Chương 6 - Người Nhà Họ Khương
“Lúc đó mẹ khóc, nhưng không khóc thành tiếng, trốn trong bếp khóc. Con đứng ngoài cửa nghe thấy hết.”
Tôi siết chặt điện thoại, “Từ ngày hôm đó con đã thề, sẽ có một ngày, con đưa mẹ rời khỏi cái nhà đó. Bây giờ ngày đó đến rồi, chúng ta đừng quay đầu lại, được không mẹ?”
Bà khóc, lần này tôi đã nghe thấy tiếng nức nở.
“Được, mẹ nghe con.”
Cùng ngày có visa, Khương Mộng Dao gọi điện cho tôi.
Tôi đang ở nhà giúp mẹ dọn hành lý, gấp gọn từng bộ quần áo cũ mà bà mặc mười mấy năm không nỡ vứt. Bà khăng khăng đòi mang theo, tôi cản không nổi.
Tên Mộng Dao hiện lên trên màn hình, tôi ngập ngừng một giây rồi bắt máy.
“Chị, nghe nói chị sắp ra nước ngoài à?”
Giọng em ấy ngọt lịm, cái điệu làm nũng rèn luyện từ nhỏ, đối với bà nội là một kiểu, đối với người ngoài là một kiểu khác.
“Ừ.”
“Thế đám cưới em chị thật sự không về sao? Chị à, chị đừng giận bà nội, bà nội cũng vì tốt cho nhà mình thôi mà. Chuyện shophouse, đợi em cưới xong từ từ nói tiếp.”
“Chẳng có gì để nói cả.”
“Ây da chị đừng như vậy mà,” em ấy đổi giọng, mang chút ấm ức, “Nói đi nói lại thì em cũng chẳng dễ dàng gì, gả vào gia đình người ta, trong tay không có chút vốn liếng thì làm sao mà ngẩng cao đầu? Chị ở Thâm Quyến kiếm tiền như nước, ba căn nhà đối với chị chỉ là hạt muối bỏ biển, đối với em lại là chỗ dựa cho của hồi môn đó.”
Tôi gấp xong một chiếc khăn quàng cổ cũ của mẹ, bỏ vào vali.
“Mộng Dao, ba căn đó thì có hai căn, một căn đứng tên mẹ chị, một căn đứng tên chị. Sự tự tin của em là do cướp từ tay chị và mẹ chị mà ra.”
“Thế nào gọi là cướp?” Giọng em ấy the thé lên, “Đó là bà nội cho! Bà nội là trưởng bối, bà nói chia thế nào thì chia thế ấy!”
“Vậy em gọi cuộc điện thoại này làm gì?”
“Em…”
Em ấy khựng lại một chút, rồi lại khôi phục giọng điệu ngọt ngào, “Chị, thực ra em gọi điện là muốn hỏi chị, nghe nói chị bán công ty được hơn hai mươi triệu? Có thể cho em vay một ít không? Đám cưới phải đổi hội trường lớn hơn, nhà trai nói nhà mình hơi bần tiện…”
Tôi dập máy.
Mẹ từ phòng ngủ bước ra, nhìn biểu cảm của tôi, không hỏi ai gọi, chỉ bưng một cốc nước nóng đặt vào tay tôi.
“Mẹ,” tôi nói, “Đôi lúc con tự hỏi, rốt cuộc từ khi nào con lại biến thành cái máy rút tiền trong cái nhà này vậy?”
Bà không nói gì, chỉ ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi.
Từ Thâm Quyến bay đến Queenstown mất khoảng mười ba tiếng.
Trước lúc cất cánh, tôi đăng một status WeChat, chỉ là một bức ảnh bãi đỗ máy bay ngoài cửa sổ, kèm dòng chữ: “Đi đây.”
Sau đó khóa tính năng đăng bài, chặn tất cả mọi người ngoại trừ luật sư Ngô và hai cộng sự cốt cán ở công ty cũ.
Mẹ ngồi cạnh tôi, thắt dây an toàn xong vẫn không yên tâm, kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần. Cả đời bà chưa từng đi máy bay, lần duy nhất ra khỏi tỉnh là mười lăm năm trước đi Hàng Châu khám bệnh cùng bố tôi, ngồi tàu hỏa vỏ xanh.
“Tiểu Vãn, máy bay này an toàn chứ?”
“An toàn mà mẹ.”
“Ừ.”
Bà nắm chặt tay vịn, ngó ra cửa sổ một cái rồi vội vàng rụt lại.
Máy bay bắt đầu lăn bánh.
Tôi đeo tai nghe, nhắm mắt lại.
Hình ảnh cuối cùng xẹt qua trong tâm trí là con hẻm phố cổ Hoài Thành. Con hẻm đó rất hẹp, hai bên là những ngôi nhà cổ gạch xanh mùa hè vác giường tre ra đầu hẻm hóng mát, mùa đông co ro bên bếp lò nướng khoai lang.
Lúc bố tôi còn sống, mỗi năm đêm Giao thừa ông đều đốt một bánh pháo ở đầu hẻm, tiếng nổ lách tách vang dội cả con phố. Tôi cưỡi trên cổ ông, lấy tay bịt tai, cười ngặt nghẽo không thở nổi.
Những ngày tháng đó sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nhưng cũng không sao.
Khoảnh khắc máy bay rời khỏi mặt đất, tôi buông thõng nắm đấm đã siết chặt bấy lâu.
Tạm biệt, Hoài Thành.
Buổi sáng ở Queenstown, không khí lạnh như thủy tinh.