Chương 3 - Người Gái Gọi Thần
Ban đầu thần linh lạnh nhạt lắc đầu với ta.
Nhưng dường như nhìn thấy thứ gì đó trên người ta, ngài đột nhiên nhìn ta chằm chằm.
Cuối cùng, trên mặt ngài dần hiện lên nụ cười:
“Thần linh không có con.”
“Nhưng thần linh có thể có thê tử.”
Ta lúc bảy tám tuổi đương nhiên không biết thê tử là gì.
Ta vui vẻ ôm chặt đùi ngài bên dưới vạt áo:
“Được!”
“Vậy ta sẽ làm thê tử của ngài!”
…
Ta âm thầm siết chặt nắm tay.
Hóa ra hồi nhỏ ta đã tùy tiện đến mức này sao?!
11
“Nàng mang theo chiếc rương có bốn bánh này, là muốn chạy trốn sao?”
“Thần linh chưa bao giờ ép buộc thê tử của mình.”
“Nếu nàng không bằng lòng, vậy thì thôi.”
…
Trên mặt thần linh vẫn là nụ cười tủm tỉm.
Ngài bay tới, vạt áo rộng lớn lướt qua bắp chân ta, khiến ta hơi ngứa.
Trước sự đổi ý đột ngột của ta, ngài lại không tức giận.
Thậm chí còn vô cùng dịu dàng kéo ta tựa vào lồng ngực rộng lớn của mình.
“Nàng đói không?”
“Nàng có muốn ăn điểm tâm không?”
“Loại bánh đường nàng thích ăn nhất khi còn nhỏ, bây giờ ta đã biết làm rất ngon rồi.”
12
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Đường đường là thần linh nhà họ Trình, một thủ hộ linh được người ta cung phụng suốt nghìn năm, sao có thể coi lời nói của một đứa trẻ bảy tám tuổi là thật?
Huống hồ ngài còn từng cứu ta.
Mẹ từng nói khi ấy quả thật có một thứ yêu cầu bà nhận nuôi ta.
Có lẽ thứ đó chính là ngài.
Nhưng trong lòng ta vẫn chất chứa vô vàn lo lắng.
Lúc thì ta tự thuyết phục mình không cần sợ ngài.
Lúc lại không thể đồng cảm với chính mình của một giây trước.
Ta lén liếc nhìn ống tay áo trắng rộng lớn, thần bí của ngài mấy lần.
Biết đâu chỉ cần ngài tức giận, con ác quỷ bên trong sẽ bò ra ăn thịt ta.
Thần linh bay đến trước bàn thờ của mình:
“Đây là bánh đường do chính tay ta làm, bên trong có thêm mật hoa quế nàng thích nhất.”
Đây là nhà cổ của ngài.
Ta không biết ngài làm bằng cách nào mà có thể đưa ta đến đây chỉ trong chớp mắt.
Các bà lão quản sự đều đã tới nhà ta chuẩn bị hôn lễ.
Nhà cổ từ sáng sớm cũng được trang trí đỏ rực.
Khắp nơi đều treo rèm lụa đỏ và cầu hoa đỏ.
Ngay cả tượng thần của ngài, ngày thường mặc trường bào màu nhạt, lúc này cũng đã thay thành hỉ phục đỏ.
Ngài đặt tay lên trán ta.
Khẽ nhắm mắt rồi nhẹ giọng nói:
“Ta đã ban phúc cho nàng.”
“Nàng sẽ được như ý nguyện.”
Ngay giây tiếp theo.
Điện thoại của ta lập tức nhận được một tin nhắn từ công ty:
“Chúc mừng cô Trình Ngưng!”
“Đơn xét duyệt thăng chức lên cấp K10 của cô đã được thông qua.”
“Mức lương của cô đã được điều chỉnh theo cấp K10.”
“Chi tiết xin vui lòng tham gia cuộc họp của bộ phận đúng giờ để tìm hiểu.”
Ta đến miếu cầu suốt ba năm mà chuyện thăng chức tăng lương vẫn không linh nghiệm!
Ngài chỉ chạm vào trán ta một cái, chuyện này đã thành công rồi?!
Trời đất!
Ngài cũng lợi hại thật đấy.
13
Nghi thức cưới thê tử vô cùng long trọng.
Nhưng thần linh lại đứng một mình trước thần khám trong căn nhà cổ náo nhiệt, giống như một phu quân bị tân nương bỏ rơi.
Ta hơi không đành lòng.
Vừa định lên tiếng, ngài đã lau mấy giọt nước mắt:
“Nàng không cần để ý việc sau này ta sẽ bị hậu nhân cười nhạo.”
“Cũng đừng cảm thấy có gánh nặng.”
“Ta cứ coi như mình đã cứu tân nương của người khác, may áo cưới cho người khác là được.”
Chuyện này…
Sao ta nghe lời này lại cảm thấy không đáng tin cho lắm?
Ngài là một vị thần lớn như vậy, chẳng lẽ còn dùng khổ nhục kế với ta sao?
Trong lòng ta bắt đầu nghi ngờ ý định ban đầu của ngài.
Ngay giây tiếp theo.
Sân nhà cổ vốn đang yên bình đột nhiên nổi lên một trận yêu phong quỷ dị.
Cơn gió ấy lao thẳng về phía thần linh.
Ta lo lắng nhìn sang ngài.
Chỉ thấy ngài vội vàng dùng hai tay che trường bào bị gió thổi tung.
Mái tóc tán loạn rũ xuống lồng ngực trơn nhẵn.
Đai lưng cũng rơi xuống theo tiếng gió.
Phong cảnh ấy…
Khiến người ta không thể rời mắt.
Ta ấn lấy trái tim đang đập loạn trong lồng ngực, nói năng lộn xộn:
“Hình như ta hơi khát.”
“Ta đi tìm chút nước uống rồi sẽ rời đi.”
“Vừa hay nơi này có rượu hoa quế.”
“Nàng uống một ngụm đi, rất ngọt.”
Vạt áo xộc xệch của ngài trượt xuống dưới vai.
Làn da mát lạnh áp sát vào ta.
Gốc tai ta nóng bỏng như bị lửa thiêu.
Nhất thời miệng khô lưỡi khát, ta tiện tay nhận lấy chén rượu ngài đưa tới, cùng ngài uống xuống.
Rượu hoa quế ngọt ngào trượt qua môi lưỡi, chảy xuống bụng.
Khoan đã…
Đây là chén hợp cẩn uyên ương sao?
Là ngài đút ta uống?
Xong rồi!
Ta mắc lừa rồi!
14
Lúc này, ngoài nhà cổ mới vang lên giọng nói vừa vui mừng vừa kích động của tộc lão.
“Thành rồi!”
“Thành rồi!”
“Quẻ tượng hiển thị thần linh đã cùng tân nương hoàn thành lễ hợp cẩn!”
“Tất cả khách quý nhà họ Trình có mặt hôm nay đều có thể nhận được một phần quà ban phúc từ hôn lễ của thần linh!”
Ta nhìn chén hợp cẩn uyên ương trong tay, tức đến mức nói cũng lắp bắp:
“Ngài… ngài…”
“Bề ngoài ngài đứng đắn như vậy, thế mà lại cố ý quyến rũ ta!”
Ta vừa xấu hổ vừa tức giận!
Chuyện này làm gì giống việc mà một lão già hơn nghìn tuổi có thể làm chứ!
15