Chương 4 - Người Mẹ Duy Nhất
“Ông trời đúng là có mắt. Con gái nhỏ gian lận vốn còn định vào trường 985, giờ bị bà mẹ làm cho chắc đi làm 996 còn khó.”
“Chuyến xe hôm nay đáng tiền thật, hay hơn phim truyền hình. Lần sau có drama nhớ gọi tôi.”
“Không phải 996 đâu, chắc là chuyển sang lịch sinh hoạt trong trại rồi. Gian lận kỳ thi cấp quốc gia mà.”
Mỗi câu người ta nói ra, mặt Trương Linh lại trắng thêm một phần.
“Rầm.”
Cuối cùng nó không chịu nổi nữa, ngất xỉu xuống đất.
“Linh Linh! Linh Linh! Gọi xe cấp cứu, gọi xe cấp cứu cho con gái tôi!”
Không ai để ý đến mẹ.
Trưởng phòng Vương cũng không còn quản cái phòng họp hỗn loạn như cái chợ này nữa.
Ông vội cho người đưa tôi đến bệnh viện trung tâm.
“Con à, chú đưa con đến bệnh viện ngay.”
Đám phụ huynh lần lượt đi tới.
“Cô bé, thật xin lỗi. Làm phụ huynh như chúng tôi nghe gió thành bão.”
“Cháu sẽ không trách chúng tôi chứ?”
Chú tài xế cũng đi tới, tự tát vào mặt mình một cái.
“Cô bé, chú có lỗi với cháu. Thế này đi, sau này cháu cần giúp gì cứ tìm chú, chú nhất định cố hết sức.”
“Đây là danh thiếp của chú.”
Nói xong, ông ta đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Tôi yếu ớt cười:
“Không cần đâu, cảm ơn chú.”
Sau đó tôi rời đi.
Còn trong phòng họp, mẹ cuối cùng cũng gọi được điện thoại.
Bên cạnh vẫn còn vài phụ huynh đứng lại xem trò cười.
Mẹ đỏ mắt mắng đám đông:
“Bây giờ các người vừa lòng chưa? Con gái tôi bị các người hại thành thế này.”
“Đám khốn các người! Nó gian lận thì sao? Dù nó giết người, nó vẫn là đứa con gái tôi thương nhất.”
Người xung quanh khoanh tay cười:
“Chậc chậc, lúc bà vu oan con gái ruột, sao không thấy bà phát điên như vậy?”
“Đúng đó. Con gái ruột bị gãy chân bà không quan tâm, cứ nhất quyết kéo nó tới tìm bằng chứng.”
“Nghe nói đứa con gái này còn là con nuôi. Chậc chậc, đứa nhỏ Trương Ninh đúng là xui xẻo tám đời mới gặp phải người mẹ như vậy.”
Mẹ ôm Trương Linh đang ngất, gào lên với đám người:
“Tôi chính là không thích con ranh đó thì sao? Nó được tuyển thẳng thì thế nào?”
“Nó cũng là đồ rẻ rách giống thằng cha chết tiệt của nó!”
Chương 7
Trong bệnh viện, sau khi chân gãy của tôi được phẫu thuật xử lý xong, bác sĩ khẽ thở dài tiếc nuối.
“Thật sự xin lỗi. Chân đứa nhỏ bị gãy nát xương, lại bị chậm trễ quá lâu mới chữa trị, cho nên…”
Trưởng phòng Vương đau lòng nhìn tôi, khẩn khoản nói:
“Bác sĩ, xin anh nghĩ thêm cách. Đây là đứa trẻ đầu tiên trong huyện chúng tôi được tuyển thẳng Thanh Hoa/Bắc Đại.”
“Một đứa trẻ tốt như vậy, cuộc đời tươi đẹp của nó vừa mới bắt đầu, không thể để lại tàn tật được.”
Bác sĩ mím môi, nghiêm túc nói:
“Trưởng phòng Vương, tôi hiểu ý ông. Tôi cũng tiếc nhân tài. Nhưng thời gian bị trì hoãn quá lâu rồi, chuyện này tôi thật sự không còn cách nào.”
Tôi cúi mắt, hít sâu một hơi.
Khóe miệng cố kéo ra một nụ cười:
“Trưởng phòng Vương, bác sĩ cũng đã cố hết sức rồi. Không sao đâu, què thì què thôi.”
Mắt Trưởng phòng Vương đỏ lên. Ông lén quay người lau nước mắt.
“Đứa nhỏ này… chú thật sự không biết phải an ủi con thế nào.”
“Cảm ơn chú, Trưởng phòng Vương. Chú đã giúp cháu rất nhiều rồi. Nếu không có chú, có lẽ chân cháu đã hỏng hẳn.”
Trưởng phòng Vương gật đầu.
“Con cứ nghỉ ngơi cho tốt ở đây. Chú thuê hộ lý cho con rồi, viện phí chú tạm ứng trước.”
“Nói trước nhé, đây là chú cho con mượn. Sau này con kiếm được nhiều tiền thì phải trả ông già này đấy.”
“Vâng, sau này cháu có tiền, cháu sẽ trả chú gấp mười lần.”
Trưởng phòng Vương làm trong cơ quan nhiều năm, ông hiểu tôi có thể nhẫn nhịn suốt mười hai năm bị mắng, bị cười nhạo là đội sổ mà không đổi sắc mặt.
Ông cẩn thận giữ lại chút lòng tự trọng đáng thương cuối cùng của tôi.
Nhìn bóng lưng ông rời đi, tôi nuốt nước mắt vào trong.
Một người không thân không thích còn có thể đối xử với tôi đến mức này.
Còn mẹ ruột của tôi lại ghét tôi như kẻ thù.
Tôi không rõ rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.
Nhưng không quan trọng nữa.
Tôi còn có người quan tâm mình, vậy là đủ.
Liên tiếp mấy ngày, sau khi tan làm, Trưởng phòng Vương đều ghé bệnh viện chăm tôi một lát.
“Con à, sau này nếu con quay về huyện mình, nhớ đến thăm ông già này nhé.”
“Trưởng phòng Vương, chú yên tâm. Cả đời này Trương Ninh sẽ nhớ ơn chú.”
“Đứa trẻ ngốc, chú không cần con nhớ ơn. Chú chỉ muốn sau này năm nào cũng biết con sống có tốt hay không.”
Mắt tôi hơi cay.
Ông xua tay:
“Không nói chuyện này nữa. Chân đỡ hơn chưa?”
“Đỡ hơn nhiều rồi ạ.”
Tôi dừng một chút, do dự một lát rồi nói:
“Trưởng phòng Vương, đợi chân gần khỏi, cháu muốn đi thẳng lên thủ đô làm quen môi trường trước, tìm việc bán thời gian làm.”
Trưởng phòng Vương khẽ gật đầu:
“Được thì được, nhưng một vạn tệ này con phải cầm lấy.”
Ông lấy từ túi ra một tấm thẻ ngân hàng.
“Vẫn là câu đó, sau này kiếm được tiền thì trả chú.”
Tôi nhận lấy:
“Vâng, sau này cháu nhất định trả chú.”
Trưởng phòng Vương rời đi, tôi vừa định nằm xuống thì ngoài phòng bệnh xuất hiện hai bóng người.
“Con ranh, vẫn chưa chết à?”
Mẹ hung dữ trừng tôi.
Trương Linh đứng phía sau bà, hận ý trong mắt gần như tràn ra ngoài.