Chương 3 - Người Ngốc Đừng Mơ
“Ây da, ta lỡ lời rồi, dù sao muội ấy… cũng khác với người thường, không nên quá khắt khe với muội ấy mới phải.”
Thịnh Đình Vũ sầm mặt hỏi ta: “Rốt cuộc muội có xem thiệp mời không vậy? Giờ này mới đến, để cả phòng người ta phải đợi một mình muội.”
Ta có chút bất an vò vò vạt áo, lí nhí nói: “Tóc bị rối… nên chậm trễ…”
Ta biết bản thân mình ngốc nghếch, làm Thịnh Đình Vũ mất mặt rồi, thế nên ta muốn ăn mặc cho thật đẹp, cố ý chải một búi tóc thật xinh xắn, còn cài thêm một bông hoa.
Thịnh Đình Vũ bực tức nói: “Muội cài hoa thì có tác dụng gì? Một kẻ ngốc, có trang điểm đẹp đến mấy, thì cũng có ai thèm nhìn muội thêm một cái đâu?”
Thấy viền mắt ta đỏ hoe, xung quanh truyền đến tiếng xì xào bàn tán, hắn bực dọc xua tay:
“Đến dự tiệc ngắm hoa mà muội còn đến muộn lâu như vậy, sau này nếu gặp những dịp quan trọng, muội có để Trấn Quốc Công phủ bọn ta ngẩng mặt lên nhìn người ta nữa không?”
“Chuyện hôn sự này, ta thấy thôi bỏ đi.”
Ta có chút không biết phải làm sao.
Tuế Tuế cũng không đến muộn quá lâu mà, Tuế Tuế thật sự đã cố gắng chạy vội lắm rồi.
Nhưng ta vẫn kéo kéo ống tay áo của Thịnh Đình Vũ, hít hít mũi, nhỏ giọng nói:
“Xin lỗi huynh, Tuế Tuế hứa, lần sau sẽ không bao giờ đến muộn nữa, được không?”
Kết quả là trước ngày lễ cập kê, vốn dĩ ta muốn đi tìm Thịnh Đình Vũ, để hắn xem thử y phục hôm nay của ta có đẹp không.
Lại nghe thấy vị tiểu thư Thượng thư phủ kia đang bày mưu tính kế cho hắn:
“Hôm nay là lễ cập kê của tiểu vị hôn thê của huynh đấy, có đông khách khứa như vậy, huynh nhắc lại chuyện từ hôn lần nữa có được không?”
“Nếu muội ấy vẫn giống như mọi khi cầu xin huynh, thế mới chứng tỏ trong lòng muội ấy thật sự không bỏ được huynh.”
“Dù sao tính muội ấy cũng mềm yếu, lại không biết mách lẻo, còn một lòng bảo vệ huynh, Hà phu nhân dù có muốn nói gì đi chăng nữa, thì cũng phải nể mặt cô nương ngốc nghếch của bà ấy xem có làm ầm lên hay không đã.”
Ta chầm chậm lùi về sau, nước mắt lã chã rơi xuống.
Thịnh Đình Vũ thực sự thích Tuế Tuế sao?
Nếu thực sự thích, tại sao lại luôn nghe lời tiểu thư Thượng thư phủ kia?
Nếu thực sự thích, tại sao cứ phải chọn vào đúng ngày Tuế Tuế vui nhất, để làm Tuế Tuế và A nương đều không vui?
Nếu thực sự thích, tại sao lại hết lần này đến lần khác đòi từ hôn với Tuế Tuế?
Những lời huynh ấy nói… Tuế Tuế cũng sẽ tưởng là thật mà!
Thế là ta mới lấy hết dũng khí nói không gả cho hắn nữa, hắn lại chạy đến tìm ta.
Trong lòng ta có chút do dự, lỡ đâu trách nhầm hắn thì sao?
Cho nên ta lại hỏi hắn thêm một lần nữa, hắn nói rành rọt rằng “không thích Tuế Tuế”.
Ta ngồi trên xích đu đung đưa qua lại, lại thở phào nhẹ nhõm.
May quá, ca ca kia đã nói là thích Tuế Tuế nhất.
Nếu ban nãy Thịnh Đình Vũ cũng nói thích ta, ta còn thấy hơi khó xử cơ.
Ta bẻ ngón tay tính toán: Tuế Tuế thích Thịnh Đình Vũ, nhưng Thịnh Đình Vũ không thích Tuế Tuế.
Tuế Tuế thích ca ca kia, ca ca kia cũng thích Tuế Tuế.
Ta cười tít cả mắt.
Nếu đã như vậy, Tuế Tuế đương nhiên chọn ca ca kia rồi!
**07**
Ta chơi xích đu thêm một lát nữa, A nương bước vào viện, vẫy tay gọi ta:
“Tuế Tuế, mau thay y phục đi, chúng ta phải khởi hành vào cung rồi.”
Ta nhảy khỏi xích đu, hỏi: “Ca ca kia cũng ở đó sao? Tuế Tuế có được gặp huynh ấy không?”
A nương gật đầu, dịu dàng nói:
“Đương nhiên là được rồi. Huynh ấy nhớ hôm nay là lễ cập kê của Tuế Tuế, chỉ là không tiện ra khỏi cung, nên đã đợi con trong cung từ sớm rồi.”
Ta đặc biệt chọn mặc bộ y phục đẹp nhất, còn cài thêm cây trâm ngọc Tinh Lan đó nữa.
Nghĩ ngợi một lát, ta lại cài thêm một bông hoa lên tóc.
Dù sao thì ca ca kia cũng từng nói, Tuế Tuế cài hoa là đẹp nhất.
A nương dẫn ta vào cung, Hoàng bá bá và Hoàng hậu nương nương đều ở đó.
Ta liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đang đứng bên cạnh, liền vui sướng nhào tới: “Cẩn ca ca!”
Uất Trì Cẩn mỉm cười đón lấy ta, giọng điệu dịu dàng nói: “Tuế Tuế hôm nay đẹp lắm. Cây trâm ngọc Tinh Lan đó, đeo có thích không?”
Ta ngạc nhiên ra mặt: “Thì ra là Cẩn ca ca tặng ạ! Tuế Tuế thích lắm, đẹp lắm luôn!”
Hoàng hậu nương nương ở bên cạnh cười nói: “Nghe nói ngọc Tinh Lan này cực kỳ hiếm có, xưa nay chỉ có người của vương thất Lạc Già mới được đeo.”
A nương ngồi xổm xuống, dịu dàng nhìn ta:
“Tuế Tuế ngoan, con ra ngoài chơi với Cẩn ca ca một lát trước nhé, cha mẹ có vài lời muốn nói với Hoàng bá bá, nói xong sẽ gọi con vào, được không?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi Uất Trì Cẩn dẫn ta ra ngoài, Hoàng hậu thở dài, nói:
“Dù sao thì năm xưa cũng là chúng ta có lỗi với Tuế Tuế nha đầu. Hà khanh, bổn cung có đôi khi nhìn thấy đứa trẻ này, trong lòng cũng thấy khó chịu vô cùng.”
Phụ thân ta ngẩn người, cúi người hành một lễ thật sâu:
“Có lẽ là kiếp nạn trong số mệnh của tiểu nữ. Những năm qua thần không cầu mong gì cả, chỉ mong con bé có thể bình an vui vẻ sống hết một đời.”
Hoàng Thượng nhìn phụ thân ta một cái, chậm rãi nói: