Chương 1 - Người Giúp Việc Hay Tình Địch
Bệnh viện đang họp thì chồng tôi gửi tới một tin nhắn WeChat.
“Em còn nhớ cô bé châu Phi Anna mà anh vẫn luôn tài trợ không? Cô ấy đến Hoa Quốc du học rồi, muốn tìm một công việc để kiếm học phí.”
“Anh muốn để cô ấy tới nhà mình làm bảo mẫu.”
Anh ấy còn gửi kèm một tấm hình sơ yếu lý lịch.
Trên đó là ảnh của một cô gái, trông y hệt với bức ảnh bệnh nhân mắc 23 loại bệnh lây truyền tình dục mà bệnh viện đang trình chiếu trong cuộc họp.
Khi tôi còn đang kinh ngạc thì anh ấy lại gửi tiếp vài tin nhắn thoại.
“Yên Nhiên, anh biết em bận việc, chuyện này em không cần lo, anh đã đưa Anna về nhà rồi.”
“Không nói nữa, anh chuẩn bị nấu một bữa cơm ngon với Anna, lát nữa cho em xem.”
Cuối đoạn thoại còn xen lẫn tiếng thở gấp của anh ta.
Tôi lập tức lạnh mặt, gọi điện cho anh ta.
“Nấu cơm? Tôi xem ra hai người định nấu luôn trên giường thì có!”
1
“Em đang nói linh tinh cái gì vậy!”
Trong điện thoại vọng lại tiếng anh ta tức giận.
“Vậy còn hơi thở gấp vừa rồi là sao?” – tôi lạnh lùng hỏi.
“Anh mệt vì xách đồ giúp Anna lên tầng thôi!”
Anh ta tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Được rồi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Chuyện này cứ quyết định vậy nhé.”
“Tôi không đồng ý!” – tôi ra hiệu tạm dừng cuộc họp, xoay người bước ra ngoài gọi điện.
“Bây giờ, lập tức bảo cô ta rời khỏi nhà tôi, cô ta có–”
“ĐỦ RỒI!” – giọng Lục Vũ Trạch trong điện thoại bỗng cao hẳn.
“Tô Yên Nhiên, em ngày nào cũng bận rộn với công việc, chẳng quan tâm gì đến chuyện trong nhà. Anh vừa phải đi làm, vừa phải lo việc nhà. Anh mệt mỏi lắm rồi! Anh chỉ muốn thuê một người làm bảo mẫu, tiện thể giúp cô ấy kiếm tiền, vậy cũng không được sao?”
“Anh không phải người giúp việc của em, cũng chẳng phải nô lệ của em! Anh cũng muốn tập trung làm việc, cũng muốn có thời gian nghỉ ngơi.”
Tôi cười lạnh:
“Anh bận làm việc nhà? Kể từ sau khi cưới, tôi đã thuê một người nấu ăn, một bảo mẫu toàn thời gian. Mỗi ngày anh đi làm về chỉ biết nằm trên sofa chơi điện thoại, ăn xong thì đi vệ sinh. Anh bận cái gì mà bận?”
Nói đến đây, giọng Lục Vũ Trạch cũng mềm đi:
“Yên Nhiên, anh không có ý đó. Anh chỉ muốn em cho Anna một cơ hội làm việc thôi.”
“Em vốn là người nhân hậu, em thật sự nỡ nhìn một cô gái trẻ vất vả ở đất khách sao?”
“Thế này nhé, mình không thuê cô ấy làm bảo mẫu nữa, chỉ để cô ấy ở nhà mình nửa năm, ăn ở miễn phí. Đợi cô ấy tìm được việc rồi, anh sẽ bảo cô ấy chuyển đi ngay, được không?”
“Lục Vũ Trạch! Anh điên rồi!”
Điện thoại vang lên những tiếng “tút tút” vô tình.
Lửa giận trong lòng tôi bùng lên dữ dội.
Nghĩ tới việc một người mắc nhiều bệnh truyền nhiễm như Anna chuẩn bị bước vào nhà tôi, tôi lập tức dời cuộc họp sang hôm sau, rồi vội vã lao thẳng về nhà.
