Chương 1 - Người Liên Hệ Đầu Tiên
Xem tin tức và biết chồng gặp tai nạn xe, tôi phát điên lao tới bệnh viện, chất vấn y tá tại sao không có ai thông báo cho tôi.
Y tá lại nói:
“Chúng tôi đã liên lạc với người liên hệ khẩn cấp đầu tiên của anh Cố từ lâu rồi mà.”
Tôi đẩy cửa phòng bệnh ra, chỉ thấy thư ký Lâm Hạ đang ngồi bên giường gọt táo, còn Cố Đình Xuyên chỉ bị trầy xước nhẹ.
Nhìn thấy tôi, Cố Đình Xuyên giải thích:
“Đừng nghĩ nhiều. Anh điền Lâm Hạ làm người liên hệ khẩn cấp vì cô ấy là thư ký của anh. Lỡ anh xảy ra chuyện, cô ấy có thể kịp thời xử lý tình hình công ty.”
Tôi cầm điện thoại trên đầu giường của anh lên:
“Vậy anh đặt tôi thành liên hệ được nhắc nhở đặc biệt đi, tránh lần sau lại không tìm thấy người.”
Khoảnh khắc màn hình sáng lên, tôi sững sờ.
WeChat của anh sạch sẽ đến mức chẳng có gì, chỉ ghim duy nhất một người.
Lâm Hạ.
Cố Đình Xuyên lập tức giật điện thoại lại:
“Ghim lên đầu chỉ để tiện trao đổi công việc thôi, em đừng nghĩ nhiều.”
Đúng lúc này, y tá cầm phiếu đăng ký bước vào.
“Nếu người nhà đã tới, vậy có cần đổi người liên hệ khẩn cấp đầu tiên về lại cô Cố không?”
Để dỗ dành tôi, Cố Đình Xuyên lập tức gật đầu:
“Đổi, bây giờ đổi ngay.”
Anh mở danh bạ tìm số điện thoại của tôi.
Đứng bên cạnh, tôi nhìn rõ Lâm Hạ nằm ở vị trí đầu tiên trong danh bạ, tên ghi chú là: 【A Hạ】.
Còn anh phải kéo một mạch xuống tận mục chữ Z cuối cùng mới tìm thấy số của tôi: 【Triệu An Nhiên】.
Nhìn cái tên đầy đủ lạnh lẽo ấy, tôi bỗng cảm thấy tất cả thật vô nghĩa.
Tôi ngắt lời Cố Đình Xuyên khi anh đang chuẩn bị đọc số điện thoại.
“Không cần đổi nữa, cứ để như vậy đi.”
Nếu tôi chưa bao giờ là lựa chọn ưu tiên hàng đầu của anh, vậy từ nay về sau, anh sống hay chết cũng không còn liên quan đến tôi nữa.
…
“Không được, anh nhất định phải đổi.”
Cố Đình Xuyên kéo tôi trở lại bên giường bệnh, giọng nói dịu xuống.
“Chỉ cần em không giận, bảo anh làm gì anh cũng đồng ý.”
Ngay trước mặt tôi, Cố Đình Xuyên mở phần cài đặt liên hệ khẩn cấp, thao tác một lúc.
“Vợ à, đừng giận nữa. Anh đã đổi người liên hệ đầu tiên thành em rồi.”
“Sau này nếu lại xảy ra chuyện gì, chắc chắn em sẽ là người đầu tiên biết.”
Anh cúi đầu hôn lên đỉnh đầu tôi.
“Bác sĩ nói theo dõi thêm nửa tiếng nữa là anh có thể xuất viện về nhà. Anh sẽ đích thân xuống bếp làm món sườn xào chua ngọt em thích nhất để chuộc lỗi.”
Về đến nhà, Cố Đình Xuyên thật sự cởi bộ vest may đo cao cấp, đeo chiếc tạp dề màu xám vào.
Tôi tựa vào khung cửa, nhìn bóng lưng bận rộn của anh, khóe mắt hơi nóng lên.
Có lẽ anh thật sự chỉ vì công việc nên mới đặt Lâm Hạ ở vị trí đầu tiên.
Người anh quan tâm nhất trong lòng vẫn là tôi.
Sườn vừa được cho vào nồi áp suất, điện thoại của Cố Đình Xuyên đột nhiên đổ chuông.
Anh thuận tay bật loa ngoài.
“Cố tổng…”
Giọng nói nghẹn ngào của Lâm Hạ lập tức vang khắp căn bếp.
“Xin lỗi, tôi không biết nên gọi cho ai, chỉ có thể gọi cho người đầu tiên trong danh bạ.”
Con dao trong tay Cố Đình Xuyên đột ngột khựng lại.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Tôi nghĩ hôm nay mình đã khiến chị An Nhiên không vui nên muốn nướng một ít bánh quy để xin lỗi chị ấy.”
Lâm Hạ càng khóc dữ dội hơn.
“Nhưng tôi không cẩn thận bị dao cắt vào tay, chảy rất nhiều máu… Không cầm được, tôi sợ lắm…”
Sắc mặt Cố Đình Xuyên lập tức thay đổi.
Anh giật phăng chiếc tạp dề trên người xuống, cầm chìa khóa xe rồi lao ra ngoài.
Tôi bước lên một bước, chặn cứng trước cửa.
“Đứng lại.”
“Tại sao anh phải đi? Anh lấy thân phận gì để đến đó?”
Cố Đình Xuyên nhíu chặt mày, đẩy mạnh tôi sang một bên.
“Em không nghe thấy sao? Bên cạnh cô ấy không có ai!”
Tôi cười lạnh.
“Không có ai? Cô ta có thể gọi cấp cứu. Không được nữa thì có thể gọi ban quản lý tòa nhà. Dựa vào đâu lại tìm anh?”
“Triệu An Nhiên, em có thể nói lý một chút không?”
Cố Đình Xuyên dùng sức gỡ bàn tay đang bám lấy khung cửa của tôi ra.
“Cô ấy vì muốn xin lỗi em nên mới bị dao cắt vào tay!”
Anh chỉ vào mặt tôi, trong mắt tràn đầy thất vọng.
“Một mạng người đang ở trước mắt mà em vẫn còn tính toán mấy chuyện tranh giành tình cảm vớ vẩn này sao? Trước đây tại sao anh không phát hiện em máu lạnh như vậy?”
Anh hất mạnh cánh tay.
Tôi loạng choạng, ngã mạnh xuống đất.
Cố Đình Xuyên thậm chí không nhìn tôi lấy một lần, sải bước về phía cửa chính.
Lúc thay giày, anh chỉ vào bếp, không quay đầu lại mà dặn dò:
“Nồi áp suất trong bếp vẫn đang hầm sườn. Em tự trông lửa đi, chín rồi thì ăn trước. Anh đi rồi sẽ về ngay.”
Cánh cửa đóng sầm một tiếng.
Chỉ còn chiếc nồi áp suất trong bếp đang điên cuồng phun luồng hơi nóng bỏng.
“Xì xì xì…”
Tiếng hơi nước vang vọng trong căn bếp trống trải.
Tôi ngồi bệt dưới đất, nhìn chằm chằm vào làn khói trắng đang bốc lên, toàn thân run rẩy không ngừng.
Kết hôn với anh bốn năm, tôi chưa từng xuống bếp.
Bởi vì hồi nhỏ từng trải qua một trận hỏa hoạn, thứ tôi sợ nhất chính là lửa.
Ngày kết hôn, trước mặt đông đảo quan khách, Cố Đình Xuyên đã quỳ một gối xuống thề rằng:
“Cả đời này, tôi, Cố Đình Xuyên, tuyệt đối không để An Nhiên phải bước vào bếp dù chỉ một ngày.”
Nhưng hiện tại thì sao?
Vì một vết cắt trên tay Lâm Hạ, anh đã vứt tôi lại một bên.
Tiếng áp suất trong nồi càng lúc càng lớn.
Hai chân tôi mềm nhũn, đến sức đứng dậy đi tới đó cũng không có.
Tôi lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy bấm số của ban quản lý.
“Chị Trương, phiền chị đến nhà tôi một chuyến… Giúp tôi tắt bếp.”
Năm phút sau, chị Trương của ban quản lý vội vàng chạy tới.
Chị ấy lao vào bếp, nhanh chóng khóa van gas.
“Cô Cố, sườn đã mềm nhừ rồi. Có cần tôi múc ra giúp cô không?”
“Không cần.”
Tôi trực tiếp ngắt lời chị ấy.
“Mọi người mang đi đi.”
“Hoặc đổ đi cũng được.”
Cố Đình Xuyên không về suốt cả đêm.
Đến khi trời sáng, anh mới đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy chiếc nồi áp suất vẫn chưa được rửa trên bàn bếp, anh hơi chột dạ giải thích:
“Hạ Hạ sợ máu.”
Anh bước tới, định nắm tay tôi.
“Tối qua cô ấy vừa nhìn thấy máu đã ngất đi. Anh sợ cô ấy ở một mình sẽ xảy ra chuyện nên đợi đến khi trời sáng, cô ấy tỉnh lại rồi mới về.”
Giọng nói của anh mang theo một chút chột dạ.
“Cô ấy chỉ có một mình trong thành phố này. Nếu anh không ở lại trông chừng, lỡ cô ấy bị sốc cũng chẳng có ai biết.”
Tôi tránh bàn tay anh, không đáp lời.
“Anh biết mình làm không đúng, khiến bảo bối nhỏ của anh phải chịu ấm ức.”
“Vì thế, anh đặc biệt chuẩn bị một món quà cho bảo bối nhỏ của anh.”
Cố Đình Xuyên lấy điện thoại ra, mở album ảnh rồi đưa đến trước mặt tôi.
Trên màn hình là một sợi dây chuyền kim cương hồng mười chín carat.
Đầu năm, tôi từng nhìn trúng nó trong một buổi đấu giá.
Tôi vừa định ra giá thì đã bị người khác mua mất với mức giá rất cao.
“Anh cho người trả gấp năm lần giá, cố mua lại từ tay người mua.”
Cố Đình Xuyên ôm tôi từ phía sau.
“Sợi dây chuyền đang được vận chuyển bằng đường hàng không, vừa hay tối mai có thể tới kịp buổi tiệc.”
“Tối mai là lễ ra mắt sản phẩm mới của công ty. Đây là dự án trị giá hơn trăm triệu đầu tiên mà hai chúng ta cùng nhau giành được.”
“Suốt một tháng đó, em bất kể ngày đêm chạy dữ liệu, anh đều nhìn thấy.”
“Anh muốn trước mặt toàn thể công ty, tặng sợi dây chuyền này cho đại công thần của anh.”
Nhìn viên kim cương hồng lấp lánh trên màn hình, lòng tôi thoáng ấm áp.
Kết hôn với tôi bốn năm, Cố Đình Xuyên luôn chăm sóc tôi chu đáo đến từng việc nhỏ.
Ngay cả sợi dây chuyền mà tôi còn chưa kịp ra giá, anh cũng ghi nhớ trong lòng.
Có lẽ những chuyện trước đây là do tôi quá so đo.
Sự quan tâm của anh dành cho Lâm Hạ có lẽ chỉ đơn thuần là sự quan tâm giữa cấp trên và cấp dưới.
Buổi tiệc tối hôm sau.
Tôi thay một chiếc váy dạ hội may đo cao cấp, khoác tay Cố Đình Xuyên bước vào sảnh tiệc.
Lâm Hạ mặc một bộ đồng phục làm việc màu xám, cầm bộ đàm đứng điều phối ở cửa.
Khi chúng tôi đi ngang qua cô ta cung kính cúi đầu.
“Cố tổng, cô Cố.”
Cố Đình Xuyên thản nhiên đáp:
“Đi làm việc đi.”
Nhìn dáng vẻ biết giữ đúng bổn phận của Lâm Hạ, tôi hoàn toàn buông bỏ sự đề phòng.
Buổi tiệc diễn ra được một nửa, các lãnh đạo cấp cao xung quanh liên tục tới mời rượu.
“Hôm nay cô Cố đẹp thật đấy, cô và Cố tổng đúng là một đôi trời sinh.”
