Chương 4 - Người Mẹ Kỳ Lạ Của Tứ Hoàng Tử
Hắn ném quả cầu sang một bên, tự mình cầm óc chó lên đập.
Mấy tỳ nữ phía sau nhìn nhau, tiến lên cũng không được, không tiến cũng không xong.
Khóe môi ta cong lên:
“Các ngươi, đi nhặt óc chó bên kia về đây cho bổn cung.”
Bùi Ngạn nhìn trước mặt ta chất đầy óc chó, cảm thấy không công bằng:
“Chia cho ta một nửa.”
Ta dịu dàng cười với hắn, đẩy một ít óc chó sang, giọng ôn nhu:
“Cẩn thận một chút, đừng đập vào tay nhé.”
Hắn chớp mắt, hơi ngượng ngùng gật đầu:
“Bổn hoàng tử lợi hại lắm, mới không đập vào tay đâu.”
Ta cười gật đầu:
“Vậy là tốt.”
Một lúc lâu sau, ta nhìn Lục hoàng tử bên cạnh, lộ ra nụ cười gian xảo.
Khẽ chọc hắn một cái, cười nghiêng đầu:
“Sao người biến thành mèo hoa rồi?”
Bùi Ngạn chớp mắt, luống cuống đưa tay lau mặt.
Nhất thời, bàn tay dính đầy nhựa óc chó quệt loạn khắp mặt.
Đã dính nhựa óc chó rồi thì gương mặt này e là bảy tám ngày cũng rửa không sạch!
Nhưng thế này sao đủ được~
Thế là ta giả vờ dịu dàng lắc đầu, cầm chiếc khăn tay dính đầy nhựa óc chó của mình lau đi lau lại trên mặt hắn.
Nhìn màu xanh nâu nổi bật trên mặt hắn, ta cố nhịn cười, hài lòng gật đầu:
“Lần này sạch rồi.”
Hắn mím môi, hơi ngượng ngùng nói cảm ơn ta.
Nghe vậy, ta chột dạ nặn ra một nụ cười.
Lại qua một lúc, ta do dự một hồi, cuối cùng vẫn giũ con sâu róm độc bên cạnh ra.
Dùng vỏ óc chó, từng chút từng chút đẩy nó tới bên cạnh Bùi Ngạn.
Không chích hắn, dọa hắn cũng được.
Ta làm ra vẻ yếu đuối kinh hô:
“Á, con sâu này đáng sợ quá!”
Bùi Ngạn nghe thấy có sâu, cúi đầu nhìn thì thấy nó đã bò đến sát chân mình.
Trong lòng hơi sợ, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ:
“Đừng sợ, có bổn hoàng tử ở đây, bổn hoàng tử không sợ sâu.”
Nói xong hắn liền định đưa tay bắt.
Ta giật mình.
Ngay giây tiếp theo, hắn bật mạnh lên, rồi tiếng khóc đinh tai nhức óc vang khắp Ngự Hoa Viên.
Mấy cung nữ còn đang nhặt óc chó bên cạnh vội chạy tới, ta lập tức gọi người:
“Đây là sao vậy, mau ôm đứa trẻ về xem đi.”
Chẳng mấy chốc, Ngự Hoa Viên náo nhiệt chỉ còn ta, A Trinh và lão ma ma.
Sau khi bọn họ đi rồi.
Ta và A Trinh nhìn nhau.
Tuy tính kế một đứa trẻ có vẻ không tốt lắm, nhưng báo được thù thì quả thật rất hả lòng hả dạ.
A Trinh hít mũi, bất ngờ nhào vào lòng ta.
“Ôn nương nương, cảm ơn người đã báo thù cho con.”
Ta chậm rãi ngồi xổm trước mặt hắn, cười với hắn.
Hơi kiêu ngạo ngẩng đầu.
“Ôn nương nương nhất định sẽ cố gắng vươn lên, chờ ta cũng làm quý phi rồi, sau này người không cần sợ ai nữa.”
A Trinh cố nhịn nước mắt, gật đầu thật mạnh.
