Chương 2 - Người ngoài không nên tồn tại

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nói xong, ông nhét sợi dây chuyền có logo Chanel vào lòng bàn tay tôi.

Đã từng có lúc tôi cũng nhận được sự cưng chiều của bố mẹ.

Nhưng tất cả đột ngột chấm dứt sau khi Cố Chiêu Chiêu được tìm về.

Từ đó về sau, mọi thứ trong nhà đều phải nhường cho Cố Chiêu Chiêu, bao gồm cả tôi, đứa em gái này.

Cán cân ngày qua ngày càng nghiêng hẳn về một phía.

Có lần Cố Chiêu Chiêu tan học về nhà, làm ầm lên đòi phải trở thành đứa con gái duy nhất trong gia đình, nếu không sẽ tuyệt thực.

Kể từ đó, trong miệng người ngoài, tôi từ con gái ruột biến thành đứa trẻ được nhận nuôi.

Tôi nhận lấy dây chuyền.

“Cảm ơn bố, đừng quên ngày mai là cuộc thẩm tra lý lịch của con.”

Dưới lầu truyền đến tiếng gọi của Cố Chiêu Chiêu: “Bố mau xuống đây! Xem túi mới của con có đẹp không!”

Bố lập tức đáp lại, không quay đầu mà đi thẳng xuống lầu.

Tôi vịn tay lên tay nắm cửa, cúi đầu nhìn sợi dây chuyền trong tay.

Màn hình điện thoại vẫn sáng, Cố Chiêu Chiêu vừa đăng bài, sợi dây chuyền này chỉ là một trong những món quà tặng kèm.

Hành lý đã gần như thu dọn xong.

Ba chiếc áo sơ mi, hai chiếc quần, một chiếc áo nỉ và áo khoác, cộng thêm những mảnh vỡ của mô hình, chính là toàn bộ những gì tôi có trong căn nhà này.

Sáng hôm sau, tôi ăn sáng xong rồi lên lầu.

Tôi nhìn thấy Cố Chiêu Chiêu mở cửa phòng mình, vẻ mặt khinh miệt, trong tay cầm sợi dây chuyền tối qua.

Nhìn thấy tôi, cô ta lập tức cao giọng: “Cô ăn trộm đồ của tôi!”

Đầu óc tôi ong lên.

“Đây là thứ tối qua bố tặng tôi, cô có thể đi hỏi ông ấy.”

Tiếng cãi vã thu hút mẹ đến, bà không hỏi đầu đuôi, mở miệng đã trách móc.

“Sao con có thể ăn trộm đồ của chị!”

“Con không trộm, đúng là bố đưa cho con.”

Không may sáng sớm bố đã ra ngoài, không có ở nhà.

Mẹ cau chặt mày: “Mẹ thấy con chỉ đang ghen tị với chị thôi, mau xin lỗi chị đi.”

Bà còn chưa dứt lời đã kéo ngăn tủ của tôi ra, lấy năm nghìn tệ trong ví.

“Số tiền này coi như bồi thường cho chị con!”

Đó là tiền sinh hoạt tôi dỡ hàng ở cửa hàng tiện lợi suốt cả kỳ nghỉ hè mới tiết kiệm được.

Tôi cuống lên: “Đó là tiền của con! Trả lại cho con!”

Tôi đưa tay giành lại, Cố Chiêu Chiêu ôm chặt lấy.

Mẹ đột nhiên đẩy mạnh tôi một cái, chỉ vào mặt tôi mắng:

“Đồ vô ơn, chỉ là một đứa con nuôi mà thật sự coi mình là người nhà này rồi à!”

Tôi lập tức cứng đờ tại chỗ.

Sức lực trên tay buông lỏng, tiền bị Cố Chiêu Chiêu giật mất.

Đúng lúc bố lên lầu, nghe thấy câu này, ông trừng mẹ một cái: “Trước mặt con cái đừng nói bậy.”