Vừa về đến nơi, tôi bắt gặp Lục Vũ Trạch mặc đồ ngủ, cười tươi bưng món ăn đi ra.
Phía sau anh ta, là một cô gái da ngăm, đang mặc bộ đồ ngủ đôi bằng lụa của tôi, đi dép của tôi,
Thậm chí, trên chân còn mặc đôi tất ren gợi cảm mà tôi mới mua chưa kịp bóc tem.
Một luồng khí nóng xộc thẳng lên não.
“Chị Tô, chị về rồi à!” – Anna cười rạng rỡ chạy tới:
“Chắc chị mệt rồi, mau uống chút canh cho đỡ nhé!”
Cô ta bưng một bát canh đen sì, những ngón tay đen nhẻm còn thò cả vào trong bát.
Vừa lao tới, cô ta liền dí thẳng vào miệng tôi.
Nghĩ đến hồ sơ bệnh án của cô ta ở bệnh viện, tôi lập tức nổi da gà, rùng mình sợ hãi, vội đẩy mạnh ra.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Á!” – Anna loạng choạng vài bước rồi ngã ngồi trên đất, ôm lấy ngực khóc thút thít.
“Đau quá, đau quá… Chị Tô, em không biết em làm sai gì… Sao chị lại ghét em thế… Là vì em muốn ở trong nhà chị sao?”
Lục Vũ Trạch vốn đang nhìn vẻ mặt hơi hoảng loạn của tôi, thấy ngực Anna đỏ ửng liền lập tức nổi giận.
“Em điên rồi à! Anna tốt bụng bưng canh cho em, em lại trút giận lên cô ấy làm gì!”
“Anh nói cho em biết, đây cũng là nhà anh, anh có một nửa quyền sử dụng! Anh có quyền để học sinh mà anh tài trợ ở trong nhà này! Em không vui thì cũng vô ích thôi!”
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, quát lớn: “Em tức giận cũng vô dụng thôi!”
Nói xong, anh ta bế ngang Anna lên rồi bước nhanh lên tầng.
“Anna, anh đưa em về phòng, bôi thuốc cho em. Đừng sợ! Cứ yên tâm ở lại đây!”
Tôi bị những lời này chọc giận hoàn toàn, nghiến răng nói với theo bóng lưng anh ta:
“Lục Vũ Trạch, tôi nói cho anh biết, hôm nay cô ta nhất định phải rời khỏi đây! Nếu anh cứ khăng khăng muốn giữ cô ta lại, thì anh cút theo cô ta luôn đi!”
Bóng lưng Lục Vũ Trạch khựng lại, khó tin mà quay đầu nhìn tôi.
Tôi hít sâu một hơi, lạnh giọng nói:
“Tôi nói được làm được, anh dám đưa cô ta lên lầu, tôi lập tức ly hôn với anh.”
Cuối cùng, Lục Vũ Trạch vẫn phải nhượng bộ.
Mắt anh ta đỏ hoe: “Vợ à, chẳng qua chỉ là chứa chấp một học sinh mà anh tài trợ thôi, sao em cứ phải làm ầm lên đến mức đòi ly hôn như vậy?”
“Chúng ta nhiều năm tình cảm, chẳng lẽ đáng để thế này sao?”
Nhìn bộ dạng anh ta tan nát, đau lòng, tôi cũng hơi mềm lòng một chút.
Nhưng nghĩ tới một điều, tôi vẫn lạnh lùng đáp:
“Là anh cố tình bỏ qua ý kiến của tôi, đưa cô ta vào nhà, còn để cô ta động vào đồ của tôi, mặc quần áo của tôi.”
“Anh đã chẳng định sống yên ổn, thì tôi thành toàn cho anh có gì sai?”
Lục Vũ Trạch thở dài, rồi lại nở nụ cười quen thuộc mỗi khi dỗ tôi:
“Đừng giận nữa, vợ yêu. Anh sai rồi. Chỉ vì em nghi ngờ anh phản bội, nên anh mới nhất thời tức giận mà làm vậy.”