Chương 4 - Người Nữ Không Thể Sinh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nói đoạn, ta đưa mắt nhìn sang Tạ Cảnh Uyên đang mặt mày tái mét, thất thần như kẻ mất hồn:

“Tạ Cảnh Uyên, sau này gặp ta thì liệu mà đi đường vòng! Bằng không, ta thấy mặt chàng một lần đánh một lần!”

“Nếu chàng còn dám đụng vào người ta, ta chặt đứt tay chàng!”

Dứt lời, ta chẳng thèm liếc nhìn chàng ta lấy nửa con mắt, dứt khoát quay lưng bước thẳng ra khỏi thư viện.

Mười năm gắn bó, cuối cùng Tạ Cảnh Uyên và ta cũng chính thức trở thành người dưng nước lã.

5

Hôm ấy trở về nhà, việc đầu tiên ta làm là đưa Chu Thần vào phòng thoa thuốc cho nó.

Chu Thần nắm chặt hai nắm đấm, nén đau đến đỏ cả mặt mà không thốt ra một tiếng rên rỉ nào.

Còn muội muội nó là Chu Vũ thì chống cằm tò mò chớp mắt nhìn ta.

Bản tính ta vốn có phần e sợ và chán ghét trẻ nhỏ.

Thế nhưng chẳng hiểu sao, đối diện với hai đứa trẻ này, ta lại không hề thấy bài xích.

Thoa thuốc xong cho Chu Thần, ta bảo bà tử dẫn hai đứa về phòng ăn cơm.

Nào ngờ Chu Thần bỗng ôm chặt lấy ta:

“Nương ơi, con muốn ăn cơm ở phòng của nương.”

Chu Thần vừa dứt lời, Chu Vũ cũng học theo, vội ôm lấy cánh tay còn lại của ta:

“Nương ơi, con xin nương đấy, cho chúng con ăn cơm ở phòng nương đi mà.”

Người ta khẽ cứng đờ. Bà tử đứng bên thấy vậy vội đỡ lời:

“Phải đấy phu nhân, người cứ để thiếu gia và tiểu thư dùng bữa ở đây đi. Hai đứa nhỏ này từ hôm người mới về làm dâu đã muốn sang ăn cơm cùng người rồi.”

“Hai đứa vừa lọt lòng thì thân mẫu đã mất vì khó sinh, mấy năm nay đều do lão gia vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng. Nhưng một đại trượng phu suốt ngày lăn lộn ngoài quân doanh thì biết chăm sóc trẻ nhỏ thế nào được.”

“Thành thử ra thiếu gia và tiểu thư đi học ở tư thục chịu không ít ấm ức, mà lần nào lão gia cũng chỉ biết đè thiếu gia ra đánh một trận cho xong chuyện.”

“Lần này may nhờ có phu nhân, thiếu gia mới không phải chịu oan ức nữa.”

Nói đến đó, khóe mắt bà tử đã hoe đỏ.

Ngón tay ta siết nhẹ chiếc khăn tay:

“Được rồi, nếu hai đứa muốn ăn ở đây thì cứ ăn ở đây đi.”

Thế nhưng vừa mở lời đồng ý một lần, những ngày sau đó hai đứa nhỏ không chỉ ăn chung mà đến tối cũng nằng nặc đòi ngủ chung phòng với ta.

Vì không phải đến học đường, ban ngày chúng hết kéo ta đi thả diều lại rủ ta dạo phố chơi bời.

Thoáng cái đã trôi qua bảy ngày.

Đêm ấy, ta vừa ôm hai đứa nhỏ hai bên dỗ chúng ngủ say thì bên tai bỗng vang lên một tiếng quát lớn:

“Mẹ kiếp! Cái quái gì thế này?!”

Ta giật bắn mình hoảng hốt, lập tức sực nhớ ra hôm nay là ngày nam nhân kia trở về.

Ta cũng nhớ ra cái thói quen hễ nửa đêm về nhà là gã lại cởi trần trùi trũi trèo tót lên giường ta.

Nghĩ đến việc trên giường còn có hai đứa trẻ, ta vội vàng chống tay ngồi dậy:

“Chàng làm cái trò gì đấy? Không mau đi mặc y phục vào!”

6

Tiếng động làm Chu Thần mơ màng dụi mắt:

“Nương ơi, tiếng gì thế ạ?”

Nam nhân kia sợ hãi luống cuống quay đầu chạy biến ra ngoài.

Ta liền nhẹ nhàng vỗ về lưng Chu Thần: “Ngoan nào, ngủ đi con.”

Chu Thần lại rúc vào lòng ta ngủ say sưa.

Lúc này, nam nhân kia mới mặt mày cau có, mặc áo lót lững thững bước vào.

