Chương 1 - Người Khâu Xác Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi là người thợ khâu xác cuối cùng trên đời, những người chết oan chỉ cần được tôi khâu xác trong vòng bảy ngày thì có thể sống lại.

Kiếp trước, nhà họ Cố – gia tộc giàu có bậc nhất giới thượng lưu Bắc Kinh – đã đến cầu xin tôi khâu xác cho hai người con trai vừa tử vong vì tai nạn xe hơi.

Nhưng trong bảy ngày, tôi chỉ có thể cứu một người.

Họ chọn trưởng tử là Cố Cẩn Hành.

Sau khi sống lại, anh ta kế thừa sản nghiệp, ra sức theo đuổi tôi và cưới tôi làm vợ.

Tôi từng nghĩ bản thân sắp có được hạnh phúc.

Nào ngờ ngay trong tiệc cưới, Cố Cẩn Hành lại xẻ tôi ra từng mảnh ngay trước mặt mọi người.

Hai cánh tay bị ném xuống biển.

Hai cái chân bị chôn giữa núi rừng.

Phần thân thì bị vứt vào sa mạc.

Anh ta đứng trước cái đầu của tôi trong thùng rác, cười lạnh:

“Đồ tiện nhân nhiều chuyện! Tai nạn là do tôi sắp đặt để giết thằng em, rồi nhờ Nguyệt Nguyệt cứu tôi một mạng, bố mẹ mới đồng ý để tôi cưới cô ấy!”

“Cô làm hỏng chuyện khiến cô ấy đau khổ tự sát, vậy thì tôi tiễn cô xuống gặp cô ấy bồi tội!”

“Cô làm nghề khâu xác cả đời, không ngờ chính mình chết còn chẳng giữ được toàn thây đúng không?”

Hóa ra người anh ta yêu là con nhỏ giả danh thiên kim – em gái tôi.

Sau khi trọng sinh, nhà họ Cố lại đến cầu cứu.

Lần này tôi giang tay, lạnh nhạt nói:

“Không cứu được đâu, ai thích cứu thì cứ đi mà cứu!”

“Không thể để cô ta cứu được!”

Thẩm Lam Nguyệt xông vào, ông cụ nhà họ Cố suýt quỳ sụp xuống vì gấp gáp.

Cô ta vội đỡ ông dậy, đắc ý giơ điện thoại ra:

“Ông nội, anh Cẩn Hành có để lại di ngôn, nói dù chết cũng không muốn để Thẩm Trúc Tâm cứu anh ấy!”

Tôi liếc nhìn đoạn video cô ta mở ra.

Trên màn hình, Cố Cẩn Hành toàn thân đầy máu, tay rũ xuống, hấp hối đến nơi mà vẫn cố gắng thều thào:

“Ông nội… Nguyệt Nguyệt là con gái ruột được thợ khâu xác nuôi nấng suốt mười tám năm, chuyên nghiệp hơn con mụ giả mạo Trúc Tâm nhiều… sau khi con chết, nhất định phải để Nguyệt Nguyệt cứu con…”

Nói xong, cổ anh ta nghiêng sang một bên, tắt thở.

Tôi suýt bật cười.

Xem ra Cố Cẩn Hành cũng trọng sinh rồi, sợ tôi phá hỏng chuyện của hắn, đến lúc thân tàn ma dại vẫn cố gắng nói cho hết một tràng dài.

Nhưng hắn tính sai rồi.

Kiếp này tôi chẳng những không cứu hắn, mà còn muốn lấy mạng hắn!

Tôi gật đầu với ông cụ nhà họ Cố vẫn đang do dự:

“Cố Cẩn Hành nói đúng. Trước khi tôi được đưa về nhà, Thẩm Lam Nguyệt đúng là đã được nuôi nấng cẩn thận suốt mười tám năm. Biết đâu thật sự có thể cứu người. Nếu đó là di nguyện của cháu ông, vậy cứ làm theo ý nó đi.”

Thẩm Lam Nguyệt vui mừng ra mặt, không quên liếc tôi khiêu khích:

“Cảm ơn chị đã nhường cơ hội. Tôi nhất định sẽ chứng minh năng lực của mình trước tất cả mọi người!”

Tôi nhìn cô ta với ánh mắt đầy thương hại.

Đến giờ cô ta vẫn chưa hiểu, rõ ràng đã học đủ mọi kỹ thuật khâu xác, vậy tại sao bố mẹ vẫn cố gắng tìm lại tôi?

Bởi vì nghề khâu xác không chỉ truyền thụ bằng kỹ năng – mà còn là huyết thống.

Sau khi bố mẹ qua đời, tôi chính là người thợ khâu xác cuối cùng trên thế gian.

