Chương 5 - Người Gái Gọi Thần
Trên thùng giấy chuyển nhà không hiểu sao lại xuất hiện một tờ giấy.
“Có một kẻ nhát gan đã thầm yêu nàng suốt hơn nghìn năm.”
“Ngài đã trở về từ đường.”
“Ngài sắp tiêu tan.”
17
Ta muốn gặp thần linh thêm một lần, nhưng ngay cả tên ngài là gì ta cũng không biết.
Trên tờ giấy chỉ còn lại một câu cuối cùng:
“Từ đường nhà họ Trình, bức tranh thứ ba, đáp án ở đó.”
Ngay trong đêm, ta bắt xe trở về nhà cổ của nhà họ Trình.
Trên hành lang từ đường, ta nhìn thấy mấy bức tranh được lưu lại cho hậu nhân xem.
Nội dung chẳng qua chỉ ghi chép về những tổ tiên nhà họ Trình có cống hiến lớn.
Chỉ riêng bức tranh thứ ba là khác.
Bức tranh thứ ba kể về một ngư nữ dây dưa với ác quỷ, cuối cùng bị dìm xuống đáy hồ mà chết.
Bức tranh dùng câu chuyện này để cảnh cáo hậu nhân nhà họ Trình không được học theo nàng.
Nếu kết bạn với ác quỷ, kết cục sẽ vô cùng thê thảm.
Ta nhìn bức tranh ấy rất lâu.
Đến lúc này ta mới đột nhiên nhớ tới con quỷ từng bò ra khỏi ống tay áo của thần linh.
Chẳng lẽ…
Nó chính là con ác quỷ từng dây dưa với ngư nữ?
18
Ta trở lại trước thần khám của thần linh, vẫn không thể hiểu nổi.
Bên trong ngoài một pho tượng thần được điêu khắc tinh xảo thì không còn bất kỳ động tĩnh nào khác.
Thần linh đã biến mất.
Ngay cả hoa quả cúng bên ngoài thần khám cũng hơi mốc.
Khoảng thời gian này, ta đã bắt đầu quen với việc ngài cười tủm tỉm đi theo sau, lo liệu mọi chuyện cho ta.
Ta cũng vô thức làm đồ ăn ngon cho ngài, kể cho ngài nghe những chuyện thú vị, coi ngài là phu quân thân thiết của mình.
Chúng ta giống hệt như những gì được viết trên bức tranh ngư nữ dây dưa với ác quỷ:
“Ác quỷ lang thang giữa nhân gian nhận được sự che chở của ngư nữ.”
“Để báo đáp, ngư nữ cũng nhận được linh lực không rõ nguồn gốc của ác quỷ.”
“Bọn họ nương tựa vào nhau mà tồn tại vĩnh viễn không thể nhìn thấy ánh sáng.”
Nhưng ta lại cảm thấy đem câu chuyện này áp lên người mình không được thích hợp cho lắm.
Bởi vì phu quân của ta không phải ác quỷ.
Ngài là thần linh.
Ta cũng không phải ngư nữ.
Ta chỉ là một cô nhi bị nhà họ Trình nhặt về.
Vậy rốt cuộc bức tranh này muốn nói cho ta biết điều gì?
19
Chưa đầy nửa tháng, công việc làm ăn của mấy ông chủ từng được ban phúc đã sa sút không phanh.
Các tộc lão của từ đường nhà họ Trình lại tập trung một chỗ.
Vừa nhìn thấy ta, bọn họ đã hỏi:
“Ngài đã viên phòng với thần linh chưa?”
“Con nối dõi của hai vị chính là hy vọng duy nhất của nhà họ Trình chúng ta!”
Gốc tai ta đỏ bừng.
Ta đang tranh cãi với bọn họ rằng chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra thì một bóng đen đột nhiên lóe qua góc tường.
Ta không đánh rắn động cỏ, chỉ cẩn thận liếc mắt sang bên cạnh.
Cuối cùng ta phát hiện một con mèo đen toàn thân đen nhánh, có đôi mắt màu lục.
Khi nhảy vào bóng tối, nó lập tức hóa thành một bóng người màu đen.
Ta xoay người đuổi theo.
20
Bóng đen dừng lại.
Hắn dường như không sợ ta, cũng như đã biết trước ta sẽ đuổi tới.
“Tờ giấy là do ngươi để lại cho ta?”
Ta nhìn bóng lưng hắn hỏi.
“Đúng.”
Bóng đen gật đầu rồi nói:
“Sau khi nàng chết, ngài đã sống một mình hơn một nghìn năm.”
“Trong đêm tân hôn với nàng, ngài đã trao toàn bộ thần lực cho nàng.”
“Ngài sắp biến mất rồi.”
Nói xong, bóng đen lại rời đi.
Sau khi thành thân, phu quân thần linh của ta chỉ sống cùng ta trong thành phố vỏn vẹn sáu ngày.
Ta lặp đi lặp lại việc tìm kiếm trong ký ức của sáu ngày ấy.
Mỗi ngày ngài đều như hình với bóng bên ta.
Mỗi ngày đều dùng thần lực để những chuyện tốt chủ động tìm đến ta.
Ngài còn dùng thần lực thay ta báo thù, khiến tất cả những kẻ từng bắt nạt ta đều không có kết cục tốt đẹp.
Khi ta sắp chấp nhận vị phu quân thần linh hơn một nghìn tuổi này, ngài lại biến mất.
Ta là một kẻ độc thân từ trong bụng mẹ, ngay cả bạn trai cũng chưa từng có.
Sau khi có được một phu quân thần linh, không ngờ ta lại sắp trở về cảnh cô độc một mình.
Nhìn những con số trong tài khoản ngân hàng ngày càng tăng, nghĩ đến căn nhà lớn mới tinh mà ta vừa đổi.
Rõ ràng ta đã có được cuộc sống mình từng mong muốn nhất.
Thế nhưng ta lại không thể cười nổi.
Ta không cam lòng trở về căn nhà trống rỗng ấy.
Ngay cả tin nhắn người ta từng thầm thương gửi tới, ta cũng cảm thấy chẳng còn ý nghĩa gì.
21
Ta mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, nằm bên trong tượng gốm mà bình thường ngài vẫn nghỉ ngơi.
Dường như bên trong vẫn còn lưu lại chút hương thơm mát lạnh của ngài.
Ta đau buồn vô cùng.
Chúng ta còn chưa viên phòng.
Ta cứ tưởng ngày tháng sau này còn dài, nào ngờ khởi đầu tốt đẹp, kết cục lại chia lìa.
Tộc lão đích thân dẫn người đến cầu xin ta.
Ông ta nói có cách tìm lại thần linh đại nhân.
Chỉ là cần ta phối hợp.
Đương nhiên ta đồng ý.
Không ai muốn gặp ngài hơn ta, cũng không ai muốn hỏi ngài vì sao lại không từ mà biệt hơn ta.
Một thanh niên trạc tuổi ta nghiêm trang hành lễ:
“Bà tổ thần, nhà họ Trình không thể một ngày không có thần.”
“Đành phải vất vả cho ngài một chút.”
Mấy tráng hán trói tay chân ta như gói bánh chưng.
Cái gì?
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: