Chương 5 - Người Em Yêu Qua Mạng Chính Là Cậu Ấy
Giọng cậu gắt gỏng, đầy tức giận, lại không kìm được mà nghẹn ngào: “Chỉ là thất tình thôi, không cần chị lo!”
Tôi thở dài, định an ủi: “Có lẽ, có lẽ bạn gái cậu… có nỗi khổ riêng? Hoặc là… thật ra cô ta là người xấu? Không xứng với cậu?”
Tôi cũng không biết mình đang nói gì nữa.
Lâm Diễn mắt đỏ hoe trừng tôi, như một con mèo bị dẫm trúng đuôi: “Chị không được nói xấu chị ấy! Chị ấy là người tuyệt vời nhất thế giới, chị ấy không phải người xấu, chị ấy dịu dàng, dễ thương, còn gửi cho em…”
Cậu ta đột nhiên ngừng lại, mặt đỏ như gấc, cổ cứng ngắc gào lên: “Dù sao chị ấy là tốt nhất! Chị chẳng biết gì cả! Đồ lòng dạ rắn rết! Cút đi!”
Tôi sững sờ khi bị chửi, đặc biệt là câu “lòng dạ rắn rết”, lập tức không còn thấy áy náy gì nữa.
Tức quá, tôi buột miệng nói luôn: “Tôi lòng dạ rắn rết? Nếu thật vậy thì tôi đã không chia tay, mà biến cậu thành thú cưng để chơi rồi!”
Lời vừa nói ra, cả thế giới lập tức đóng băng.
Lâm Diễn ngơ ngác nhìn tôi, như thể chưa kịp hiểu câu đó nghĩa là gì.
Tôi nhận ra mình vừa nói cái quỷ gì, chỉ muốn cắn lưỡi chết cho xong.
Nhân lúc cậu chưa phản ứng lại, tôi quay đầu định chuồn về phòng.
Nhưng vì xoay người quá nhanh, dây áo choàng lại buộc lỏng, lúc xoay liền vướng vào tay nắm cửa ban công—
Xoẹt!
Áo choàng rơi xuống cái “bịch”, nằm ngay dưới chân tôi.
Lộ ra bộ bikini đỏ rực, quen thuộc đến chết người, bên trong.
Thời gian như ngừng trôi.
Tôi đứng đơ tại chỗ, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Ánh mắt của Lâm Diễn từ mặt tôi, từ từ trượt xuống, dừng lại trên bộ đồ bơi…
Đôi mắt cậu trợn tròn như chuông đồng, miệng há hốc đủ nhét một quả trứng gà.
Biểu cảm trên mặt cậu chuyển từ sốc, sang ngơ ngác, rồi không thể tin nổi, cuối cùng bừng tỉnh, và đóng băng ở mức kinh hoàng tột độ.
Cậu ấy run rẩy chỉ tay vào tôi, giọng như bị bóp nghẹt, méo mó hoàn toàn:
“Là… là chị?!”
Thân phận bại lộ rồi.
Chết thật rồi.
Xong, toi thật rồi!
Tôi tranh thủ lúc cậu ta vẫn đang “đơ máy”, chụp lấy áo choàng, “vút” một cái chạy thẳng về phòng mình.
“Rầm” một tiếng đóng cửa ban công lại, thậm chí tay còn run run khóa trái cửa.
Lưng dán chặt vào cánh cửa lạnh ngắt, tôi nghe rõ tiếng tim mình đập như trống trận.
Thình thịch thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ban công bên cạnh im lặng như tờ.
Phải một lúc lâu sau, mới vang lên một tiếng rầu rĩ, nhỏ xíu, đầy hoài nghi về cuộc đời:
“… Mẹ kiếp.”
6
Tối đó, tôi mất ngủ.
Sáng hôm sau, tôi vác đôi mắt gấu trúc lết xuống nhà ăn sáng.
Trong phòng ăn, bác trai, bác gái và Linh Vi đã ngồi sẵn.
Khiến tôi muốn trốn luôn là… Lâm Diễn cũng có mặt?!
Linh Vi chẳng phải nói bình thường cậu ta ngủ nướng đến giữa trưa sao?
Lâm Diễn cúi gằm mặt, máy móc khuấy cháo trong tô, mái tóc trắng bạc lấp lánh như rủ rượi không còn sức sống.
Nghe thấy tiếng động, cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi.
Quầng mắt đỏ bừng sưng vù như mắt thỏ con.
Vừa thấy tôi, ánh mắt cậu lập tức biến thành hỗn tạp: ngại ngùng, uất ức, xen lẫn chút… bối rối?
Cậu vội cúi đầu, nhưng vành tai thì âm thầm đỏ lên.
Tôi giả vờ bình tĩnh ngồi xuống, chào hỏi bác trai bác gái.
Nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ràng – ánh mắt của Lâm Diễn cứ nhân lúc người khác không để ý mà lén liếc tôi một cái, rồi lập tức quay đi.
Linh Vi nhìn tôi, lại nhìn thằng em họ kỳ quặc.
Bỗng nhiên phì cười: “Hai người các cậu hôm nay sao thế? Một người mắt thâm quầng gần rớt xuống cằm, một người mắt sưng như quả óc chó – không biết còn tưởng hai người tối qua thất tình tập thể ấy chứ!”
Tôi suýt phun sữa ra bàn.
Lâm Diễn cứng đờ cả người, oán khí xung quanh như đặc quánh lại.
Linh Vi không nhận ra bầu không khí kỳ lạ, còn tiếp tục hỏi tôi: “À đúng rồi, hôm nay không phải cậu gặp bạn trai online à? Mấy giờ đi?”
Da đầu tôi tê rần, cảm nhận rõ ánh nhìn sắc như dao từ Lâm Diễn đâm tới.
“Không gặp nữa rồi…” Tôi gượng cười, giọng nhỏ dần: “Tối qua… chia tay rồi.”
“Choang!”
Thìa trong tay Lâm Diễn đập mạnh lên thành bát.
Cậu ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc và trách móc.
Rõ ràng là cô chia tay tôi, giờ lại bảo bị chia tay?
Đôi mắt cậu ta càng đỏ hơn, giống hệt một chú chó nhỏ bị tổn thương nặng nề mà chẳng thể kể lể cùng ai.
Tôi chột dạ tránh ánh mắt cậu ấy, trong lòng bồn chồn không yên.
Linh Vi chẳng hề hay biết chiến sự âm thầm giữa hai chúng tôi, còn rất nghĩa khí ôm vai tôi: “Không sao, mấy thằng tra nam không đáng, lát nữa chị dắt cưng đi giải sầu!”
Chưa dứt lời, Lâm Diễn lạnh giọng chen vào: “Em cũng đi.”
Chúng tôi đồng loạt sững người.
Cậu ta quay mặt đi không nhìn tôi, giọng cứng nhắc nhưng kiên quyết: “Em nói, em cũng muốn đi.”
7
Tài xế là một chú trung niên hiền hậu, thấy ba đứa tụi tôi thì mỉm cười gật đầu.
Lâm Diễn gần như lập tức mở cửa sau, leo lên xe đầu tiên.
Sau đó tựa vào ghế với vẻ mặt “chỗ này là của tôi rồi”.
Linh Vi chống nạnh, lườm cậu ta: Lâm Diễn! Có biết lịch sự là gì không? Lên ghế trước ngồi!”
“Em không khỏe.” Cậu quay mặt nhìn ra cửa sổ, giọng ấm ức, “Ngồi sau.”
“Cậu…!” Linh Vi tức muốn kéo cậu ta ra, nhưng nhìn dáng vẻ mệt mỏi thật sự của cậu ấy, cuối cùng đành nhượng bộ.
“Rồi rồi rồi, thiếu gia nói gì cũng đúng!”
Cô ấy khó xử liếc tôi một cái: “Miểu Miểu, tớ không ngồi cùng cậu được rồi.”
Tôi lắc đầu, bảo không sao đâu.
Linh Vi đi lên ghế phụ lái.
Còn tôi, mở cửa xe ra, đối diện với thiếu niên tóc bạc rõ ràng đang giận dỗi ngồi bên trong, chỉ cảm thấy cực kỳ đau đầu.
Tôi đành cắn răng bước vào, cố gắng nép sát cửa xe bên kia, kéo giãn khoảng cách với cậu ấy hết mức có thể.
Lâm Diễn liếc qua “hào sâu” giữa hai đứa.
Xương hàm cậu ta siết chặt, khí áp toàn thân hạ thấp rõ rệt.
Cậu ta quay mặt, dán mắt ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại cho tôi cái gáy lạnh lẽo.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua vun vút.
Linh Vi mở nhạc nhẹ nhàng.
m nhạc êm dịu chảy khắp khoang xe, nhưng lại chẳng xua nổi sự lặng im và ngượng ngùng giữa tôi và Lâm Diễn.
Tôi nghiêng đầu nhìn phố xá trôi qua ngoài kia, cảm giác buồn ngủ ập đến, mí mắt nặng trĩu.
Lơ mơ thì cảm thấy mu bàn tay mình ấm lên.
Một bàn tay thon dài ấm áp, cẩn thận và có chút rụt rè, khẽ chạm vào ngón tay tôi.
Tôi bừng tỉnh, cúi đầu nhìn – là tay của Lâm Diễn.
Tôi theo phản xạ muốn rút tay lại, nhưng cậu ấy lập tức siết chặt, ngón tay run nhẹ, bướng bỉnh quấn lấy tay tôi, không cho tôi rút ra.