Tôi muốn xem thử, cái đứa thiên kim giả kia định cứu Cố Cẩn Hành bằng cách nào!

Phòng giữ xác đã được chuẩn bị sẵn, Thẩm Lam Nguyệt bắt đầu thực hiện một loạt thao tác quanh thi thể của Cố Cẩn Hành.

Nhìn có vẻ huyền bí, nhưng tôi chỉ cần liếc một cái là biết: ngay cả những kỹ năng cơ bản nhất cô ta còn chưa nắm vững, nói gì đến việc hồi sinh người chết!

Tôi vừa định bật cười thì đột nhiên, thi thể cứng ngắc ấy lại khẽ động đậy.

Cố Cẩn Hành, vậy mà thật sự tỉnh lại rồi!

Chương 2

Người đàn ông mở mắt, được Thẩm Lam Nguyệt đỡ dậy ngồi lên.

Anh ta từ từ cử động tay chân, sắc mặt cũng dần có chút huyết sắc.

Tôi đầy nghi hoặc quan sát từ đầu đến chân – thao tác của Thẩm Lam Nguyệt rõ ràng là sai, sao có thể khiến người chết sống lại?

Một bên, ông cụ nhà họ Cố mừng rỡ đến phát run, những người có mặt cũng đầy vẻ kinh ngạc.

Thẩm Lam Nguyệt lại càng kích động, nhào vào lòng Cố Cẩn Hành, vừa khóc vừa cười.

“Anh Cẩn Hành, em thật sự đã cứu sống anh rồi… hu hu hu may mà anh quay lại! Nếu mất anh, em cũng không sống nổi nữa!”

Cố Cẩn Hành dịu dàng lau nước mắt cho cô ta, xúc động nói:

“Em đã cứu mạng anh, vậy thì anh chỉ có thể lấy thân báo đáp thôi.”

“Ông nội, con và Lam Nguyệt vốn đã tình sâu ý nặng từ lâu, lần này cô ấy lại cứu con một mạng, con càng không thể phụ cô ấy. Xin ông hãy đồng ý cho tụi con kết hôn!”

Nói rồi, hắn kéo Thẩm Lam Nguyệt cùng quỳ xuống.

Trông cứ như đôi uyên ương số khổ đầy cảm động.

Ông cụ nhà họ Cố do dự nhìn tôi một cái.

Dù sao thì nhà họ Cố cũng là trùm tài phiệt ở Bắc Kinh, ông ta từng cho rằng tôi – đứa con gái ruột mất tích được tìm về – mới thật sự môn đăng hộ đối.

Nhưng giờ…

Cuối cùng, ông ta vẫn gật đầu.

Cố Cẩn Hành mừng rỡ ôm chầm lấy Thẩm Lam Nguyệt, hôn cô ta một cách đắm đuối ngay giữa đám đông.

Sau đó, hắn liếc nhìn tôi đầy đắc ý, nhếch môi chế giễu:

“Đại tiểu thư Thẩm gia, trước đây nhà các cô cứ bảo Lam Nguyệt không phải con ruột, không cho cô ấy học khâu xác cứu người, chẳng lẽ là để che giấu việc cô ta giỏi hơn cô?”

“Anh Cẩn Hành đừng nói vậy! Dù sao chị cũng lưu lạc bên ngoài mười tám năm, cơ bản không bằng em cũng là chuyện bình thường. Em sẵn sàng nhường chị mà!”

Tôi nhìn hai khuôn mặt đang đắc chí ấy, khẽ cong môi, nở một nụ cười lạnh nhạt.

Nụ cười đó khiến cả hai người họ bỗng thấy bất an vô cớ.

Cố Cẩn Hành cau mày, ghé sát lại gần, hạ giọng đầy chán ghét:

“Tôi biết cô cũng trọng sinh rồi, lại muốn giở trò gì nữa? Chẳng lẽ còn mơ mộng cưới được tôi à?”

“Thẩm Trúc Tâm, tôi cảnh cáo cô, trong lòng tôi chỉ có mình Lam Nguyệt, kiếp trước theo đuổi cô chỉ là để trả thù thay cô ấy thôi. Bây giờ dù cô có giở thủ đoạn gì, tôi cũng không liếc mắt nhìn cô đâu!”

Tôi đúng là từng ngu ngốc mà yêu hắn.

Nhưng chút tình cảm đó đã cạn sạch vào khoảnh khắc tôi bị hắn tự tay xẻ xác.

Giờ trong tôi chỉ còn mối thù ngập trời.

Tôi lạnh giọng đáp:

“Đợi khi nào anh còn sống thì hãy nói mấy lời yêu với đương.”

“anh không thấy… cơ thể mình có gì sai sai à?”

