Hoàng đế thích tiểu công chúa, kết quả sinh liền mười tám đứa, đứa nào cũng là hoàng tử.
Mắt thấy quý phi và mẫu thân ta cùng ngày lâm bồn, trước mặt ta bỗng có từng dòng chữ lăn qua.
【Trời ạ, quý phi sinh ra vẫn là hoàng tử, giống nòi của hoàng đế này cũng tệ quá rồi, cười chết mất.】
【Không đúng không đúng, các ngươi nhìn quý phi đang làm gì kìa, nàng ta định đổi con với Vân tần sao?】
【Nhưng bên Vân tần còn chưa sinh ra mà, sao nàng ta biết là nam hay nữ?】
Nhưng ta biết ta là nữ hài mà!
Mở đầu đúng là sập trời, vừa sinh ra đã bị bế đi sao?
Ta lập tức không muốn chào đời nữa, vội bảo Diêm Vương gia sắp xếp lại cho ta.
Ai ngờ Diêm Vương gia nói đây đã là lần đầu thai thứ tám của ta rồi, nói thế nào cũng không chịu sắp xếp lại.
Để trấn an ta, ông ấy tặng ta một kỹ năng tiếng trẻ sơ sinh, để ta báo tin trước cho người bên ngoài.
Ta ôm đầy hy vọng hét lớn một tiếng: “Phụ hoàng, cứu mạng, độc phụ quý phi kia muốn cướp ta!”
Thế nhưng hoàng đế đang đứng ngoài cửa đầy vẻ lo lắng lại chẳng có phản ứng gì.
Ngược lại, một tiểu thái giám tầm thường nơi góc tường bỗng run bắn cả người.
“Ai đang nói chuyện?”
Không phải chứ, tay Diêm Vương gia run đến mức nào vậy, thế mà cũng tặng nhầm người được sao?
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận