Chương 10 - Người Nhà Của Người Khác
Cô ta trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt cuối cùng cũng không giấu nổi sự căm ghét.
Trước khi đi, cô ta quay lại nói với anh ta: “Em không ngờ anh cũng là loại người như vậy.”
Anh ta không đuổi theo.
Sau khi cửa đóng lại, anh ta ngồi sụp xuống sofa, như bị rút cạn chút sức lực cuối cùng.
Rất lâu sau, anh ta lầm bầm: “Trước kia cô ấy không như vậy.”
Tôi hỏi: “Thế trước kia cô ta như thế nào?”
Anh ta không đáp.
Tôi nói: “Trước kia cô ta chỉ là chưa bị anh từ chối bao giờ mà thôi.”
Anh ta giơ tay ôm mặt.
“Anh thực sự tưởng cô ấy cần anh.”
Tôi nhìn anh ta: “Cô ta đúng là cần anh.”
Anh ta ngẩng lên.
Tôi nói: “Cần anh đón con, cần anh đăng ký khám bệnh, cần anh đóng tiền, cần anh chuyển nhà, cần anh có mặt vào lúc cô ta khóc.”
Tôi dừng lại một chút.
“Nhưng cô ta không cần anh trở thành người của cô ta.”
Sắc mặt anh ta từ từ xám xịt.
Câu nói này, còn tàn nhẫn hơn cả việc tôi chửi anh ta một trăm câu.
Bởi vì trong lòng anh ta cũng tự biết rõ.
Chỉ là anh ta luôn không muốn thừa nhận mà thôi.
Đêm hôm đó, anh ta không đi.
Anh ta ngồi ở phòng khách, giống như một kẻ đang chờ tòa tuyên án.
Mẹ tôi từ trong phòng đi ra rót nước, liếc nhìn anh ta một cái.
Anh ta khẽ gọi: “Dì ơi, con xin lỗi.”
Mẹ tôi không mắng chửi anh ta.
Bà chỉ hỏi: “Anh biết gọt táo không?”
Anh ta ngớ người một giây: “Dạ biết.”
Mẹ tôi đưa một quả táo cho anh ta: “Thế thì gọt một quả đi.”
Anh ta lập tức làm theo.
Gọt nham nham nhở nhở.
Vỏ táo đứt làm mấy đoạn.
Mẹ tôi nhận lấy, nhìn một cái: “Anh xem, không biết làm thì chính là không biết làm. Đèn của người khác hỏng, anh có thể chạy đi sửa. Con của người khác ốm, anh có thể chạy đi chăm. Táo của nhà mình, gọt ra trông chẳng ra làm sao cả.”
Anh ta cúi gằm mặt xuống.
Mẹ tôi nói: “Không phải anh không biết chăm sóc người khác, mà là anh kén chọn người để chăm sóc.”
Câu nói vừa dứt, khóe mắt anh ta đỏ ửng.
Sau khi mẹ tôi về phòng, anh ta đặt quả táo lên trước mặt tôi.
Tôi không ăn.
Anh ta hỏi: “Trước đây anh có phải là một gã khốn nạn không?”
Tôi đáp: “Đúng.”
Anh ta cười khổ: “Em không thể lừa anh một câu được à?”
“Không.”
“Vậy bây giờ anh bù đắp, còn kịp không?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ: “Anh cứ việc bù đắp, nhưng không có nghĩa là tôi phải nhận.”
Anh ta gật đầu, giống như được hưởng án treo, mà cũng giống như không.
Hôm sau, anh ta chuyển tiền cho tôi.
Bao gồm toàn bộ những chi phí của cô ta, không thiếu một xu.
Phần ghi chú viết: “Anh xin lỗi”.
Tôi nhận.
Không trả lời.
Anh ta bắt đầu mỗi ngày đều đến dưới lầu nhà tôi.
Không ồn ào, không làm phiền.
Mang rau, mang thuốc, đưa mẹ tôi đi bệnh viện.
Mẹ tôi từ chối vài lần, anh ta bèn gửi đồ ở phòng bảo vệ.
Tôi không ngăn cản.
Cũng không mềm lòng.
Vì tôi biết, có những người bỗng nhiên học được cách trân trọng, không phải vì tình yêu sâu đậm hơn.
Mà là vì cái cảm giác sở hữu bị lật đổ.
Nửa tháng sau, cô ta lại xuất hiện.
Lần này không phải đến tìm tôi.
Mà là tìm anh ta.
Hôm đó mẹ tôi đi tái khám, anh ta lái xe đưa mẹ con tôi đi bệnh viện.
Vốn dĩ tôi không muốn đi xe của anh ta, nhưng sáng đó mưa to, gọi xe xếp hàng quá lâu, huyết áp của mẹ tôi lại không ổn định.
Tôi chỉ nói một câu: “Chỉ đưa đến bệnh viện thôi nhé.”
Anh ta bảo vâng.
Đến cổng bệnh viện, cô ta đang đứng dưới mái hiên trú mưa.
Ôm con trong lòng, ướt sũng nửa người.
Cô ta liếc mắt nhận ra xe của anh ta ngay.
Vẻ mặt đó giống như vớ được cọc cứu sinh.
Cô ta lao tới đập cửa kính xe.
Anh ta nhìn tôi một cái.
Tôi không lên tiếng.
Anh ta hạ kính cửa xe xuống.
Cô ta đỏ hoe mắt: “Con đau bụng quá, em không gọi được xe, anh có thể đưa mẹ con em đi cấp cứu được không?”
Tay cầm vô lăng của anh ta khựng lại.
Mẹ tôi ngồi ghế sau, sắc mặt không được tốt lắm.