nhân! Chu Vũ ta xin thề với trời, từ nay về sau nếu không được nàng cho phép, ta tuyệt đối không dám làm càn nữa! Phu nhân, coi như ta van xin nàng, đừng hòa ly với ta có được không?”
Bàn tay Chu Vũ thô ráp, chai sần, chẳng thể sánh bằng đôi bàn tay thư sinh của Tạ Cảnh Uyên.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, khi được gã nắm chặt lấy, trong lòng ta lại dâng lên một luồng hơi ấm áp mà cả đời này ta chưa từng cảm nhận được.
Ta cắn nhẹ bờ môi, ngượng ngùng bảo:
“Nếu chàng… thật sự nhịn không nổi, thì tối nay phải tắm rửa cho thật sạch sẽ đấy. Trước kia mùi mồ hôi của chàng cứ làm ta ngột ngạt khó chịu.”
Chu Vũ lập tức trố tròn hai mắt vì kinh ngạc.
Ngay sau đó, gã như một đứa trẻ nhận được kẹo, nhảy cẫng lên sung sướng rồi lao vụt ra ngoài cửa:
“Tuân lệnh! Ta đi tắm ngay đây!”
“Ta cam đoan sẽ kỳ cọ sạch bong kin kít, đến kẽ ngón chân cũng không bỏ sót đâu!”
Tiếng gã hào hứng vang vọng dọc theo hành lang rồi xa dần.
Ta phì cười thành tiếng.
Hóa ra… đây chính là ý tứ trong những lời ca ca từng dặn dò ta trong đêm xuất giá:
“Giang Chi, muội bây giờ có lẽ sẽ oán hận ta, trách ta tàn nhẫn vô tình, vừa hòa ly được mấy hôm đã vội gả muội cho một tên võ phu thô kệch.”
“Nhưng ta muốn muội hiểu rằng, Chu Vũ là người ta đã đắn đo cân nhắc thiệt hơn trăm bề mới chọn cho muội. Hắn có một cặp con thơ, thê tử trước qua đời ngay khi sinh nở nên chưa từng nuôi nấng chúng ngày nào, muội gả qua đó bằng bản lĩnh của mình chắc chắn sẽ cảm hóa được hai đứa trẻ.”
“Chu Vũ tính tình chất phác, cương trực, trong quân ngũ lập không ít chiến công, bảy năm trong quân doanh chưa từng làm điều bậy bạ. Hơn nữa trên hắn không có mẹ già, muội sẽ không phải chịu cảnh mẹ chồng nàng dâu giày xéo.”
“Lại có ta ở phía sau chống lưng bảo bọc, muội gả cho hắn, ngày tháng sau này nhất định sẽ êm ấm hơn ở Tạ phủ gấp vạn lần.”
Khi ấy ta mang lòng oán hận cả thế gian.
Bao gồm cả người ca ca từ nhỏ đã hết mực cưng chiều ta.
Thế nên để giận dỗi với ca ca, ngày xuất giá ta không mang theo một đồng hồi môn, thậm chí đến cả nha hoàn thân cận cũng không đem theo một ai.
Cứ thế đơn thương độc mã gả sang Chu gia.
Mãi đến tận lúc này ta mới thấu hiểu hết nỗi lòng và sự dàn xếp chu đáo của ca ca.
Nếu huynh ấy thật sự không thương ta, thì đã tùy tiện gả bừa ta vào nhà ai đó làm thiếp cho xong chuyện, coi như tống khứ đi một gánh nặng.
Chứ đâu cần nhọc lòng tìm kiếm một người đàn ông có thân phận, địa vị vừa vặn và mọi bề đều xứng hợp với ta như thế này.
Dòng suy nghĩ chưa dứt thì nam nhân đã tắm rửa sạch sẽ quay trở lại.
Để chứng minh mình đã tắm rất sạch, gã còn ghé sát người vào cho ta ngửi.
Hơi ấm nồng nàn lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Hơi thở nặng nhọc, nóng rực của nam nhân phả bên vành tai ta:
“Chi Chi, ta thật lòng say đắm nàng biết bao.”
Nói rồi, gã dịu dàng ôm lấy ta, ngả người ta xuống giường.
Váy lụa trên người bị cởi bỏ, ngay cả dải yếm cũng bị gỡ ra.
Tim ta đập thình thịch như nổi trống.
Dẫu rằng ta đã sớm quen với chuyện ân ái cùng gã, nhưng lúc này ta vẫn căng thẳng đến nghẹt thở.
Nào ngờ ngay khi những nụ hôn dồn dập của gã vừa rơi xuống cần cổ ta, nơi cổ họng ta bỗng dâng lên một cơn buồn nôn dữ dội!
Ta hoảng hốt dồn sức đẩy mạnh nam nhân ra.
Nằm bò trên giường, ta nôn thốc nôn tháo.
Nam nhân kinh hãi nhìn ta, chẳng còn bụng dạ nào nghĩ đến chuyện ân ái nữa, vội ôm chặt lấy ta lo lắng hỏi:
“Nàng sao thế này?”
“Ta… ta khó chịu quá.”
“Ta đi gọi đại phu tới ngay!”
Ta vội níu tay gã lại:
“Không cần đâu, chắc là do cả ngày nay ta chưa ăn gì nên bụng dạ khó chịu thôi.”
Đêm ấy, rốt cuộc ta và Chu Vũ vẫn chẳng làm thành chuyện đó.
Nghe ta nói cả ngày chưa ăn gì, Chu Vũ lập tức mặc vội y phục vào:
“Nàng đợi ta nhé, ta xuống bếp nấu cho nàng bát mì!”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng