Chương 9 - Người Em Gái Kỳ Lạ Của Tôi
Anh mặc một chiếc áo hoodie màu xám đậm, tóc mới gội vẫn chưa khô hẳn, đuôi tóc nhỏ giọt, làm ướt mấy đốm tròn nhỏ sậm màu trên vai áo. Trong tay anh là một chiếc phong bì, vẻ mặt vô cùng trịnh trọng.
“Trần Niệm.”
“Vâng?”
“Anh muốn nói với em một chuyện.”
Anh đưa phong bì cho tôi. Tôi mở ra, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm. Con số trên sổ không hề nhỏ, là tiền tiết kiệm đứng tên cá nhân của Bùi Tố. Kèm theo đó là một tờ giấy, trên đó ghi rõ ràng: Toàn bộ số tiền ghi trên sổ tiết kiệm này thuộc quyền sở hữu của Trần Niệm. Bất luận sau này xảy ra chuyện gì, Bùi Tố và người nhà đều không có quyền đòi lại.
Bên dưới là chữ ký của anh, còn điểm chỉ một dấu vân tay đỏ chót.
“Anh làm thế này để làm gì?” Tôi ngẩn người.
“Cho em.” Anh nói, “Anh tuy không nhớ chuyện trước kia, nhưng anh biết tiền rất quan trọng. Nếu sau này anh làm sai chuyện gì, hoặc khiến em không vui, ít nhất em có khoản tiền này để có thể rời đi bất cứ lúc nào.”
Anh đứng trước mặt tôi, tóc vẫn đang nhỏ giọt nước, tai đỏ đến mức như sắp rỉ máu.
“Anh không biết trước kia mình làm sai chuyện gì khiến em sợ hãi. Nhưng anh muốn em biết, bây giờ em có quyền lựa chọn.”
“Em có thể ở lại, cũng có thể rời đi.”
“Dù em chọn thế nào, số tiền này đều là của em.”
Tôi nhìn dấu vân tay đỏ chót trên tờ giấy, nhớ lại năm chúng tôi kết hôn, Bùi Tố bắt tôi ký thỏa thuận tiền hôn nhân. Bản thỏa thuận đó không phải bắt tôi từ bỏ tài sản, mà là gộp toàn bộ tài sản đứng tên anh vào tài sản chung của vợ chồng. Lúc đó tôi hỏi tại sao, anh bóp cằm tôi, ánh mắt vừa hung dữ vừa nghiêm túc.
“Như thế dù em có chạy trốn, thì cũng phải mang theo một nửa tài sản của anh mà chạy. Em đi đến chân trời góc bể cũng vẫn là người của anh.”
Lúc đó tôi cắn răng ký. Thế mà giờ đây, anh lại trao cho tôi một tờ giấy bảo đảm để tôi có thể tùy ý rời đi, trong mắt đong đầy sự dè dặt và không chắc chắn.
“Bùi Tố.” Tôi gấp phong bì lại, ngẩng lên nhìn anh, “Có phải anh nhớ ra chuyện gì rồi không?”
Anh lắc đầu.
“Anh không nhớ ra chuyện gì cả.”
“Anh chỉ cảm thấy ——” anh ngập ngừng, dường như đang tìm một từ ngữ thích hợp, nhưng cuối cùng chỉ tìm được một cách diễn đạt mộc mạc nhất, “anh không muốn em phải sợ anh nữa.”
“Anh muốn em được vui vẻ. Cho dù cái giá của niềm vui đó là anh.”
14
Tôi cúi đầu nhìn cuốn sổ tiết kiệm, mép giấy bị Bùi Tố bóp đến hơi nhăn, dấu vân tay điểm mạnh quá nên nhòe đi một khoảng. Con người anh từ trước đến nay đều thế, làm việc gì cũng mạnh tay mạnh chân, đến điểm chỉ thôi mà cũng dùng sức như đang ký hợp đồng trăm tỷ.
“Bùi Tố.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh, “Anh có biết hiện tại mỗi tháng tiền tiêu vặt của anh là bao nhiêu không?”
Anh sững lại, rõ ràng không ngờ tôi lại hỏi câu này.
“Anh không biết.”
“3.000 tệ.” Tôi gấp sổ tiết kiệm lại, đặt lại vào tay anh, “Đây là do em định ra. Trước kia anh tiêu tiền phung phí quá, bây giờ em phải quản. Anh đưa hết tiền tiết kiệm cho em, sau này muốn mua cái máy chơi game cũng phải tìm em xin ngân sách, anh có nghĩ đến chuyện này chưa?”
Anh cúi xuống nhìn sổ tiết kiệm, rồi lại ngẩng lên nhìn tôi, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc: “Vậy thì không mua máy chơi game nữa.”
“Bùi Tố ——”
“Anh không cần máy chơi game.” Anh nhét lại cuốn sổ vào tay tôi, ngón tay chạm vào lòng bàn tay tôi. Lần này anh không rụt lại như bị điện giật giống những lần trước, mà vững vàng, chậm rãi thu tay về, “Anh chỉ cần em không phải lo lắng.”
Anh quay người đi về phòng mình, đi được nửa đường lại dừng lại, nghiêng đầu nói một câu: “Đúng rồi, sáng mai em muốn ăn gì?”
“Bánh xèo Trung Quốc. Hôm qua vừa nói rồi mà.”
“À đúng rồi.” Anh tự vỗ vỗ trán mình, “Anh nhớ rồi. Hai quả trứng, thêm nhiều ớt.”
Anh bước vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Tôi đứng ngây ra đó, trong lòng bàn tay đỡ lấy cuốn sổ tiết kiệm, bỗng cảm thấy nó nặng trĩu.
Từng con số trên này đều là tiền tích cóp suốt mấy năm khởi nghiệp của Bùi Tố. Ngày trước anh coi tiền rất nặng, không phải vì keo kiệt, mà vì anh nghĩ tiền là một trong những quân bài mặc cả để giữ chân tôi. Anh mua túi xách, mua xe, mua trang sức cho tôi, mỗi lần quẹt thẻ đều mang theo cái vẻ mặt đắc ý tự mãn, giống như mỗi lần tiêu một khoản tiền là anh lại dán thêm một cái nhãn “đồ độc quyền của Bùi Tố” lên người tôi.
Bây giờ anh ấy giao hết những quân bài tẩy ra, để đổi lấy cho tôi một tờ phiếu lựa chọn tự do.
Anh ấy không biết trước đây mình đã làm sai chuyện gì. Anh ấy chỉ từ nửa bước lùi lại của tôi, mà đoán ra được tất cả.
15
Cố Xuyên lại đến.
Lần này cậu ta đến để đưa thiệp hồng — cậu ta và Thẩm Đường sắp kết hôn rồi. Thiệp mời màu đỏ rực, bên trên dập chữ vàng “Cố Xuyên & Thẩm Đường”, mở ra bên trong kẹp một bức ảnh chụp chung của hai người. Trong ảnh Cố Xuyên cười tươi rói như trúng số độc đắc, Thẩm Đường tựa đầu vào vai cậu ta, biểu cảm vẫn bình tĩnh, nhưng khóe môi hơi cong lên, để lộ một chút mềm mại không cho ai biết.
“Cuối cùng cũng chịu rước chị gái về dinh rồi à?” Tôi trêu chọc cậu ta.