Chương 3 - Người Máy Và Chủ Nhân Mới
“À đúng rồi, tôi thấy cô chuẩn bị thiết bị sạc mới cho tôi… Vậy tôi có thể để cô trải nghiệm tính năng giường chiếu mà Tư Dao vừa cài cho tôi. Không phải cô thích kiểu đó nhất sao?”
Vừa nói, vừa như đang khoe khoang, anh ta mở bảng điều khiển ra, trình bày chi tiết từng chức năng tình dục mới được cài đặt.
Những tính năng này đúng là rất hấp dẫn, quả thật… đáng để thử nghiệm cùng robot mới.
Thấy tôi mặt ửng đỏ, Thẩm Mặc Hề đắc ý hẳn, tựa như kẻ chiến thắng xô qua tôi, dịu dàng muốn tiễn Lâm Tư Dao về nhà.
Nhưng đúng lúc ấy, nhân viên giao hàng mang một chiếc thùng hàng khổng lồ đến trước cửa:
“Cho hỏi có phải cô Giang không? Ở đây có một kiện hàng cần cô ký nhận đích thân.”
Thẩm Mặc Hề nhìn khối hàng to tướng trước mặt, hoàn toàn sững sờ, lúng túng hỏi tôi:
“Giang Nhược Miên, cô lại mua đồ online à?”
Dừng một chút, anh ta như chợt hiểu ra điều gì, cười khẩy:
“Cô không phải lại mua thứ gì dỗ tôi nữa đấy chứ? Tôi nói trước, mấy đồ rẻ tiền online tôi không thèm. Nếu muốn lấy lòng tôi thì tốt nhất là ra tận đấu giá mà mua.”
Nói là thế, khóe môi lại không giấu nổi ý cười.
Ngay sau đó, anh ta định ra tay tháo kiện hàng.
Tôi lập tức đẩy anh ta ra, lạnh nhạt nói:
“Đây không phải mua cho anh, là đồ của tôi.”
Thẩm Mặc Hề bật cười khinh miệt:
“Đừng nói là của cô. Dù có là mặt trăng trên trời, cô cũng sẽ hái xuống cho tôi. Cần gì phải làm ra vẻ lạnh lùng? Tôi không đã hứa phục vụ cô vài ngày rồi sao?”
Nói xong, anh ta tự động kích hoạt chế độ quyến rũ, cơ thể rắn chắc bắt đầu nóng lên.
Ba giây trôi qua anh ta mới nhận ra tôi không hề có phản ứng.
Điều này trước đây chưa từng xảy ra.
Dù gì tôi cũng không phải thiếu nữ ngây thơ, đối mặt với sự quyến rũ mạnh mẽ như thế vốn rất khó cưỡng lại.
Anh ta cũng ghi nhớ rõ đặc điểm sinh lý của tôi, thế nên ngẩn người thắc mắc:
“Không phải trong nhà có người nên cô ngại đấy chứ? Hay… lên phòng?”
Tôi bỗng cảm thấy kinh ngạc — Thẩm Mặc Hề trước đây chưa bao giờ chủ động như thế.
Nhưng tôi đã không còn cần phải bận tâm. Nghĩ đến việc sắp được khui robot mới, trái tim tôi rục rịch như nai con đập loạn.
“Anh không phải muốn hầu hạ nữ chủ nhân sao? Miễn đi, từ giờ khỏi cần quay lại nữa.”
Nghe câu đó, Thẩm Mặc Hề như bị tát vào mặt, trông khó coi đến cực điểm.
“Giang Nhược Miên, cô nói cái gì vớ vẩn vậy? Cô… dám bỏ tôi à?”
Tôi khẽ cười khinh miệt — tình cũ sao sánh được tình mới?
Trái lại, Lâm Tư Dao vui như Tết, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy Thẩm Mặc Hề:
“Anh Mặc Hề, từ nay anh là của em rồi!”
“Sau này, chúng ta không cần nhìn sắc mặt ai nữa mà sống! Chúng ta có thể…”
Chưa kịp nói hết, Thẩm Mặc Hề đột nhiên gỡ cô ta xuống.
Lâm Tư Dao ngẩn người, không dám tin.
Chỉ thấy Thẩm Mặc Hề giận dữ bước tới trước mặt tôi, dùng giọng chất vấn:
“Cô chắc chắn muốn vứt bỏ tôi?”
“Được, vậy tôi chờ đến ngày cô hối hận!”
Nói xong, anh ta còn không quên chạy lên lầu lấy thiết bị sạc, nhưng phát hiện không tài nào cắm được.
“Chuyện gì vậy? Cô mua mà không kiểm tra chuẩn cắm à? Cái này không hợp với tôi mà!”
Anh ta không cam tâm, thử lại nhiều lần, nhưng vẫn không được.
Lúc đó, tôi thong thả ký vào biên nhận, rồi tự tay mở chiếc thùng lớn.
Ngay lập tức, một người máy với thân hình cường tráng hơn, khí chất mạnh mẽ hơn xuất hiện trước mặt tôi.
Ngay khi xác nhận được sự hiện diện của tôi, hắn tự động khởi động, quỳ gối như một chú chó nhỏ:
“Chủ nhân Nhược Miên, em tên là Lạc Tây Tước, xin hãy để em phục vụ 24/7 cho người.”
Nhiệt độ cơ thể hắn nóng rực, khi vừa chạm vào tôi liền xuất hiện dấu ấn hưng phấn.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Thẩm Mặc Hề kinh hãi đến mức không nói nên lời:
“Cô… cô dám mua người máy khác? Có tôi vẫn chưa đủ sao? Cô cũng quá tham lam rồi đấy!”
Một kẻ phản chủ, rõ ràng là anh ta.
Tôi ôm lấy vòng eo rắn chắc của Lạc Tây Tước, trịnh trọng tuyên bố với Thẩm Mặc Hề:
“Anh sai rồi. Tôi chỉ cần một người, đó là Lạc Tây Tước.”
“Còn anh… đã bị tôi đăng ký hủy bỏ và chờ tiêu hủy rồi.”
Vừa dứt lời, toàn thân Thẩm Mặc Hề liền phát ra cảnh báo từ mọi linh kiện, suýt chút nữa tự động sập nguồn.
Đây chính là dấu hiệu của việc bị đăng ký tiêu hủy.
Lâm Tư Dao hoảng loạn, vội vàng đỡ lấy Thẩm Mặc Hề, vừa gào lên đầy vẻ phách lối:
“Giang Nhược Miên, cô thật quá đáng!”
“Anh Mặc Hề luôn dịu dàng, chu đáo phục vụ cô, vậy mà cô lại đăng ký tiêu hủy anh ấy? Cô không muốn nuôi, tôi có thể nuôi!”
Tôi không nhịn được phì cười.
Thẩm Mặc Hề từ trước đến giờ toàn dùng hàng cao cấp, một chai dầu bôi trơn cho khớp thôi cũng đã sáu vạn.
Một đứa con gái nhà người giúp việc như cô ta, thật sự nghĩ mình là tiểu thư nhà giàu rồi chắc?