Ông quay đầu nhìn Cố Chiêu Chiêu: “Dây chuyền là bố tặng chị con, trả tiền lại cho chị.”

Cố Chiêu Chiêu hừ lạnh một tiếng, hung hăng ném tiền lên người tôi.

“Chút tiền này còn chẳng mua nổi một chiếc kính râm của tôi, ai thèm!”

Bố thở dài, rốt cuộc vẫn không nỡ trách mắng cô ta.

Ông nhìn tôi: “Gia Gia, chị con không hiểu chuyện, tha thứ cho chị lần này đi. Chiêu Chiêu, mau xin lỗi em gái.”

“Con không!”

Cố Chiêu Chiêu hung hăng đâm vai vào tôi rồi chạy thẳng xuống lầu.

Mẹ đi theo cô ta.

Bố cúi xuống, nhặt từng tờ tiền rơi vãi lên rồi đặt trên bàn.

Tôi nhìn ông, giọng khàn khàn: “Bố, con thật sự là con gái ruột của bố sao?”

Lúc này tôi thậm chí mong ông sẽ cho tôi một câu trả lời phủ định.

Như vậy tôi có thể thuyết phục bản thân rằng họ không yêu tôi là chuyện đương nhiên.

Bố cau chặt mày: “Đương nhiên con là con ruột, mẹ con chỉ nói chuyện thẳng quá thôi, đừng trách bà ấy.”

Dưới lầu vang lên tiếng nức nở tủi thân của Cố Chiêu Chiêu.

Bố lập tức bước nhanh xuống lầu.

04

Buổi chiều, tôi bắt xe đến trường để thẩm tra lý lịch.

Đến giờ thẩm tra, bố mẹ vẫn chưa tới.

Tôi sốt ruột gọi điện: “Bố mẹ, chiều nay là cuộc thẩm tra lý lịch của con, bố mẹ sắp tới chưa?”

Bố nhận điện thoại: “Gia Gia, bây giờ bố mẹ không rảnh, đang chọn chó con cho Chiêu Chiêu, con bé mong chờ lâu lắm rồi.”

“Nhưng mà……”

Giọng tôi căng lên.

“Bố! Đừng nói chuyện nữa! Mau qua xem con Samoyed này có đáng yêu không!”

Điện thoại đột ngột bị cúp.

Tôi siết chặt điện thoại đứng trước cổng trường, trong lòng như thủng mất một lỗ.

Giáo viên chủ nhiệm liên tục nhìn về phía tôi.

Tôi cắn răng, thành thật giải thích tình hình với nhân viên thẩm tra.

Đối phương im lặng một lúc rồi lấy ra một lá thư giới thiệu, người ký tên phía dưới là giảng viên hướng dẫn đại học của tôi.

“Giảng viên của em đã giải thích trước tình hình của em, quy trình tiếp theo có thể để giáo viên chủ nhiệm thay mặt hoàn thành, em không cần lo lắng.”

Tôi nhìn chằm chằm lá thư mỏng manh ấy.

Hốc mắt nóng lên, nước mắt lặng lẽ trượt xuống.

Giáo viên chủ nhiệm nhẹ nhàng vỗ vai tôi: “Đứa trẻ ngoan, hãy đi trên con đường em nên đi.”

Tôi vui vẻ trở về nhà.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, toàn bộ niềm vui lập tức đông cứng.

Vali của tôi bị úp ngược trên sàn, nắp vali mở toang, quần áo vương vãi khắp nơi.

Giấy báo trúng tuyển của tôi bị Cố Chiêu Chiêu giẫm dưới chân.

Cô ta đang chỉ huy công nhân dọn trống phòng tôi.

Tôi nhìn chằm chằm Cố Chiêu Chiêu: “Bỏ chân ra.”

Cố Chiêu Chiêu chẳng hề quan tâm, thậm chí còn cố ý nghiền đế giày thêm vài cái.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)