Chương 5 - Người Em Gái Mù Và Giấc Mơ Chữa Lành
Lúc này, Lục Trạch Ngôn chỉ cảm thấy trái tim mình như bị giáng một đòn thật mạnh.
Anh run rẩy lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh của tôi cho chủ tiệm xem.
“Là cô bé này sao?”
Chủ tiệm vừa nhìn đã đáp:
“Đúng rồi, chính là cô bé đó. Hồi ấy là một đứa ăn xin khá nổi tiếng ở khu này.”
Đầu óc Lục Trạch Ngôn như bị sét đánh.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Đào Đào đã dùng đôi mắt để đổi lấy thuốc……
Đôi mắt của Đào Đào……
Là vì cứu anh nên mới mất đi……
Lục Trạch Ngôn cảm thấy mình sắp phát điên.
Trong đôi mắt mở lớn chỉ còn lại sự chấn động, kinh ngạc cùng vô số hối hận.
Rốt cuộc anh đã làm những gì……
Những năm qua.
Tâm lý của anh thay đổi.
Anh dần coi người em gái đó thành gánh nặng……
Hai bàn tay Lục Trạch Ngôn siết chặt thành nắm đấm.
Cơ thể cong xuống, sống lưng căng cứng như một sợi dây đã kéo đến cực hạn.
Rốt cuộc anh đã làm những gì với người em gái từng cùng mình sống chết nương tựa vào nhau……
Lục Trạch Ngôn cảm thấy mình thật sự sắp phát điên.
Anh thất thần trở về nhà.
Lúc ấy đã là nửa đêm.
Khi đi ngang qua phòng Lục Y Y, anh vừa định đẩy cửa vào thì nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong.
Dì Lưu nói:
“Đại tiểu thư, tốt quá rồi! Con Lục Chi Đào mà cô ghét cuối cùng cũng đi rồi!”
Lục Y Y cười đắc ý.
“Đương nhiên. Không uổng công bao nhiêu năm nay tôi sắp xếp bà ở bên cạnh chèn ép nó.”
“Nếu nó còn không chịu đi, chẳng phải uổng phí kế hoạch tôi chủ động nhảy xuống sông sao?”
Dì Lưu nịnh nọt:
“Lục Chi Đào đáng đời.”
“Cô mới là đại tiểu thư chính thống duy nhất của nhà họ Lục. Một đứa mù như nó có tư cách gì chứ?”
“Đúng là không biết xấu hổ. Còn chiếm lấy đại thiếu gia suốt bao nhiêu năm.”
Lục Y Y ho nhẹ.
“Chuyện này phải chôn trong bụng, hiểu chưa? Không được nói với bất kỳ ai. Nếu để anh tôi biết, tôi……”
Còn chưa dứt lời.
Cánh cửa đột ngột bị đá tung, đập mạnh vào tường phát ra tiếng động lớn.
Hai người trong phòng giật mình.
Khi nhìn thấy người đàn ông sắc mặt âm trầm đứng ngoài cửa, đồng tử cả hai đều run lên.
“Đại… đại thiếu gia……”
“Anh……”
Tim Lục Y Y như nhảy lên tận cổ.
Sắc mặt trắng bệch.
Xong rồi.
Vừa rồi anh có nghe thấy không?
Cô ta còn chưa nghĩ ra đáp án thì dì Lưu bên cạnh đã bị người đàn ông đá văng, nặng nề ngã xuống đất.
“A!”
Tiếng hét của dì Lưu càng khiến toàn thân Lục Y Y run rẩy.
Cô ta chưa từng nhìn thấy Lục Trạch Ngôn như vậy.
Hung bạo và đáng sợ.
“Bà đã làm những gì?”
“Bao nhiêu năm nay tôi bảo bà chăm sóc Đào Đào, vậy mà bà luôn ngược đãi em ấy?”
Dì Lưu nào còn dám giấu giếm.
Bà ta mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của Lục Y Y, khai ra toàn bộ.
Chương 7
“Không liên quan đến tôi đâu, đại thiếu gia! Là tiểu thư Y Y, chính cô ấy bảo tôi chèn ép và hạ thấp Lục Chi Đào.”
“Cũng là cô ấy bảo tôi lúc cậu không có nhà thì không được cho Lục Chi Đào ăn.”
“Chuyện đưa Lục Chi Đào tới hồ rồi vu oan cho cô ấy cũng là Lục Y Y sai tôi làm. Tôi chỉ làm theo lệnh thôi!”
Lục Y Y gần như phát điên.
“Câm miệng! Đồ ngu!”
Dì Lưu bị vệ sĩ kéo đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Hơi thở Lục Y Y run rẩy.
“Anh.”
Cô ta bước tới, lấy lòng kéo tay người đàn ông.
“Anh đừng nghe con tiện nhân đó nói bậy. Em làm sao có thể……”
“Bốp!”
Một cái tát sắc bén giáng thẳng xuống mặt Lục Y Y.
Má cô ta lập tức sưng đỏ.
Khóe môi rỉ máu, nước mắt tuôn trào.
“Anh đánh em?”
Lục Y Y gần như tức đến mất lý trí, gào lên điên cuồng.
“Anh vì con tiện nhân đó mà đánh em!”
“Anh! Em mới là em gái ruột của anh, em gái có quan hệ huyết thống với anh!”
“Nó chỉ là người ngoài!”
Lục Trạch Ngôn nhắm mắt.
Cho đến hôm nay anh mới lần đầu tiên nhận ra, suốt những năm qua tôi đã sống khó khăn đến mức nào trong nhà họ Lục.
“Người đâu.”
Vệ sĩ bước vào, nhìn cảnh tượng trước mắt có chút không hiểu chuyện gì xảy ra.
“Đưa đại tiểu thư sang Anh. Không có lệnh của tôi thì không được phép về nước.”
Vệ sĩ sững người.
Lục Y Y càng mở to mắt không dám tin.
“Anh?”
“Anh nói gì vậy!”
Cô ta suy sụp gào lên.
“Anh không thể đối xử với em như vậy!”
Lục Trạch Ngôn thậm chí không thèm nhìn cô ta.
Anh trầm giọng ra lệnh cho vệ sĩ:
“Còn không mau làm!”
Vệ sĩ giật mình, vội vàng kéo Lục Y Y đi, sau đó dùng máy bay riêng đưa cô ta sang Anh.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Bất tri bất giác Lục Trạch Ngôn đi tới phòng tôi.
Anh ngồi trên giường ngẩn người.
Đến lúc này anh mới phát hiện.
Tôi đã sống trong căn phòng này gần tám năm.
Nhưng đồ vật thật sự thuộc về tôi lại ít đến đáng thương.
Thậm chí chẳng có nổi một tấm ảnh.
Anh cúi đầu.
Sống lưng vốn căng cứng dần buông lỏng rồi cong xuống.
Cơ thể bắt đầu run rẩy.
Vô số áy náy và hối hận tuôn trào.
Thiêu đốt trái tim anh.
Không ngừng nghỉ dù chỉ một giây.
Xuân đi thu tới.
Lại thêm bốn mùa trôi qua.
Đối với tôi, thời gian chẳng qua chỉ là mặt trời mọc rồi lặn, thủy triều lên rồi xuống.
Chớp mắt đã năm năm.
Ngày tháo băng sau ca phẫu thuật cuối cùng cũng tới.
Tôi ngồi trên giường bệnh, siết chặt tay.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Cửa phòng bệnh được đẩy ra.
Một giọng nói ôn hòa như ngọc vang lên bên tai.
“Đừng sợ, sẽ thành công.”