Chương 4 - Người Em Gái Kỳ Lạ Của Tôi
Thư Dạng gửi lại một dãy dấu chấm lửng, rồi nhắn: “Cậu đúng là khó chiều. Ngày xưa anh ta bám riết lấy cậu thì cậu chê phiền, bây giờ anh ta ngoan ngoãn thì cậu lại khó chịu. Trần Niệm, có phải thật ra cậu cũng yêu anh ta lắm không?”
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, không nhắn lại.
8
Hôm sau là cuối tuần. Bùi Tố dậy rất sớm, dì giúp việc nói trời chưa sáng anh ấy đã dậy rồi, một mình ngồi ở phòng khách lật xem album ảnh.
Lúc tôi bước ra, anh ấy đang ngẩn người nhìn một bức ảnh.
Đó là ảnh chụp ngày chúng tôi kết hôn. Trong ảnh tôi mặc váy cưới trắng, anh ấy đứng đằng sau, cằm tựa lên vai tôi, cười rạng rỡ như một đứa trẻ vừa trộm được kẹo.
Tất nhiên, bức ảnh này đã bị tôi rút khỏi album từ lâu.
Bức ảnh Bùi Tố đang xem là một bức khác — ảnh chụp chung của tôi và anh ngày tốt nghiệp cấp ba. Lúc đó tôi còn buộc tóc đuôi ngựa, anh ấy mặc chiếc áo sơ mi đồng phục giặt đến phai màu, hai người đứng dưới cây bạch quả trước cổng trường, cách nhau một khoảng cách bằng nắm đấm.
“Hóa ra chúng ta là bạn học từ thời cấp ba.” Anh nói.
“Ừ.”
“Lúc đó trông em nhỏ xíu.”
“Anh cũng chẳng khá hơn là bao.”
Anh cười khẽ một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hình ảnh tôi trong bức ảnh. “Lúc đó quan hệ của chúng ta có tốt không?”
“Cũng tốt.”
“Tốt thế nào?”
“Ngày nào anh cũng đạp xe chở em đi học, xách cặp cho em, làm bài tập toán hộ em. Có ai bắt nạt em, anh sẽ đi đánh nhau với người ta.”
Anh ấy nghe, đôi mắt sáng lên, rồi lại xịu xuống. “Nhưng anh chẳng nhớ một chút nào cả.”
“Không sao đâu.”
“Có sao chứ.” Anh gập cuốn album lại, quay sang nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc hơn bất cứ lúc nào, “Trần Niệm, anh thấy có lỗi với em.”
“Vì sao?”
“Vì em nhớ tất cả mọi chuyện. Anh đối xử tốt với em, chăm sóc em, lớn lên cùng em. Nhưng anh lại quên sạch những điều đó. Những thứ mà em trân trọng coi như bảo bối, trong đầu anh giờ chỉ còn là một mảng trống rỗng.”
Giọng anh trầm xuống, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.
“Như thế thật không công bằng với em.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chợt không biết phải nói gì.
Bùi Tố luôn luôn là một kẻ đi cướp đoạt. Thứ anh ấy muốn thì nhất định phải có được. Anh ấy chưa bao giờ cảm thấy mình có lỗi với ai, vì theo logic của anh ấy, chỉ cần giữ được tôi ở lại bên cạnh, thủ đoạn nào cũng là chính đáng.
Nhưng bây giờ, anh ấy lại vì quên mất tôi mà nói xin lỗi.
“Bùi Tố.” Tôi nghe giọng mình hơi khàn đi, “Anh không cần xin lỗi. Anh không làm gì sai cả.”
“Vậy em cho anh biết một chuyện đi.”
“Chuyện gì?”
“Trước kia anh đối xử với em tốt đến mức nào?”
Tôi nhìn anh. Trong ánh nắng ban mai, lông mi anh được nhuộm một màu vàng nhạt, trong đôi mắt đong đầy sự kỳ vọng và bất an.
“Rất tốt.” Tôi nói, “Tốt đến mức đôi khi em cảm thấy, sẽ không bao giờ có ai đối xử tốt với em hơn anh nữa.”
Đó là lời thật lòng. Mặc dù cái tốt của anh ấy đi kèm với sự chiếm hữu, sự cố chấp, sự mạnh mẽ không cho phép từ chối, nhưng đó là tất cả những gì anh ấy có thể cho đi. Anh ấy móc cả linh hồn mình ra dâng lên cho tôi xem, không chừa cho tôi bất kỳ đường lui nào, cũng không chừa lại cho bản thân bất kỳ đường lui nào.
Bùi Tố cười.
Không phải là nụ cười đắc ý, mang tính xâm lược như ngày xưa. Đó là một nụ cười rất nhẹ, rất nông, giống như hơi nóng hà ra trong mùa đông, chưa kịp nhìn rõ đã tan biến.
“Thế thì tốt.” Anh nói, “Ít nhất trước đây anh không bạc đãi em.”
Anh đứng dậy, nói muốn vào bếp giúp dì nhặt rau. Đi được hai bước lại dừng lại, ngoái đầu nhìn tôi.
“Trần Niệm.”
“Hửm?”
“Sau này anh cũng sẽ đối xử tốt với em.”
“Giống như trước đây.”
“Không —— sẽ còn tốt hơn cả Bùi Tố của trước đây nữa.”
Anh nói xong liền đỏ bừng tai, lủi thẳng vào bếp.
Tôi ngồi trên ghế sofa, ôm cuốn album, bỗng nhiên có chút muốn khóc.
9
Lại một tuần nữa trôi qua Băng gạc trên đầu Bùi Tố đã được tháo ra, trên trán để lại một vết sẹo mờ. Bác sĩ nói quá trình hồi phục rất tốt, có thể sinh hoạt bình thường, chỉ là chuyện trí nhớ thì không nên cưỡng cầu.
Cuộc sống dần dần đi vào quỹ đạo. Ban ngày tôi đi làm, anh ấy ở nhà dưỡng bệnh. Buổi tối lúc tôi về, anh ấy luôn đợi tôi ở cửa. Đôi khi trên tay bưng một tách trà vừa pha, đôi khi cầm một tờ rơi giảm giá của siêu thị, hào hứng kể với tôi hôm nay mua được món rau gì.
Giống như một cậu em trai bình thường đang chờ chị gái đi làm về.
Cố Xuyên đến nhà ăn cơm, nhìn thấy Bùi Tố đeo tạp dề lúi húi trong bếp, giật mình suýt rớt cả hàm.
“Đó là Bùi Tố sao? Cái tên Bùi Tố đến ăn mì tôm cũng cần người hầu hạ ấy á?”
“Mất trí nhớ rồi, đến tính tình cũng đổi luôn.”
Cố Xuyên tấm tắc kêu kỳ lạ. “Biết thế đụng xe một cái có thể biến cậu ta thành người bình thường, thì mấy năm trước tớ đã tự lái xe tông cậu ta rồi.”
“Cậu nói cái gì?” Bùi Tố bưng thức ăn từ bếp thò đầu ra, ánh mắt sắc lẹm.
“Tớ nói cậu vất vả rồi!” Cố Xuyên lập tức đổi giọng, nụ cười trên mặt nịnh nọt hết mức có thể.
Lúc ăn cơm, Bùi Tố ngồi cạnh tôi. Anh gắp một miếng cá, cẩn thận gỡ hết xương, rồi tự nhiên bỏ vào bát tôi. Làm xong động tác này, chính anh ấy cũng sững người một chút.