Chương 7 - Người Duy Nhất

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta lập tức kéo hắn lại:

“Ngươi không thể đi.”

“Hắn là món nợ cũ của ta, không thể liên lụy tới các ngươi.”

Ta chỉnh lại y phục, xuống kiệu đi tới trước mặt Thẩm Đoạt.

Nhờ hắn giúp ta vén khăn voan.

“Việc này sao có thể được?!”

“Vì sao không thể?” Ta nghi hoặc nói: “Lúc bái đường chẳng phải cũng là ngươi bái cùng ta sao? Bây giờ vén lên, lát nữa ngươi lại phủ xuống là được.”

Sắc mặt Thẩm Đoạt lúc đỏ lúc đen. Nhưng thời gian gấp gáp, hắn đành phải nghe theo.

Trước mắt lập tức sáng rõ, ta khẽ thở ra:

“Đa tạ.”

Không chỉ chuyện này, mà còn cả việc đoạn thân.

Ta đã tìm hắn giúp đỡ từ trước, khi chọn giờ lành cố tình nói với cha sớm hơn một canh giờ.

Mục đích là để dành đủ thời gian cho ta đưa ra điều kiện.

Bây giờ đã đạt được mong muốn, chỉ còn một Lục Tử Quy.

Thẩm Đoạt cẩn thận gấp khăn voan lại.

Ta nâng váy bước lên cầu đá.

Lục Tử Quy nhìn ta đi tới, nụ cười càng thêm nồng đậm.

“Tiểu Hoàn.”

Kể từ khi sống lại rồi tới cửa cầu thân, đây là lần đầu tiên chúng ta chính thức gặp mặt.

Hắn từng truyền thư cho ta, nhưng ta không thèm nhìn đã đốt đi.

Mỗi khi ra ngoài, ta cũng cố hết sức tránh né.

Lục Tử Quy chăm chú nhìn ta, lại gọi một lần:

“Tiểu Hoàn, đừng gả.”

“Trở về bên ta, tiếp tục làm người duy nhất của ta, được không?”

13

Ta không trả lời, ngược lại hỏi một chuyện khác.

“Trước kia vì sao ngươi luôn nói ta đáng thương?”

Lần đầu tiên gặp nhau, vì cha mẹ thiên vị nên ta không được chia đùi ngỗng, đành đứng trong cửa hàng nhìn đồ ăn của người khác mà chảy nước miếng.

Đúng lúc Lục Tử Quy đi ngang qua hắn bật cười.

“Đáng thương như vậy, ta mời muội ăn.”

Ta vừa mừng vừa sợ, mang tâm trạng cảm kích như được ban ân mà cắn một miếng.

Thật ra hoàn toàn không ngon như ta tưởng tượng.

Nhưng Lục Tử Quy lại rất vui vẻ.

Từ đó về sau, hắn đối xử với ta ngày càng tốt.

Những thứ trong nhà không cho, hắn đều sẽ cho ta.

Chỉ là mỗi lần đều cảm thán:

“Tiểu Hoàn đáng thương.”

“Sao lại khóc đáng thương như vậy?”

“Thật đáng thương.”

Lâu dần, ngay cả ta cũng cảm thấy bản thân không được ai thiên vị quả thật đáng thương đến cực điểm.

Bởi vậy ta xem Lục Tử Quy như người cứu rỗi, coi hắn là cọng rơm cứu mạng mà mình nhất định phải nắm chặt.

Nhưng ta đã quên rằng, thật ra trước kia ta chưa bao giờ cảm thấy bản thân đáng thương.

Chính hắn vẫn luôn nói như vậy.

Lục Tử Quy sửng sốt, ánh mắt bắt đầu né tránh.

Hắn không dám thừa nhận, bởi vì ta đã nói trúng tâm tư bẩn thỉu của hắn.

Thế là hắn bắt đầu nhận sai, cầu xin ta cho hắn một cơ hội bù đắp.

