Chương 5 - Người Múa Băng Vũ Và Kết Cục Đắng Cay
“A Trĩ, vốn cảm thấy xảy ra chuyện như vậy thì không phải thời điểm tốt để cầu thân. Nhưng sợ có kẻ si tâm vọng tưởng, hôm nay ta vẫn nên hạ sính luôn.”
“Ngươi thật sự muốn gả cho hắn? Ngươi có biết hắn là người thế nào không? Mười lăm tuổi đã chém đứt tay thân thúc thúc, mười sáu tuổi lại giết thân huynh. Vong hồn trong tay hắn nhiều không đếm xuể, ngươi không sợ sao?”
Vốn dĩ ta không nên để tâm.
Nhưng khi thấy nụ cười trên mặt Bùi Lẫm Chi nhạt đi, ánh mắt cũng tối lại, hận ý của ta với Tạ Trì Lan lại càng sâu.
“Chàng ấy sẽ không vô duyên vô cớ ra tay với người khác. Chàng ấy không phải ngươi. Ngươi thì sạch sẽ được bao nhiêu?”
Người ngồi trên cao, có mấy ai tay không dính máu?
Cuối cùng Tạ Trì Lan tức đến mức không chịu nổi, phất tay áo rời đi.
“Ngươi đừng hối hận.”
12
Tạ Trì Lan đi mãi đến khi rời khỏi phủ, trong lòng vẫn như bị một tảng đá lớn đè nặng.
Cơn đau càng lúc càng dữ dội, lan khắp toàn thân.
Đầu chàng cũng đau từng cơn.
Ban đầu đến Tiêu phủ, chàng vốn muốn cầu thân nữ tử múa băng vũ trong yến tiệc mùa đông ấm.
Bóng dáng ấy rất giống mẫu thân khi còn sống, múa thật đẹp.
Khi ấy, cánh chim của chàng chưa đủ cứng, không bảo vệ được mẫu thân, hại bà chết trong quỷ kế của tiểu nương.
Chàng muốn cưới nàng ấy, bảo vệ nàng ấy.
Nhưng sau khi nhìn thấy Tiêu Trĩ, chàng lại do dự, không hạ sính cưới Tiêu Ngọc Châu.
Tiêu Ngọc Châu nhắc đến Tiêu Trĩ, nói nàng là con của một sấu mã Dương Châu.
Tính nết giống hệt mẹ ruột, trời sinh chỉ muốn bám víu phú quý, muốn làm chủ mẫu nhà cao cửa rộng.
Kinh thành là nơi nào chứ, sao có thể để một thứ nữ làm chủ mẫu?
Vậy mà nàng lại muốn gả cho Trương Ngự sử bốn mươi lăm tuổi.
Một nữ nhân bám víu quyền quý như thế, chàng rất ghét.
Giống như tiểu nương của chàng, vốn là muội muội của mẫu thân, vì muốn trèo lên phụ thân chàng, lại nhân lúc mẫu thân ra ngoài vân du mà bò lên giường phụ thân chàng.
Nhưng chàng không khống chế được bản thân, sai người thu thập chứng cứ phạm tội của Trương Ngự sử, đàn hặc ông ta, khiến ông ta thành tội dân.
Điều chàng nghĩ vậy mà là: nếu Tiêu Trĩ muốn bám víu quyền quý, chàng chính là quyền quý, cứ để nàng bám vào mình là được.
Làm một thiếp thất cũng được.
Sau khi nghĩ thông, chàng vốn định trong ngày thọ yến của phụ thân Tiêu nhắc đến chuyện này.
Nhưng lại xảy ra chuyện Tiêu Ngọc Châu tư hội tình lang.
Chàng thấy vậy mà chẳng hề tức giận trước hành vi của Tiêu Ngọc Châu.
Hóa ra chàng chẳng thích Tiêu Ngọc Châu chút nào, cũng không muốn cưới nàng.
Vậy Tiêu Trĩ làm chính thê của chàng cũng không phải không được.
Chàng nhìn về phía Tiêu Trĩ, thấy vẻ mặt nàng bình tĩnh, nhưng sự hưng phấn nơi đáy mắt không thoát khỏi mắt chàng.
Chàng cảm thấy nàng thật sự tâm địa ác độc.
Nhưng chàng vẫn thích.
Chỉ cần nàng nhận sai, chàng vẫn sẽ cưới nàng.
Vậy mà nàng lại nói muốn gả cho Bùi Lẫm Chi, hai người còn kẻ xướng người họa chọc tức chàng.
Trong kinh đều đồn rằng Bùi Lẫm Chi năm xưa bị hạ độc, lại bị chém một đao, thương tổn chỗ quan trọng, sớm đã không còn được nữa.
Chàng nhất định phải thu thập một phần ác sự của Bùi Lẫm Chi đưa cho nàng.
Nàng chắc chắn sẽ hối hận.
Trong lúc thất thần, Tạ Trì Lan bị xe ngựa đâm ngã.
Trước khi ngất đi, rất nhiều chuyện chàng chưa từng trải qua tràn vào đầu.
13
Phụ thân chuẩn bị cho ta của hồi môn rất hậu hĩnh.
Từ ngày hôm đó, Tiêu Ngọc Châu đã phát điên, nhưng vẫn gả vào Triệu gia.
Đích nữ được nuôi dạy cẩn thận nhiều năm biến thành kẻ điên, không còn trông cậy được gì.
Ông ta liền đem toàn bộ của hồi môn đích mẫu chuẩn bị cho Tiêu Ngọc Châu cho ta, mong ta nhớ lòng tốt của bọn họ.
Mong ta nói vài lời hay trước mặt Bùi Lẫm Chi.
Ta cười đáp ứng.
Một tháng sau.
Ta gả cho Bùi Lẫm Chi.
Kiệu hoa đi được nửa đường thì bị người chặn lại.
Là Tạ Trì Lan.
“Tiêu Trĩ, nàng không thể gả cho hắn.”
Bùi Lẫm Chi cưỡi trên ngựa, cười như không cười nhìn chàng.
“Tạ Trì Lan nhiều lần khiêu khích ta, bây giờ còn muốn cướp dâu giữa đường. Ngươi không sợ ta tấu ngươi một bản sao?”
Chàng như phát điên mà gào lên.
“Tiêu Trĩ, nàng là thê tử của ta. Nàng xuống đây.”
Ta bước xuống kiệu hoa.
Bùi Lẫm Chi vừa thấy ta ra khỏi kiệu, ánh mắt liền tối đi. Chàng không giống trước kia, không dạy dỗ Tạ Trì Lan.
Ngược lại, những người đưa dâu khác muốn động thủ.
Chàng nói:
“Đều không được động. Để nàng tự chọn.”
Chàng đưa người lùi ra xa chúng ta một đoạn, tiện cho chúng ta nói chuyện.
Ta nhìn dáng vẻ Tạ Trì Lan, cúc áo cài sai, sắc mặt trắng bệch tiều tụy.
Nhưng ánh mắt chàng đã thay đổi.
Ta liền biết, chàng cũng trở về rồi.
“Trĩ nhi, ta biết mà, nàng vẫn thích ta. Gả cho hắn chẳng qua là muốn kích thích ta thôi.”
Chàng sốt ruột bước tới ôm lấy ta.
Nghe vậy, ta cười.
“Ngươi cũng xứng sao?”
“Những chuyện trước kia đều là lỗi của ta. Ta biết sai rồi. Ta chưa từng thích Tiêu Ngọc Châu. Ta chỉ lầm thương hại thành yêu.”
“Vẫn luôn là nàng ta châm ngòi ly gián. Là nàng ta hại chết hai đứa con của chúng ta. Độc phụ ấy.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: