Chương 7 - Người Máy Và Chủ Nhân Mới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kỳ lạ là, nghĩ đến việc Thẩm Mặc Hề bị tiêu hủy, tôi không có lấy một chút xao động nào.

Nhưng bác sĩ lại tỏ vẻ nghi hoặc:

“Tôi nhận được tín hiệu từ hệ thống trung tâm… cho thấy anh ta vẫn chưa bị tiêu hủy.”

Ngay lúc ấy, tivi bắt đầu phát bản tin thời sự trực tiếp của thành phố.

Trong một quán bar, Thẩm Mặc Hề – người phủ đầy vết rỉ sét, đang bị một đám quý bà vây quanh chuốc rượu.

“Uống đi, uống xong tôi cho tiền boa!”

Chất cồn mạnh ngay lập tức ăn mòn làn da anh ta, khiến ngoại hình càng thêm tả tơi, bê bết.

Tình cảnh này, trước kia chính Thẩm Mặc Hề từng khinh bỉ:

“Tên robot trên TV đúng là không có tiền đồ, vì mấy đồng bạc mà tự hủy mình như vậy…”

Giờ thì sao? Anh ta khác gì kẻ đó đâu?

Bác sĩ bên kia có vẻ gấp gáp, tôi liền cùng Lạc Tây Tước tới quán bar đó.

Bên trong quán, tiếng nhạc ầm ĩ và điên cuồng.

Tôi vừa mới liếc mắt nhìn quanh, Lạc Tây Tước đã lập tức bực bội quay đầu tôi lại:

“Chị chỉ được nhìn em thôi…”

Lúc này, Thẩm Mặc Hề đã bò đến chỗ tôi, đuôi mắt đỏ rực đến mức đáng sợ:

“Chủ nhân… tôi thật sự biết lỗi rồi, xin cô đưa tôi về nhà… tôi không muốn sống kiểu này nữa…”

Mấy quý bà đứng cạnh không buông tha, đá mạnh vào hông anh ta:

“Tiền là chúng tao trả cho mày! Còn không cút lại đây!”

Quần áo của Thẩm Mặc Hề bị xé rách tả tơi, cả người lôi thôi lấm lem như một cục bùn.

Nếu là trước kia, tôi có lẽ sẽ lấy tiền chuộc anh ta ra, giống như cái hôm anh ta quỳ gối cầu xin được về nhà cùng tôi.

Nhưng bây giờ, anh ta đã hoàn toàn mục nát, và cũng nên quay về nơi anh ta thuộc về.

Tôi nghiêng người né qua bác sĩ bước tới:

“Thẩm Mặc Hề, giờ cậu nên đi với tôi. Cậu đã vi phạm điều khoản, buộc phải tiêu hủy.”

Nghe xong, hai chân Thẩm Mặc Hề mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, rất lâu sau mới nói được thành lời:

“Không… Nhược Miên, đừng để anh bị tiêu hủy được không? Anh làm chó cho em cũng được, em bảo gì anh cũng làm…”

Lạc Tây Tước đột nhiên bước tới chặn lại, cười nửa miệng với vẻ khiêu khích:

“Chị tôi đã có chó rồi, anh tránh ra một bên đi.”

Thẩm Mặc Hề đỏ hoe cả mắt, nhìn cảnh chúng tôi thân mật, trong lòng ngập tràn không cam tâm.

Bác sĩ ra lệnh, lập tức có người tiến lên, khống chế Thẩm Mặc Hề, trói tay chân anh ta lại.

“Đi thôi.”

Trên đường bị áp giải, Thẩm Mặc Hề không nói một lời, chỉ quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đó giống như người sắp chết, muốn ghi nhớ khuôn mặt cuối cùng trong đời.

Nghĩ đến việc anh ta sắp biến mất khỏi thế gian, tôi cũng chỉ nhìn theo vài giây, rồi Lạc Tây Tước ho nhẹ một tiếng:

“Chị lại bị em bắt gặp rồi nha~”

Giây tiếp theo, cậu ấy bá đạo chặn lấy môi tôi, rồi kéo tôi vào giữa sàn nhảy.

Dưới ánh đèn mờ ảo, Lạc Tây Tước khẽ cắn vào vành tai tôi như trừng phạt, khiến tôi rùng mình vì thích thú.

Gương mặt đẹp trai của cậu ấy, đúng là có thể khiến tôi quên lý trí trong chốc lát.

Nhưng trong cuộc chơi này, người nắm thế chủ động—phải là tôi.

[Toàn văn hoàn tất]

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)