Khi em trai ra đời.
Mẹ dặn tôi lúc ấy mới ba tuổi.
“Con không phải con ruột, sau này phải đối xử tốt với em trai, như vậy mới có chỗ đứng trong nhà này.”
Tôi không hiểu thế nào là không phải con ruột.
Nhưng tôi hiểu câu phải đối xử tốt với em trai.
Vậy thì tôi sẽ đối xử tốt với em trai.
Lúc em trai chưa biết đi, nó ăn thì tôi đút, nó ngủ thì tôi dỗ, nó mệt thì tôi cõng.
Sau khi nó biết chạy, nó trèo cao thì tôi đỡ, nó ngã thì tôi lót người, nó đánh nhau thì tôi che chở.
Người trong thôn đều khen tôi hiểu chuyện.
Ánh mắt bố nhìn tôi cũng ngày càng hài lòng.
Mẹ nhìn thấy bố vui, bà cũng vui.
Năm mười tuổi, em trai nhất quyết đòi xuống sông chơi.
Tôi nhớ chú Lý ở đầu thôn từng nói, năm ngoái có hai cậu bé chết đuối ở đó.
Tôi không đồng ý, cứng rắn kéo nó về.
Không cẩn thận dùng sức quá mạnh, tôi và em trai cùng ngã xuống, đập vào đá vụn.
Em trai ôm cánh tay bị thương, khóc lớn chạy về nhà, mẹ sợ hãi.
Bà túm lấy tôi đánh một trận.
“Có phải mày bắt nạt em trai không? Nhỏ tuổi mà đã độc ác như vậy, bình thường tốt với em trai đều là giả vờ đúng không?”
“Tao đúng là thừa thãi mới sinh ra thứ nghiệp chướng như mày!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận