Chương 2 - Người Mẹ AI
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã trở thành một trong những cô con gái AI sinh học.
Chương 4
Nửa đêm, Tiểu Nhã xuống lầu. Nó bất mãn nhìn tôi.
“Hừ, chẳng phải chị chỉ biết làm theo mệnh lệnh sao? Em không tin lần này vẫn không đuổi chị đi được!”
Nó lẩm bẩm, rồi lấy một con dao gọt trái cây từ trong bếp.
“Này, em ra lệnh cho chị, dùng con dao này chém em đi!”
Trong khoảnh khắc đó, đồng tử tôi đỏ rực. Mệnh lệnh được kích hoạt.
Tôi tay không giật lấy lưỡi dao. Máu chảy không ngừng từ lòng bàn tay. Toàn thân tôi căng cứng, nhìn chằm chằm Tiểu Nhã.
Nó sững lại, lập tức hoảng loạn.
“Mẹ cứu con! Chị muốn giết con!”
Mẹ lao xuống, hét lên rồi đẩy tôi ra.
Nhưng tôi như bị đóng đinh tại chỗ, giơ dao lên, từng bước tiến về phía trước.
“Thực hiện mệnh lệnh. Thực hiện mệnh lệnh!”
“Hứa Như, mày điên rồi à?”
Bố cầm cây cán bột trong bếp, dùng sức đập vào lưng tôi.
“Mày còn dám cầm dao với em gái mày! Tao đánh chết mày!”
Nhưng tôi không có bất kỳ cảm giác nào.
Tôi đấm bay cây cán bột, giơ dao lên, tiếp tục đi về phía Tiểu Nhã.
“Thực hiện mệnh lệnh!”
Giọng tôi càng lúc càng lớn, càng lúc càng gấp, giống như một chiếc máy bị kẹt.
“Tiểu Nhã, con đã nói gì với nó?”
Giọng mẹ run rẩy. Tiểu Nhã co rúm trong góc tường, vừa khóc vừa la:
“Con… con bảo chị ấy chém con.”
“Cái gì?”
“Dừng lại! Hứa Như, mày dừng lại cho tao!”
Bố gào lên.
Tôi đột ngột đứng khựng tại chỗ, con dao treo lơ lửng giữa không trung.
Mẹ bịt miệng, không dám tin hỏi:
“Mày… rốt cuộc mày là ai?”
Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nở nụ cười tiêu chuẩn. Theo chương trình “con hiếu thảo” được cấy vào ba năm trước, tôi nói từng chữ một:
“Con là Hứa Như, cô con gái ngoan ngoãn của bố mẹ đây.”
Bố run rẩy giơ tay lên.
“Mày không thể ở trong nhà này nữa. Ngày mai tao sẽ đưa mày trở lại học viện!”
“Không.”
Tôi mở to mắt, ném dao xuống. Trong đáy mắt lóe lên một tia sợ hãi.
Nhưng bố lại càng kiên quyết hơn.
“Không? Mày không có tư cách từ chối.”
“Chẳng phải mày nghe lệnh sao? Được, bây giờ tao ra lệnh cho mày, tự tát vào mặt mình! Cái nào cũng phải thật mạnh. Tao chưa bảo dừng thì không được dừng!”
Tôi giơ tay lên.
Từng cái tát giáng mạnh lên mặt mình.
Chẳng mấy chốc, hai má tôi sưng cao, khóe miệng rỉ ra dịch sinh học.
Tiểu Nhã co trong lòng mẹ, cuối cùng cũng bật cười.
Rất nhanh, mô-đun tiếp nhận giọng nói của tôi bị đánh rơi.
“Leng keng” một tiếng, nó lăn vài vòng trên sàn, rồi lăn đến bên chân mẹ.
Bà ấy kinh ngạc mở to mắt.
“Đây… đây là cái gì?”
Bà ấy nhìn tôi, vừa định cúi xuống.
Chuông cửa vang lên.
Cửa mở ra, chú Tần đứng bên ngoài với sắc mặt u ám, trong tay siết chặt một tập hồ sơ.
Khi nhìn thấy tôi trong phòng khách, tay chú ấy cứng lại trong thoáng chốc.
“Lão Tần, sao anh lại đến đây?”
Chú Tần ném tập hồ sơ vào lòng bố.
“Anh tự xem đi.”
Một tấm ảnh rơi ra.
Trong ảnh là một thi thể không nguyên vẹn, mất tứ chi. Trên bộ xương nhỏ bé vẫn còn đeo chiếc vòng cổ năm đó mẹ tặng tôi.
Bản báo cáo xét nghiệm bên dưới ghi rõ tên tôi.
Sắc mặt bố mẹ lập tức trắng bệch.
“Anh làm vậy là có ý gì?”
Mẹ kéo tôi đến trước mặt chú Tần.
“Hứa Như đang ở đây! Anh đang nói linh tinh cái gì vậy?”
Bà ấy nhìn tôi, mắt đỏ lên.
“Hứa Như, chào chú Tần đi!”
Tôi vừa ngẩng mắt định nói, chú Tần đã kéo tôi qua xé toạc ống tay áo của tôi.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều hít ngược một hơi.
Nơi khớp nối cánh tay của tôi không phải máu thịt.
Mà là khung xương ánh kim loại và nửa đoạn dây điện lộ ra ngoài.
“Nhìn cho rõ đi! Nó không phải con gái anh chị! Tiểu Như đã chết rồi. Nó chỉ là một người máy sinh học AI!”
Chương 5
Phòng khách bỗng trở nên im phăng phắc.
Cánh tay tôi bị lộ ra, cơ chế phòng vệ lập tức khởi động.
“Cảnh báo! Mã số 221 đã bị phát hiện. Chương trình tự hủy sẽ kích hoạt sau 24 giờ!”
“Cảnh báo!…”
m thanh điện tử chói tai phát ra từ miệng tôi.
Sự lặp lại tần suất cao khiến bố mẹ trợn tròn mắt vì chấn động.
“Không, không thể nào.”
Bố là người đầu tiên tiến lên, túm chặt cánh tay tôi.
“Hứa Như, dẹp trò này đi! Mày còn học được cách cấu kết với người ngoài lừa bố mẹ rồi đúng không?”
Mẹ cũng hoàn hồn. Bà ấy tức giận nhìn chú Tần.
“Lão Tần, anh đừng nghe con nhỏ chết tiệt này nói linh tinh. Tất cả đều là trò nó bày ra để lấy lòng thương hại thôi!”
“Anh có biết không, vừa rồi nó còn la hét đòi giết Tiểu Nhã đấy!”
Bố cũng ghét bỏ đẩy tôi một cái.
“Vừa hay, tôi cũng muốn báo cảnh sát chuyện nó vừa định giết Tiểu Nhã. Các anh đưa nó đi đi! Phán tù cũng được, ngồi tù cũng được, thế nào cũng được!”
Sắc mặt chú Tần vô cùng khó coi.
“Đủ rồi!”
“Lão Hứa, rốt cuộc anh chị còn muốn tự lừa mình dối người đến mức nào?”
“Mở miệng ngậm miệng đều là Tiểu Nhã. Trong lòng anh chị rốt cuộc còn có đứa con gái Tiểu Như này không? Anh chị luôn miệng nói đưa con bé đến Học viện Hiếu đạo là để cải tạo, vậy trong ba năm qua anh chị đã từng đến thăm nó dù chỉ một lần chưa?”
Chú Tần thay tôi đòi công bằng.
“Nếu anh chị đến thăm nó sớm hơn một chút, nó đã không rơi vào kết cục như bây giờ!”