Chương 27 - Người Mổ Lợn Cứu Chúa
Nàng nhìn Tiêu Bạch: “Tình hình Ninh đại ca thế nào? Đưa ta đi thăm huynh ấy với.” Nàng hỏi về Ninh Vô, đại công tử phủ Ninh. Tiêu Bạch không nghĩ nhiều, dẫn nàng đến khách phòng.
Trong phòng, một thư sinh yếu ớt là Ninh Vô tựa vào đầu giường, nhìn Thích A Kiều với ánh mắt lấp lánh: “Nàng là A Kiều cô nương sao? Đa tạ nàng đã cứu ta.”
“Tại hạ không có vật gì quý giá, chỉ có thể lấy thân báo đáp mới mong trả hết ơn này cho cô nương.”
Thích A Kiều ngơ ngác trợn tròn mắt. Tiêu Bạch mặt đen như nhọ nồi. Tiêu Ngu nghiến răng: “Chết tiệt, sao A Kiều lại thu hút người khác đến thế!”
Tông Việt lặng lẽ hóa thành rắn nhỏ, định cướp người nhưng bị Tiêu Bạch và Tiêu Ngu chặn lại. Tông Việt mắng: “Hai tên ngốc kia, lúc này chẳng phải nên liên thủ đối phó kẻ mới sao? Chặn ta làm gì?”
“Kẻ bệnh hoạn trên giường kia chẳng làm được gì, còn ngươi thì cái gì cũng làm được!”
*Binh bang*. Một trận hỗn loạn xảy ra. Ninh Vô khẽ đặt tay lên bụng Thích A Kiều: “Cô nương, ta rất có kinh nghiệm chăm trẻ, hay là để ta dạy bảo con nàng đọc sách viết chữ?”
Mắt Thích A Kiều sáng lên. Khổ gì thì khổ, không thể để con khổ. Giáo dục là chuyện hàng đầu, có thiên tài thế này làm thầy, nàng chịu thiệt một chút cũng không sao. Dù sao, ba người là đủ, bốn người cũng chẳng sao.