Chương 3 - Người Hầu Bên Thái Hậu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta thản nhiên nhìn ả, khóe môi khẽ nhếch: “Nương nương cứ chém xuống thử xem.” Ta cười nhạt, “Để xem thanh đao này của người rơi xuống thì sẽ có bao nhiêu mạng người của Tô gia phải chôn cùng ta.”

“Chết đi con tiện nhân!” Tô Quý phi nghiến răng chém mạnh thanh đao xuống thẳng mặt ta.

Lưỡi đao bén ngót áp sát trán ta. Nhưng ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, cánh cửa gỗ dày cộp của đại điện bỗng bị một luồng lực cực lớn từ bên ngoài tông vỡ tan tành. Mảnh gỗ bắn tung tóe khắp nơi, một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm, dõng dạc vang lên khắp không gian:

“Ai gia muốn xem xem, kẻ nào dám đụng đến cục vàng cục bạc của ai gia!”

Chương 2

5

Thanh đao trong tay Tô Quý phi khựng lại, dừng phắt ở vị trí cách chóp mũi ta chưa đầy nửa tấc. Ả kinh hoàng quay đầu lại.

Bên ngoài cửa điện, ngự lâm quân đã vây kín toàn bộ cung điện không một kẽ hở. Thái hậu chống gậy rồng, dưới sự dìu dắt cẩn trọng của Hoàng hậu, bước qua đống mảnh gỗ vụn tiến vào.

Tô Quý phi run tay, thanh đao “keng” một tiếng rơi xuống đất. Ả lập tức thay đổi sắc mặt, bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp, xách váy nhào tới khóc lóc: “Thái hậu nương nương cứu mạng! Con mụ điên này phát cuồng rồi, ả muốn giết thần thiếp…”

Lời của ả còn chưa dứt, Thái hậu đã vung chiếc gậy rồng nặng trịch trên tay, giáng một đòn chí mạng thẳng vào lưng Tô Quý phi. Ả hét lên một tiếng đau đớn, bị đánh văng nằm sấp xuống đất.

“Mù cái mắt chó của ngươi rồi!” Thái hậu tức đến run người, chỉ tay vào Tô Quý phi đang nằm bò dưới đất mà mắng lớn, “Ngươi cũng xứng gọi nó là tiện tỳ sao? Ngươi là cái thá gì chứ!”

Thái hậu bước qua tất cả những kẻ đang quỳ rạp dưới đất, đi thẳng đến trước mặt ta. Ánh mắt vốn dĩ vừa rồi còn sấm sét lôi đình, khi nhìn thấy ta liền lập tức biến thành sự xót xa vô hạn. Người run rẩy đưa hai tay ôm chặt ta vào lòng, vành mắt đỏ hoe: “Cục cưng của ai gia, có chịu uất ức gì không con? Có bị thương ở đâu không?” Người vừa vuốt ve mái tóc ta vừa lật tới lật lui kiểm tra xem ta có sứt mẻ sợi tóc nào không.

Đám phi tần vừa rồi còn hùa nhau bỏ đá xuống giếng, nay đứa nào đứa nấy đều sợ đến vỡ mật, quỳ rạp dưới đất run cầm cập như cầy sấy. Chúng cuối cùng cũng nhận ra, hôm nay mình đã đụng phải tấm sắt kiên cố nhất rồi.

Hoàng hậu nghiêm nghị quét mắt nhìn quanh một lượt, cuối cùng dừng lại nơi đống mảnh sứ vỡ dưới đất, dõng dạc hạ lệnh: “Người đâu! Bắt giữ Tô thị cùng toàn bộ cung nhân, cấm quân có mặt ở đây lại cho bổn cung!”

Ngự lâm quân lập tức xông lên, đè chặt Tô Quý phi và Tô Liệt xuống đất. Tên Lý thái giám đang giả vờ chết ngất bên cạnh cũng sợ tới mức đái ra quần: “Hoàng hậu nương nương tha mạng! Nô tài cái gì cũng không biết ạ!”

Hoàng hậu không thèm liếc mắt nhìn lão lấy một cái: “Cái loại đồ dơ bẩn này giữ lại chỉ làm bẩn mắt bổn cung. Lôi ra ngoài, đánh chết bằng gậy cho ta.”

Hai tên ngự lâm quân lôi xồng xộc Lý thái giám đang gào khóc thảm thiết ra ngoài điện, chẳng mấy chốc, tiếng hét bên ngoài tắt ngấm hoàn toàn.

Hoàng hậu đích thân ngồi tọa trấn thẩm vấn. Còn chưa cần dùng đến hình phạt, Thúy Liễu – đứa cung nữ vừa bị ta tát rụng hai chiếc răng – đã hoàn toàn sụp đổ tâm lý. Nó quỳ lạy dập đầu như giã tỏi, khai ra toàn bộ âm mưu của Tô Quý phi từ việc cố tình làm đổ nước trà cho đến việc lập mưu hãm hại ta thế nào. Bằng chứng rành rành như núi.

Tô Quý phi bị ấn chặt xuống đất nhưng vẫn giãy giụa điên cuồng, mặt đầy vẻ không phục: “Thần thiếp bị oan! Thần thiếp muốn gặp Hoàng thượng! Hoàng thượng là người thương thần thiếp nhất!”

Thái hậu cười lạnh một tiếng, buông ta ra, chống gậy đi đến trước mặt Tô Quý phi.

“Ngươi chẳng phải rất thích bắt người khác quỳ lên mảnh sứ vỡ sao?” Ánh mắt Thái hậu lạnh như băng, chỉ vào đống mảnh sứ nhọn hoắt dưới nền đất, “Người đâu, nhặt đống mảnh sứ vỡ kia lên, bắt Tô thị nuốt từng mảnh một vào bụng cho ai gia! Thiếu một mảnh thì đánh gãy một khúc xương của ả!”

Mấy mụ ma ma lập tức xông lên, bóp chặt cằm Tô Quý phi, nhặt những mảnh sứ vỡ dưới đất thô bạo nhét thẳng vào miệng ả.

6

Tiếng thét thảm thiết của Tô Quý phi vang lên kinh dị như tiếng cú đêm, máu tươi không ngừng tuôn ra từ khóe miệng ả. Ả cố sức lắc đầu giãy giụa, nhưng bàn tay của các ma ma như gọng kìm sắt khóa chặt cằm ả, tống mạnh những mảnh sứ sắc lẹm vào sâu trong cổ họng.

“Hoàng thượng… cứu mạng…” Ả ú ớ kêu cứu trong vô vọng.

Đúng lúc này, từ ngoài điện vang lên một tiếng cười khẩy: “Đừng kêu nữa, hoàng đệ bây giờ bận rộn lắm, không rảnh đâu mà để ý đến ngươi.”

Trưởng công chúa của Đại Lương bước vào với bộ y phục màu đỏ rực rỡ và kiêu kỳ. Nàng đi đến trước mặt Tô Quý phi, lấy chiếc roi da chọc chọc vào cằm ả đầy vẻ ghê tởm, rồi thẳng tay ném một xấp dày các bản khẩu cung tội trạng và sổ sách vào mặt ả.

“Tô gia các người ở vùng Giang Nam cưỡng đoạt hàng vạn mẫu ruộng đất của dân lành, bức tử hơn ba mươi mạng người, lại còn dám mua quan bán tước ở Lại bộ.” Trưởng công chúa nhìn ả bằng nửa con mắt, “Bằng chứng rành rành, cha của ngươi hiện tại đã được Đại Lý Tự mời đi ‘uống trà’ rồi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)