“Tiểu Hoàn, trước kia ta đã làm rất nhiều chuyện khốn nạn. Là ta quá tự phụ, không nhìn rõ lòng mình.”

“Ông trời đã cho chúng ta được làm lại, chính là muốn bù đắp những tiếc nuối giữa chúng ta.”

“Tiểu Hoàn, đừng bỏ ta…”

Từng chữ chân thành, từng câu chứa đầy tình ý.

Nhưng ta lại nhớ tới lúc hắn dạy ta viết chữ, nhớ tới những lời hắn từng an ủi, nhớ tới lúc hắn khen ta hoạt bát khỏe mạnh.

Cuối cùng nhớ tới đứa con chưa kịp chào đời, nhớ tới tiểu viện hoàn toàn không có sinh khí.

Nhớ tới lúc hắn ép ta uống thuốc, nói rằng ta vẫn nên đáng thương một chút thì hơn.

Nỗi buồn đã qua hận ý vẫn còn quanh quẩn, chỉ còn cơn giận dữ bùng lên thành tia lửa.

Ta bước nhanh tới, đưa tay dùng sức đẩy mạnh.

Tõm.

Lục Tử Quy rơi xuống nước.

Bốn phía ồ lên kinh ngạc.

Ta từ trên cao nhìn xuống Lục Tử Quy trong dòng nước dưới cầu.

Trên mặt hắn có vết máu, toàn thân ướt sũng.

Chật vật, yếu thế.

Giọng ta bình tĩnh:

“Dáng vẻ này của thế tử quả thật rất đáng thương.”

“Nhưng ta sẽ không thương hại ngươi.”

“Lục Tử Quy, đây chính là điểm khác biệt giữa chúng ta.”

Nói xong, ta dứt khoát xoay người.

Dưới cầu, Thẩm Đoạt đang đợi.

Khăn voan đỏ dưới ánh nắng rực rỡ chói mắt.

Ta hơi cúi đầu, ra hiệu cho hắn phủ lên.

Nhưng tay Thẩm Đoạt lại siết chặt.

“Không cần.”

“Bây giờ như thế này đã rất tốt rồi.”

14

Cuối cùng kiệu hoa cũng được khiêng vào Hầu phủ.

Ở chính đường, ta kính bái thiên địa.

Ta vừa cúi người đã nghe thấy có người chạy tới, khản giọng kêu lớn.

“Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Đại thiếu gia tỉnh rồi!”

Nhất thời, trong đại đường hoàn toàn yên tĩnh.

Ánh mắt lão Hầu phu nhân khẽ động, bà chắp tay thành kính niệm một câu A Di Đà Phật.

Mọi người lúc ấy mới hoàn hồn, mừng rỡ như điên chạy về phía hậu viện.

“Tốt quá rồi!”

Thẩm Đoạt vui mừng hiện rõ trên mặt, vô thức định chạy ra ngoài, nhưng ngay sau đó lại dừng lại.

Hắn xoay người bước trở về hai bước, ta ngơ ngác nhìn hắn.

Thẩm Đoạt không hề suy nghĩ, lập tức nắm lấy tay ta.

“Đi!”

Gió do chạy nhanh thổi tung tua rua trên mũ phượng, lay động khiến ta phải nheo mắt.

Nhưng bàn tay kia vững vàng mạnh mẽ, luôn giữ chặt lấy ta.

……

Trong phòng hỷ đứng đầy người, gần như không còn chỗ đặt chân.

Ta không suy nghĩ nhiều, giãy cổ tay, muốn hắn vào trước.

“Không cần lo cho ta, ta không sao.”

Dù sao người thân cùng huyết mạch vẫn quan trọng hơn.

Ta hiểu rõ chuyện nào nặng chuyện nào nhẹ, đương nhiên sẽ không đau lòng.

Ta định tìm một góc yên tĩnh ngồi đợi, chờ khi bọn họ nhớ tới ta rồi qua đó cũng được.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)