Chương 4 - Người Mẹ Quỳ Gối Cứu Con

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tổng giám đốc Quý, đứa trẻ đã tử vong hơn mười phút.”

“Vừa rồi chỉ cần được truyền máu và phẫu thuật kịp thời, thằng bé hoàn toàn có thể sống.”

“Chính ngài đích thân ra lệnh khóa ngân hàng máu và điều toàn bộ bác sĩ ngoại khoa đi nơi khác.”

“Chính anh đã tự tay giết chết con trai mình.”

Lời của bác sĩ giống như một con dao cùn rỉ sét, từng chút từng chút cứa vào trái tim Quý Hành Thần.

Anh ta ôm chặt ngực, há to miệng, phát ra tiếng rên khàn khàn giống như một chiếc ống bễ rách.

“Phụt——”

Một ngụm máu phun ra khỏi miệng anh ta, bắn lên nền gạch trắng tinh của bệnh viện.

Chương 6

Bạch Oánh Oánh cuối cùng cũng hoàn hồn.

Cô ta giẫm giày cao gót lộc cộc chạy tới, ghét bỏ tránh vết máu dưới đất.

“Hành Thần, anh đừng dọa em!”

Cô ta đưa tay kéo cánh tay Quý Hành Thần.

“Chẳng phải chỉ là một đứa trẻ thôi sao? Chết thì chết rồi.”

“Cùng lắm sau này chúng ta sinh đứa khác là được, anh cần gì phải hành hạ bản thân vì một người chết như thế…”

Bạch Oánh Oánh còn chưa nói hết.

Quý Hành Thần đột ngột quay đầu, đôi mắt đỏ như muốn nhỏ máu, nhìn cô ta chẳng khác nào nhìn một người chết.

“Rầm!”

Quý Hành Thần bất ngờ bật dậy, hung hăng đá thẳng vào bụng Bạch Oánh Oánh.

Bạch Oánh Oánh hét lên thảm thiết, cả người bay ra ngoài như một con diều đứt dây, đập mạnh vào mặt bàn bằng đá cẩm thạch của quầy cấp cứu.

“A—— eo của tôi!”

Cô ta đau đớn cuộn người dưới đất, mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng giờ rối tung, lớp trang điểm tinh xảo vì biểu cảm méo mó mà trở nên vô cùng buồn cười.

“Hành Thần… anh đánh em?”

Cô ta ngẩng đầu lên với vẻ không thể tin nổi, trong mắt đầy ấm ức.

“Anh vì một thằng con hoang đã chết mà đánh em? Chẳng phải anh nói người anh yêu nhất là em sao?”

Cho đến tận lúc này, người phụ nữ có tâm trí chẳng khác gì trẻ con ấy vẫn chưa nhận ra mình đã gây ra đại họa khủng khiếp đến mức nào.

Cô ta đã quen với sự bao dung không giới hạn của Quý Hành Thần, luôn cho rằng chỉ cần làm nũng là có thể che lấp mọi chuyện.

Quý Hành Thần giống như một cái xác không hồn đã mất sạch lý trí.

Anh ta sải bước tới, túm lấy tóc Bạch Oánh Oánh, nhấc bổng cả người cô ta lên.

“Con hoang?”

Giọng anh ta nhẹ đến mức khiến người ta sởn tóc gáy, nhưng lại chứa sát ý lạnh thấu xương.

“Đó là con trai tôi.”

“Là đứa con trai ruột duy nhất của Quý Hành Thần tôi!”

Anh ta đột ngột siết tay, bàn tay còn lại bóp chặt cổ Bạch Oánh Oánh.

“Cô không chỉ đâm chết nó, còn chặn không cho xe cấp cứu vào.”

“Cô đến xuống xe nhìn nó một lần cũng không chịu, chỉ đứng đó dặm son!”

Mặt Bạch Oánh Oánh lập tức tím tái, hai mắt trợn trắng, hai tay vô ích đập vào cánh tay rắn như kìm sắt của Quý Hành Thần.

“Cứu… cứu tôi…”

Đám vệ sĩ nhìn nhau, không một ai dám tiến lên ngăn cản.

Quý Hành Thần thật sự muốn bóp chết cô ta.

Tôi lạnh lùng nhìn màn chó cắn chó trước mắt.

Trong lòng chẳng có lấy một chút gợn sóng.

“Đủ rồi.”

Tôi lạnh lùng lên tiếng.

Tay Quý Hành Thần khựng lại, anh ta quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt van xin.

Tôi chỉ vào Bạch Oánh Oánh nằm dưới đất, giọng không chút nhiệt độ:

“Đừng làm bẩn con đường luân hồi của con trai tôi ở đây.”

Quý Hành Thần như bị điện giật, lập tức buông tay.

Bạch Oánh Oánh mềm nhũn như bùn ngã xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa và nôn khan.

Quý Hành Thần vừa bò vừa lết trở lại bên tôi, muốn đưa tay ôm tôi nhưng lại không dám chạm vào.

“Vợ… anh xin lỗi, anh xin lỗi…”

“Em đánh anh, mắng anh, lấy dao đâm chết anh cũng được.”

“Đừng nhìn anh như thế, anh cầu xin em…”

Tôi nhếch môi thành một nụ cười lạnh đầy châm chọc.

“Quý Hành Thần, thật ra anh nên cảm ơn cô ta.”

Tôi lấy từ túi áo ra một tờ kết quả xét nghiệm đã bị vò nhăn, ném vào mặt anh ta.

Đó là báo cáo khám sức khỏe mà nửa tháng trước tôi đã đến bệnh viện lấy hộ anh ta.

Vốn định tối nay đợi anh ta về rồi mới nói.

“Xem đi.”

Quý Hành Thần run rẩy nhặt tờ xét nghiệm lên.

Sau khi nhìn rõ những chữ trên đó, cả người anh ta như bị sét đánh, hoàn toàn cứng đờ tại chỗ.

Chương 7

Ở mục kết quả chẩn đoán viết rõ ràng: do hai bên ống dẫn tinh bị tắc nghẽn nghiêm trọng và chức năng tinh hoàn suy giảm không thể phục hồi, xác định mắc chứng vô tinh vĩnh viễn.

“Chuyện… chuyện này nghĩa là gì?”

Anh ta lẩm bẩm không thể tin nổi.

Tôi nhìn bộ dạng đáng thương của anh ta.

“Nghĩa là anh tuyệt tự rồi.”

“Ngôn Ngôn là huyết mạch duy nhất của anh trong đời này.”

“Tổng giám đốc Quý, cảm giác tự tay khiến mình đoạn tử tuyệt tôn thế nào?”

“Không… không thể nào…”

Quý Hành Thần cầm tờ xét nghiệm, hai tay run như sàng.

Anh ta đột ngột ngẩng đầu nhìn viện trưởng phía sau, túm cổ áo ông ta.

“Tờ xét nghiệm này là giả đúng không! Bệnh viện các người xét nghiệm sai đúng không!”

Viện trưởng bị siết đến trợn trắng mắt, run lẩy bẩy lên tiếng:

“Tổng… Tổng giám đốc Quý… đây là kết quả kiểm tra từ đợt khám sức khỏe tháng trước của ngài.”

“Vì lúc đó ngài đi công tác xa, nên phu nhân đã lấy báo cáo thay ngài.”

“Kết quả kiểm tra lại cũng giống như vậy… ngài thực sự đã mất khả năng sinh sản.”

Tay Quý Hành Thần đột nhiên buông ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)