Gã đứng ở đầu giường nhìn ta, ánh mắt đầy hậm hực trừng trừng nhìn Chu Thần đang nằm gọn trong lòng ta:

“Hai đứa nó ngủ giường của nàng, thế ta ngủ ở đâu?”

Đây là lần đầu tiên ta nhìn kỹ gương mặt nam nhân này đến vậy.

Chẳng biết có phải nhờ ánh trăng dịu dàng rọi qua ô cửa sổ hay không, mà người đàn ông xưa nay trong mắt ta vốn thô lỗ, cộc cằn, lúc này trông lại có vài phần hiền lành pha chút tủi thân.

Ta nhìn hai đứa nhỏ trong lòng:

“Hay là… chàng sang phòng chúng nó mà ngủ?”

Nam nhân nhìn ta bằng ánh mắt đói khát như lang sói.

Lòng bàn tay ta siết chặt, thầm sợ gã sẽ nhào tới làm càn trước mặt con trẻ.

Dẫu sao chuyện gối chăn của người này cũng mãnh liệt đến mức dọa người.

Nào ngờ nam nhân chỉ ấm ức liếc nhìn ta một cái rồi lầu bầu:

“Thế thì tối mai nàng phải cho ta ngủ cùng đấy! Suốt bảy ngày nay ta chưa được chạm vào người nàng rồi!”

Dứt lời, gã nện những bước chân nặng nề quay người đi ra ngoài.

Chỉ một lát sau, ngoài sân đã vang lên tiếng gã luyện quyền vun vút.

Ta không kìm được bật cười khúc khích.

Chu Vũ bị tiếng cười của ta đánh thức, ngẩng đầu hỏi nhỏ:

“Nương ơi, trời sáng rồi ạ?”

Ta vội vỗ về lưng con bé: “Ngoan, ngủ tiếp đi con, chưa sáng đâu.”

Sáng hôm sau thức dậy, Chu Thần và Chu Vũ đã không còn ở trong phòng.

Ta cứ ngỡ nam nhân kia cũng đã rời nhà tới quân doanh như mọi bận.

Ta thản nhiên bước xuống giường tìm y phục mặc vào.

Nào ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể ta bất thình lình bị một vòng tay nóng rực ôm chặt cứng từ phía sau!

Người ta cứng đờ.

Những nụ hôn dồn dập, bỏng rát của gã tới tấp rơi xuống mặt ta.

Ta thở hổn hển ra sức đẩy gã ra:

“Chàng làm cái gì thế hả? Ban ngày ban mặt!”

Nam nhân liếc nhìn ra ngoài cửa:

“Yên tâm đi, ta đã bảo bà tử dẫn hai đứa nhỏ ra phố chơi rồi.”

“Để ta âu yếm nàng một chút đi, ta nhịn đến nghẽn chết mất thôi!”

Giữa thanh thiên bạch nhật mà buông ra những lời thô tục bừa bãi ấy, ta giận tím mặt:

“Ta không muốn! Ban ngày ban mặt làm chuyện này còn ra thể thống gì nữa!”

Dứt lời, ta đẩy mạnh gã ra, quay người đi về phía bàn rửa mặt.

Nhưng nam nhân lại sấn tới, một tay bóp chặt lấy eo ta, cúi đầu cắn nhẹ vào vành tai:

“Ngoan nào, thuận theo ta đi mà. Dù sao nàng cũng chẳng mang thai được, ta nhịn khó chịu lắm rồi.”

Nói đoạn, gã xoay người ta lại định cúi xuống hôn.

Thế nhưng cõi lòng ta lúc này đã lạnh buốt như hầm băng.

Hóa ra… chỉ vì ta không thể sinh con, mà người đàn ông này cũng có thể tùy tiện chà đạp, xem thường ta như Tạ Cảnh Uyên sao?

Nước mắt ta lã chã rơi xuống.

Ta dồn hết sức đẩy mạnh gã ra, vung tay tát thẳng vào mặt gã một bạt tai giòn giã:

“Cho nên lý do chàng cưới ta là vì ta không thể mang thai, để chàng có thể mặc sức dày vò làm nhục ta sao?”

“Thế sao chàng không ra kỹ viện mà tìm hạng nữ tử trăng hoa ấy?”

Khi thốt ra câu đó, móng tay ta bấm sâu vào da thịt đến rớm máu.

Bởi lẽ suốt thời gian qua gã đối xử với ta có khác gì như thế đâu?

Nửa đêm thô bạo trèo lên giường ta, đè chặt hai tay ta rồi ngang ngược chiếm đoạt thân thể.

Mặc cho ta đau đớn đến mức nào, gã cũng chẳng hề đoái hoài, chỉ biết thỏa mãn dục vọng.

Nam nhân thấy ta khóc lóc đau đớn thì mặt mày bối rối, luống cuống tay chân:

“Ta… ta không có ý đó… Ta… đám người trong quân doanh nói với ta là…”

“Cút!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng