Chương 11 - Người Một Nhà

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đó là một mặt bằng cũ bố Chu Khải Minh để lại lúc còn sống, sau này vẫn luôn bỏ trống.

Năm đầu sau khi kết hôn, Chu Khải Minh từng đưa tôi đến đó một lần.

Anh nói nơi đó chuẩn bị sửa sang lại, đợi thủ tục căn nhà làm xong thì có thể cho thuê mặt bằng.

Khi ấy tôi còn hỏi tại sao không bán thẳng.

Anh nói với tôi đó là tài sản cuối cùng của gia đình, không thể dễ dàng động đến.

Nhưng bây giờ, người kia lại bảo tôi một mình đến đó.

Tôi không định làm theo yêu cầu trong tin nhắn.

Phương Nghiên từng nói, chuyện liên quan đến tài sản không thể một mình đi gặp người lạ.

Tôi chụp màn hình tin nhắn trước, rồi chuyển bức ảnh cho cô ấy.

Vài phút sau, cô ấy gọi tới.

“Tin nhắn này do ai gửi?”

“Không biết.”

“Cậu từng nhìn thấy tờ biên lai đó chưa?”

“Chưa.”

“Bộ trang sức trong ảnh là tài sản trước hôn nhân của cậu?”

“Phải.”

“Cậu chắc chắn lúc đó đã bán rồi chứ?”

“Chắc chắn.”

“Bán cho ai?”

“Cửa hàng thu mua trong trung tâm thương mại.”

“Có biên lai không?”

“Chu Khải Minh nói anh ta giữ giúp tớ.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Khương Hòa, bây giờ cậu lập tức tìm lịch sử chuyển khoản năm đó.”

“Tớ nhớ khoản tiền đó vào tài khoản Chu Khải Minh.”

“Cậu không trực tiếp nhận tiền mặt?”

“Không.”

“Vậy có nghĩa hướng đi của tiền sau khi bán trang sức rất quan trọng.”

Tôi mở sao kê ngân hàng, tra ngược theo ngày tháng.

Khoản 100.000 tệ đó được tôi chuyển cho Chu Khải Minh vào ngày thứ ba sau khi bán trang sức.

Còn một ngày trước khi chuyển khoản, tài khoản của anh từng nhận được một khoản 98.000 tệ.

Ghi chú nhận tiền là tiền đặt cọc mặt bằng.

Tôi chụp màn hình trang đó gửi cho Phương Nghiên.

Cô ấy nhanh chóng trả lời.

Số tiền bán trang sức của cậu năm đó rất có thể không được dùng toàn bộ vào thủ tục nhà đất.

“98.000 tệ đó do ai chuyển?”

“Tớ vẫn chưa biết.”

“Cậu tra người chuyển đi.”

Tôi mở chi tiết.

Trang hiển thị người trả tiền là một công ty môi giới bất động sản.

Ghi chú chuyển khoản viết: Tiền đặt cọc mua bán mặt bằng cũ.

Lòng tôi trầm xuống.

“Phương Nghiên, chẳng phải nhà anh ta nói mặt bằng cũ vẫn chưa bán sao?”

“Trước mắt đừng vội kết luận.”

“Nhưng khoản tiền này quả thật do môi giới chuyển cho anh ta.”

“Cậu lưu lại toàn bộ sao kê và tin nhắn.”

“Được.”

Điện thoại vừa cúp, Chu Khải Minh đẩy cửa bước vào.

“Tối nay em định ra ngoài?”

“Không.”

“Vậy em thu dọn đồ làm gì?”

“Sắp xếp tài liệu.”

Anh nhìn điện thoại trong tay tôi một cái.

“Có phải em lại đang tra căn nhà?”

“Em tra tiền của mình.”

“Anh đã nói rồi, 100.000 tệ đó là khoản vay.”

“Là khoản vay thì tại sao không có giấy vay?”

“Vợ chồng cần giấy vay gì?”

“Vậy tại sao anh viết thành khoản vay trong đơn xin quyền sở hữu?”

Sắc mặt anh thay đổi rất nhanh.

“Em đã xem túi hồ sơ?”

“Xem rồi.”

“Đó là tài liệu tạm thời.”

“Trên tài liệu tạm thời có chữ ký của em.”

“Nhân viên làm thủ tục nhầm.”

“Ngay cả chữ ký của em các người cũng có thể nhầm?”

“Khương Hòa, rốt cuộc em có muốn tiếp tục sống không?”

“Muốn sống, nên em mới không muốn tiếp tục bị các người lừa.”

Chu Khải Minh đi đến bên giường, hạ giọng nói: “Mẹ đã đồng ý rồi, sau này căn nhà sẽ không để em chịu thiệt.”

“Sau này là khi nào?”

“Đợi Khương Nghiên sinh con xong.”

“Cô ta sinh con xong, căn nhà sẽ cho cô ta.”

“Đó chỉ là đăng ký tạm thời.”

“Căn nhà đăng ký dưới tên cô ta cũng gọi là tạm thời?”

Chu Khải Minh giơ tay xoa mi tâm.

“Em đừng ép anh.”

“Câu này anh đã nói rất nhiều lần.”

“Em có biết trong tay mẹ anh còn có gì không?”

Tôi nhìn anh.

Anh như nhận ra mình lỡ lời, lập tức ngậm miệng.

“Trong tay bà có gì?”

“Không có gì.”

“Là biên lai trang sức của em sao?”

Ánh mắt Chu Khải Minh đột nhiên dao động.

Trong khoảnh khắc này, tôi xác định mình đã đoán đúng.

Anh không tiếp tục giải thích, quay người định đi.

Tôi đứng dậy khỏi giường.

“Chu Khải Minh.”

Anh dừng chân.

“Lấy biên lai trang sức của em về.”

“Anh không biết em đang nói gì.”

“Vậy bây giờ anh gọi điện cho mẹ.”

“Bà đã ngủ rồi.”

“Bây giờ mới tám giờ, bà sẽ không ngủ sớm như vậy.”

“Khương Hòa, đừng làm loạn nữa.”

“Em không làm loạn.”

Tôi giơ điện thoại lên, mở bức ảnh đó.

“Hộp trang sức trong ảnh là thứ em mang theo khi kết hôn.”

Chu Khải Minh nhìn chằm chằm màn hình, sắc mặt từng chút một trắng bệch.

“Ai gửi cho em?”

“Điều này không quan trọng.”

“Em xóa bức ảnh đi.”

“Tại sao em phải xóa?”

“Đó là đồ của gia đình.”

“Đó là tài sản trước hôn nhân của em.”

“Em đã bán nó rồi.”

“Vì vậy biên lai cũng nên ở trong tay em.”

Chu Khải Minh không nói nữa.

Ngoài phòng khách đột nhiên truyền đến giọng Đường Quế Lan hạ thấp.

“Khải Minh, đừng để nó đến nhà kho cũ.”

Tôi và Chu Khải Minh đồng thời ngẩng đầu.

Qua cánh cửa phòng ngủ khép hờ, tôi nghe rõ câu này.

Đường Quế Lan dường như cũng nhận ra mình đã để lộ, lập tức ngừng lại.

Tôi đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy bà đứng ở góc phòng khách, trong tay vẫn cầm điện thoại.

“Mẹ, trong nhà kho cũ có gì?”

Sắc mặt bà trắng bệch.

“Tôi thuận miệng nói thôi.”

“Ngay cả chuyện tối nay con định đến nhà kho cũ mẹ cũng biết?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)