“Nghe nói Cố tổng đã chuẩn bị một món quà bí ẩn trị giá hơn trăm triệu. Chúng tôi đều đang chờ được mở rộng tầm mắt đây.”
Đúng chín giờ, buổi tiệc bước vào phần quan trọng nhất.
Ánh đèn trong hội trường đột ngột tối xuống.
Cố Đình Xuyên bước lên giữa sân khấu, nhận lấy micro.
“Hôm nay, ngoài việc chúc mừng sản phẩm mới được ra mắt, tôi còn muốn nhân sân khấu này gửi một lời cảm ơn đặc biệt.”
Tiếng vỗ tay dưới khán đài vang dội.
“Dữ liệu cốt lõi của dự án lần này là do vợ tôi thức trắng suốt một tháng để tính toán cho công ty.”
“Để cảm ơn cô ấy, tôi đã đặc biệt chuẩn bị một món quà nhỏ.”
Cánh cửa lớn của sảnh tiệc từ từ mở ra.
Bốn nhân viên an ninh nước ngoài được trang bị đầy đủ hộ tống một chiếc két bảo hiểm cao cấp màu đen đi trên thảm đỏ.
Người đi đầu là quản lý cấp cao của nhà đấu giá.
Đám đông lập tức vang lên những tiếng kinh ngạc.
“Trời ơi, đích thân người của nhà đấu giá áp tải tới đây!”
“Nghe nói Cố tổng đã trả giá gấp năm lần. Đúng là người chồng chiều vợ đến phát cuồng.”
Nhân viên an ninh đặt chiếc két bảo hiểm vững vàng trên bục trưng bày.
Cố Đình Xuyên mỉm cười bắt tay người quản lý rồi đưa micro cho ông ta.
Người quản lý kích động lên tiếng:
“Chúng tôi vô cùng vinh dự khi có thể đích thân hộ tống báu vật hiếm có này tới tận hiện trường.”
“Sợi dây chuyền này chứa đựng tình cảm sâu sắc nhất của anh Cố.”
Ông ta nhập mật khẩu.
Một tiếng “tách” vang lên, chiếc két được mở ra.
Viên kim cương hồng rực rỡ phản chiếu ánh sáng chói mắt dưới đèn sân khấu.
Cả hội trường đồng loạt hít sâu kinh ngạc.
Người quản lý giơ tay lên, nhiệt tình chỉ xuống dưới khán đài.
“Bây giờ, xin mời chủ nhân của sợi dây chuyền tuyệt thế này…”
Tôi ngồi ở hàng đầu tiên, khóe mắt hơi nóng lên, nâng váy chuẩn bị đứng dậy.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ông ta lại công khai tuyên bố:
“Xin mời cô Lâm Hạ bước lên sân khấu!”
Toàn bộ hội trường im lặng như chết.
Bàn tay đang nâng váy của tôi cứng đờ giữa không trung.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, Lâm Hạ đang đứng trong góc nhanh chóng bước lên thảm đỏ.
“Cố tổng… Thứ này quý giá quá…”
Cô ta đi tới trước bục trưng bày, miệng nói lời từ chối nhưng cổ đã hơi ngẩng lên.
Sắc mặt Cố Đình Xuyên thay đổi.
Anh vội bước lên một bước, định ngăn cản.
Nhưng người quản lý đã nhiệt tình đeo sợi dây chuyền kim cương hồng trị giá hơn trăm triệu lên cổ Lâm Hạ.
“Cô Lâm cô đúng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.”
Người quản lý chân thành khen ngợi.
“Rầm!”
Quản lý Trương của công ty đập mạnh bàn, đứng bật dậy.
“Nhà đấu giá của các người đang làm trò gì vậy? Cô Cố đang ngồi phía dưới, các người lại đeo dây chuyền cho một thư ký sao?!”
Nụ cười trên mặt người quản lý lập tức cứng đờ.
Ông ta hoảng hốt mở máy tính bảng trong tay ra kiểm tra thông tin.
“Xin… xin lỗi! Là chúng tôi nhầm!”
Người quản lý toát đầy mồ hôi, liên tục cúi đầu xin lỗi.