Khoảnh khắc hắn vừa ghé sát tôi, tôi đã ngửi thấy mùi tử khí nồng nặc.

Cũng nhờ thế mà tôi cuối cùng nhìn ra được chiêu trò của Thẩm Lam Nguyệt.

Nực cười thay, Cố Cẩn Hành tin tưởng cô ta đến vậy, lại không biết bản thân đã trở thành… xác sống!

Tôi chẳng buồn để ý đến hai đứa ngu ngốc này, quay người bước ra ngoài.

Nhưng ngay khi vừa ra cửa, một cục đá đập mạnh vào mặt tôi.

Tin tức về việc “giả thiên kim nhà họ Thẩm sẽ khâu xác cho Thái tử của giới tài phiệt Bắc Kinh” đã lan truyền khắp thành phố.

Giờ thấy Cố Cẩn Hành thật sự sống lại, đám đông nổi giận vây lấy tôi.

“Đồ tiện nhân! Trước kia nhà tôi van xin cô khâu xác, cô mở miệng đòi ba chục triệu! Tiểu thư Lam Nguyệt thì sẵn sàng cứu bố tôi miễn phí, vậy mà cô còn nói cô ấy không có huyết mạch thợ khâu xác, không thể cứu người – thế Cố thiếu thì sao hả!?”

“Đúng là không biết xấu hổ! Ép chị giả danh, chèn ép em gái, còn đi khắp nơi lừa tiền! Cô không xứng kế thừa huyết mạch thợ khâu xác! Mau trả vị trí gia chủ lại cho tiểu thư Lam Nguyệt!”

Tiếng mắng chửi đan xen hỗn loạn, thậm chí có người còn định động tay động chân.

Tôi liếc thấy mấy kẻ cầm đầu vừa khẽ gật đầu ra hiệu về phía sau lưng tôi.

Tôi lập tức quay đầu lại — quả nhiên, thấy ngay ánh mắt đầy đắc ý của Cố Cẩn Hành và Thẩm Lam Nguyệt.

Không hổ là bọn họ sắp đặt!

Không chỉ muốn đoạt danh phận cho Thẩm Lam Nguyệt, bọn họ còn muốn cướp luôn vị trí gia chủ của tôi!

Tôi vốn định ung dung xem trò hề, nhưng giờ thì thật sự bị chọc giận rồi.

Ngay trước mặt mọi người, tôi cất cao giọng:

“Sau khi khâu xác, muốn thực sự sống lại phải vượt qua đầu thất một cách bình an!”

“Nhà họ Cố chẳng phải còn một Nhị thiếu gia đã chết sao? Các người nói tôi không bằng Thẩm Lam Nguyệt, vậy thì chúng ta thi một trận!”

“Cố thiếu, dám đánh cược không?”

Cố Cẩn Hành để tâm nhất là tài sản và phụ nữ.

Tôi sẽ khiến hắn… cả hai đều mất sạch!

Chương 3

Sắc mặt Cố Cẩn Hành thay đổi liên tục.

Thẩm Lam Nguyệt ghé tai thì thầm vài câu, hắn mới dãn miệng nở một nụ cười thoải mái.

“Được, tôi cược. Nhưng nhìn cái dáng nghèo rớt mồng tơi của cô, có nổi tiền đặt cược không?”

Tôi bình thản đáp: “Ba trăm triệu, toàn bộ tài sản của tôi.”

Cố Cẩn Hành hơi khựng lại, ba trăm triệu đối với hắn cũng không phải số tiền dễ xuất ra.

Nhưng quay sang thấy gương mặt tủi thân của Thẩm Lam Nguyệt, hắn vẫn cắn răng, vì người phụ nữ mình yêu mà chống lưng.

“Năm trăm triệu, cộng với toàn bộ cổ phần của tôi trong tập đoàn Cố thị. Tôi cược Lam Nguyệt thắng! Thẩm Trúc Tâm, cô còn gì để đặt?”

Đám đông náo động.

“Trời ơi, Cố thiếu cưng vợ quá đi! Chi cả đống tiền để bênh vực tiểu thư Lam Nguyệt! Đúng là chuyện cổ tích hóa thật!”

“Xem cái con chị ác độc Thẩm Trúc Tâm kia làm sao chống đỡ!”

Chưa đợi tôi lên tiếng, Cố Cẩn Hành bỗng nở một nụ cười lạnh.

“Hay là thế này, cược thêm cả thân thể cô nữa.”

“Nếu cô thua, thì để tất cả mọi người ở đây chơi cô một lượt, sau đó dùng cưa xẻ cô ra — hai tay ném xuống biển, hai chân chôn vào núi…”

— Chính là cách tôi chết ở kiếp trước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)