“A Trinh cũng sẽ chăm chỉ đọc sách, cố gắng hơn nữa, sau này để Ôn nương nương có thể đi ngang trong cung.”
Ta cười tít mắt gật đầu:
“Được.”
7
Chưa vui được bao lâu, quý phi lại kéo Lục hoàng tử, hùng hổ tới Vĩnh Hoa Cung.
“Ôn Tuệ ngươi ra đây cho bổn cung!”
Vừa nhìn thấy ta, nàng đã chỉ thẳng mặt mắng:
“Hay cho một Ôn Tuệ ngươi dám tính kế A Ngạn nhà ta.”
Ta nhìn Bùi Ngạn trong lòng nàng:
“Thần thiếp làm gì Lục hoàng tử rồi?”
“Ngươi nhìn tay với mặt A Ngạn đi. Hôm nay ngươi không cho bổn cung một lời giải thích, chuyện này chưa xong đâu!”
Nói rồi nàng kéo tay ta đi ra ngoài cung:
“Theo bổn cung đến Tử Thần Điện, nói cho rõ ràng trước mặt hoàng thượng.”
Trong Tử Thần Điện, bệ hạ ngồi ngay ngắn sau án, quý phi ôm đứa trẻ khóc thút thít.
“Bệ hạ, người phải làm chủ cho thần thiếp. Lục hoàng tử chỉ tới Ngự Hoa Viên chơi một lát thôi, vậy mà lại thành thế này.”
Nói rồi nàng kéo bàn tay sưng như chân giò của Bùi Ngạn ra cho Bùi Sóc xem.
Bùi Sóc nhìn thấy thì nhíu mày, ngẩng đầu nhìn ta.
“Chuyện gì?”
Vừa đối diện với mắt hắn, nước mắt ta lập tức bị ép ra.
Ta thút thít biện giải cho mình:
“Quý phi nương nương không nói hai lời đã tới Vĩnh Hoa Cung, nói thần thiếp hại Lục hoàng tử.”
“Nhưng thần thiếp chỉ đưa Tứ hoàng tử tới Ngự Hoa Viên đập óc chó ăn thôi. Lục hoàng tử nhất định muốn chơi cùng, thần thiếp chẳng làm gì cả. Quý phi nương nương nếu không tin có thể hỏi chính Lục hoàng tử.”
Bùi Sóc trầm mắt nhìn Bùi Ngạn:
“Tay con là Ôn phi hại sao?”
Bùi Ngạn nhìn ta, lại nhìn mẫu phi mình, hơi do dự mím môi.
“Nhi… nhi thần không biết.”
Bùi Sóc nhìn ra sự do dự của hắn, nhíu mày nhắc nhở:
“Trẫm ghét nhất trẻ con nói dối.”
Nghe vậy, Bùi Ngạn lập tức òa khóc.
“Không phải Ôn nương nương.”
“Ôn nương nương dẫn nhi thần cùng đập óc chó ăn, óc chó rất ngon. Tay là do nhi thần tự bắt sâu nên bị chích.”
“Ôn nương nương không xấu, người còn bảo nhi thần cẩn thận đừng đập vào tay, còn lau mặt cho nhi thần nữa.”
Vừa dứt lời, sắc mặt quý phi lúc xanh lúc trắng.
Rất có cảm giác hận sắt không thành thép.
Nàng đứng bật dậy, chỉ vào ta lại mắng:
“Vậy tại sao tất cả mọi người đều không sao, chỉ có Lục hoàng tử nhà ta gặp chuyện?”
Ta há miệng, nhất thời á khẩu.
Lần đầu tiên trong cung được tận mắt chứng kiến thế nào là đàn bà đanh đá.
Chỉ có thể rưng rưng nhìn Bùi Sóc:
“Bệ hạ, thần thiếp oan mà!”
Bùi Sóc bất đắc dĩ thở dài:
“Được rồi, Ôn phi không có tâm tư hại người, đừng vô lý gây chuyện nữa. Tất cả lui xuống đi.”